images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Tiểu đường thai kỳ
@dlynk: như vậy là bạn bị tiểu đường thai kỳ rồi đấy. Bác sĩ có hẹn bạn khám lại ko?
@chomeo8286: cố lên bạn ơi, mình cũng lo ko biết đẻ xong có hết bệnh ko nữa huhu. bạn mình tiểu đường thai kỳ mà đẻ xong ko hết đấy, giờ ngày nào cũng phải tiêm insulin hic hic.
@lehong1087: bác sĩ dặn tớ là chỉ nên mua máy cuả Omron hoặc ultra touch gì đó, các loại khác ko chính xác. Tớ ra đại lý Omron mua loại rẻ nhất là 1tr250k, được tặng 1 hộp 10 que thử + 1 hộp 25 que thử (giá bán lẻ là 10k/que) đấy. Mua thêm cái kim để châm vào tay thì 20k/10 cái.
Hôm t7 vừa rồi tớ mang kết quả bác sĩ xem thì ok, 2 tuần sau mới phải khám lại nhưng 2 hôm nay ăn sáng = cháo ngoài hàng thì thử máu lại cao chất ngất, hqua 1 bát cháo sườn mà lên tận 12.5 huhu.
05:58 CH 16/12/2014
Kinh nghiệm mua & sử dụng tủ lạnh- phần 1
Chào bác nguyendinhthind, cảm ơn bác đã dành thời gian tư vấn cho mọi người. Nhà em đang dùng tủ lạnh panasonic ~210 lít, nhà 2 người lớn 1 trẻ con đi chợ cả tuần, hiện nay thì đủ so với nhu cầu. Nhưng em sắp sinh em bé muốn có 1 ngăn đá riêng để đựng sữa mẹ, nên đang băn khoăn 3 phương án: 1 là mua thêm 1 tủ lạnh mini ~ 100 lít, 2 là mua 1 tủ đông gia đình ~ 100 lít, 3 là thay luôn em tủ lạnh mới với yêu cầu có 2 ngăn đá riêng biệt.
Bác tư vấn giùm em với ạ. Nếu mua tủ lạnh to thì em định chi 10-15 triệu, bác có gợi ý con nào hợp lý ko ạ?
Cảm ơn bác nhiều.
10:56 SA 15/12/2014
Tiểu đường thai kỳ
Tớ ăn kiêng được 6 tuần thì kết quả đều ok, Hbc1a giảm xuống 5 tức là đường trung bình được cải thiện, con cũng đỡ to so với tuổi thai rồi nhưng đến 34w thì bác sĩ phán là ối hơi nhiều (góc sâu nhất 53cm), đường sau ăn sáng cũng cao (8.4 lúc 34w và 8.7 lúc 35w) nên bác sĩ bắt tiêm insulin rồi các mẹ ạ :(
Nhưng tớ nghi là do ăn phở trước cổng viện trc khi test nên đường mới cao như vậy, tớ mua máy test về thì nếu ko tiêm insulin và ăn thức ăn mình tự nấu thì đường đều trong mức cho phép (5.1-5.5), nếu ăn bún miến ngoài hàng thì tớ tiêm trước khi ăn và ăn xong test lại thì còn 7.4-7.7 (vẫn trong hạn) nên tớ định chỉ tiêm nếu ăn ngoài hàng thôi. Cuối tuần này bác sĩ hẹn mang kết quả theo dõi đến để nghe chỉ định tiếp đây huhu.
04:03 CH 11/12/2014
Tiểu đường thai kỳ
Htrc tớ khám ở khoa nội tiết nhưng ở tòa nhà cũ cũ đối diện tòa Việt Nhật cơ, thấy các mẹ hay khám ở tầng 6 tòa nhà Việt Nhật ko hiểu 2 khoa có khác gì nhau ko. Hôm tớ khám cũng hẹn đến chiều mới có kết quả. Đường của bạn thấp hơn tớ 1 chút đấy chắc ko phải tiêm đâu.
09:18 SA 24/10/2014
Tiểu đường thai kỳ
Dạo này ko thấy các mẹ vào đây nữa nhỉ. Em 28w, tuần trước đi siêu âm bác sĩ thấy con to (27w ~ 1335g) nên cho đi làm nghiệm pháp đường ở 56HBT, kqua 2 chỉ số sau uống đường 1h và 2h đều cao nên kết luận TĐTK.
Bác sĩ sản dặn em sang khoa nội tiết BV Bạch mai khám. Sang đấy làm Hbc1a 5,5; đường sau ăn sáng 1h là 7,7 nên ko cần tiêm mà điều chỉnh bằng ăn & tập thể dục, 2 tuần sau khám lại.
Bsi cũng chưa dặn em phải mua máy về test tại nhà, ko biết có nên đi mua ko nữa.
05:34 CH 23/10/2014
Bác sĩ Cường - viện C - HN ( phần 5 )
Các mẹ ơi em 12w6d rồi, bây giờ mới định đăng ký khám bsi Cường thì có được ko ạ? Nên đăng ký ở PK nào để nhanh được đến lượt ạ?
05:35 CH 08/07/2014
Chia sẻ kinh nghiệm giữ nhà sạch - gọn - đẹp - an...
Các mẹ ơi, em đang cần mua các kệ đa năng trong phòng vệ sinh và phòng bếp, loại ổn chút. Các mẹ biết chỗ nào bán chỉ em với, em cám ơn !

Bạn search "kệ góc hẹp" của golmart nhé, đợt mình mua được KM tặng chai tẩy rửa nên khuân luôn 2 cái để trong nhà VS và phòng giặt, thấy ưng ý lắm.
09:39 SA 23/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Chào cả nhà. Mấy ngày cuối tuần mình loanh quanh nhà nội, nhà ngoại nên ko lên wtt được, hôm nay vào nhà mình thấy mọi người vẫn nhiệt tình thảo luận về case nhà mình, mình còn nhận được email chia sẻ nữa, mình cảm động lắm. Cảm ơn các bạn rất rất nhiều.
Thực ra case nhà mình chắc là cũng khá phổ biến. Bản thân bố mẹ mình cách đây vài năm cũng gặp trường hợp tương tự: bạn thân của bố mẹ mình. Bác này thì hiền lành đứng đắn, ko quá thành công trong sự nghiệp nhưng GĐ cũng yên ấm hạnh phúc và kinh tế ổn định. Đùng 1 cái phát hiện ra bác trai đã có con riêng 6-7 tuổi. GĐ bác phản ứng rất mạnh, ly hôn chia tài sản ngay và bác trai sau đó ko còn đường về, nhà cửa ko có phải ở thuê với cô bồ (vốn là cave) và thằng con nhỏ, gần như làm lại từ đầu khi tuổi đã ngoài 50. Vợ bác ấy cũng suy sụp mất 1 tgian dài, khi đó mẹ mình thường chạy qua chạy lại an ủi động viên, bố mình ko tham gia nhưng cũng rất bất bình với bác trai, tuy nhiên cũng ko ủng hộ cách làm của bác gái và có nói là đàn ông có lúc ngã lòng cũng là chuyện bt, nên để cho bác trai 1 cơ hội quay về.
Do đó khi nhà mình gặp chuyện này, 3 mẹ con cũng luôn tìm cách giữ thể diện cho bố và cố gắng lôi kéo bằng tình cảm. Nhưng có lẽ phương pháp ko đúng hoặc do sự thể đã đi quá xa nên dẫn đến kết quả ngày hôm nay.
Mình cũng đã nói chuyện với mẹ, kể về topic EQ, về việc mình lên đây chia sẻ và được mọi người góp ý ntn. Mẹ mình có vẻ cũng đồng tình với cách giải quyết mới: sống vui vẻ khỏe mạnh, bớt lôi kéo bố, bớt để cảm xúc phụ thuộc vào việc bố đi hay ở, gọi hay ko... Mẹ mình vẫn tiếp tục đi lễ, đi tập thể dục hàng ngày. Tuy là cảm xúc của mẹ chưa ổn định lắm nhưng mình sẽ cố gắng để dần dần mẹ vui với cuộc sống mới. Mình cũng đang muốn tìm cho mẹ 1 lớp học/1 câu lạc bộ nào đấy để mẹ tham gia, kết thêm nhiều bạn mới, mở rộng mối quan hệ cho cuộc sống đỡ buồn tẻ. Mọi người biết lớp học/ hội nhóm nào phù hợp thì tư vấn thêm giúp mình nhé.
Về bố mình, từ khi cưới em mình xong thì có về nhà 1 lần, sau đó ko gọi về, mẹ con mình gọi lên cũng ko nghe nữa. Con trai mình bị ốm, bố biết nhưng cũng ko 1 lần gọi về hỏi thăm. Em gái mình có bầu cũng vậy, kể thì bố biết thế thôi chứ ko hề hỏi han gì. Nên sắp tới mình chắc cũng sẽ thưa dần ko thường xuyên gọi cho bố nữa (trước đây 3-4 ngày mình chủ động gọi 1 lần). 30/4 sắp tới mình cũng đoán bố sẽ kiếm cớ ko về, nhà mình lại có kế hoạch đi chơi từ trước, em gái mình thì mới bầu nên ko dám đi xa, chỉ còn mẹ mình quanh quẩn mấy ngày nghỉ lễ, nghĩ mà thương mẹ quá.
05:18 CH 21/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Được nghe các bạn phân tích mình cũng thấy nhẹ nhõm đi nhiều, mình nghĩ cách giải quyết của các bạn có lẽ là cách tốt nhất cho GĐ mình lúc này.
Tuy nhiên nói như wicket là đưa hết tiền đây rồi sẽ rõ trắng đen thì mình e là ko rõ được đâu, vì dù bố có đưa hết tài sản cho mẹ con mình thì với vị trí hiện tại trong vòng 10 năm tới bố mình vẫn kiếm đủ để bố và NT3 có cuộc sống sung sướng chứ ko phải là ko còn gì để đào mỏ. Chính vì vậy nên mẹ mình càng bất mãn và khó buông bỏ bạn ạ.
Mình sẽ cố gắng khuyên mẹ từ từ. Nói thật là nếu về sau mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, mình cũng ko biết bản thân có buông bỏ được ko nữa. Ko gọi điện hỏi han níu kéo, tự chăm sóc bản thân tìm nguồn vui khác trong cuộc sống thì mình tin là mẹ làm được, nhưng quan trọng là buông bỏ trong lòng để ko còn thù hận đau khổ mới là khó và ko biết khi nào mới đạt được.
06:24 CH 18/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Cảm ơn cả nhà đã chia sẻ. Hqua mình cũng nói với mẹ về việc buông bỏ, nhưng chắc sẽ phải 1 thời gian chứ ko thể một sớm một chiều được. Mẹ mình bây giờ đang trong tâm trạng rất cay đắng vì bị phản bội và có tư tưởng 1 là đạp đổ tất cả, hủy hoại công danh sự nghiệp của bố, ko thể để bố và NT3 dễ dàng đến với nhau, chà đạp lên mẹ như vậy được; 2 là nhịn nhục để kéo bố về + thu vén tài sản.
Mình cũng muốn nói thêm để chị saudau và các bạn hiểu, việc mẹ mình nói đến tài sản tiền bạc v.v... là nói riêng với 2 chị em mình ngay khi lờ mờ cảm thấy có chuyện ko ổn (lúc đó mẹ chưa biết có chuyện thật hay ko nên lý trí vẫn chưa bị cảm xúc chi phối nhiều). Khi nghe mẹ nói vậy (vì mình và em mình đã biết chuyện bố NT) nên mình nói ngay với mẹ là tuyệt đối ko nói những lời này trước mặt bố - vì những lý do như chị saudau phân tích. Do đó ko có chuyện mẹ con mình đẩy bố ra xa GĐ vì ông nghĩ mấy mẹ con chỉ cần tiền đâu. Bọn mình cũng chỉ nói chuyện với bố về tình cảm (thương mẹ...) chứ ko hề đòi hỏi trách nhiệm gì từ bố cả.
Đúng như mọi người nói, mình cũng nghĩ đã đến lúc buông tay rồi. Đi hay ở do bố mình quyết định chứ mẹ con mình chắc cũng ko làm được gì hơn. Mình sẽ cố gắng để mẹ dần dần chấp nhận và vui vẻ với cuộc sống mới.
@ pinkhold: gần đây mẹ mình lại bắt đầu xốc vác công việc nhà chồng, để tỏ ra cho bố mình thấy là mẹ mình đã nhận thấy sai lầm trước đây và đang cố gắng điều chỉnh. Đợt này nhà nội mình cũng đang có nhiều việc. Theo ý bạn thì mẹ mình nên dừng lại ko lo lắng gì cho nhà chồng nữa? Bà mình đang ốm, chắc cũng chỉ còn 1-2 năm nữa thôi, mình e là nếu mẹ mình ko quan tâm thăm hỏi chút nào nữa e là trong lòng bố sẽ điều này sẽ khắc sâu ko bao giờ xóa được (dù sau này bố và NT3 có đến với nhau hay ko thì bố mẹ cũng ko quay lại đc nữa). Nên nếu chọn theo cách này có nghĩa là mẹ mình xác định cắt đứt quan hệ hoàn toàn với bố mình đến cuối đời.
Mình cũng muốn hỏi các bạn, trong trường hợp nhà mình, nếu được làm lại từ khi chị em mình phát hiện ra sự việc, nên làm thế nào?
04:34 CH 18/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Cảm ơn các bạn đã lắng nghe chuyện nhà mình.
@gaf: bố bạn bao nhiêu tuổi, ở vị trí cao đấy có sợ mang tiếng bồ bịch ảnh hưởng đến công việc ko

Bố mình tầm 55 tuổi, nếu bị tố cáo có thể sẽ mất hết công danh sự nghiệp. Nhưng như bố mình nói với em mình: bố sẵn sàng làm lại từ đầu, ra đi với 2 bàn tay trắng.
@ muathubuon: Trước đây khi chưa có GĐ, mình luôn giữ quan điểm nếu chồng NT mình sẵn sàng ra đi chứ quyết ko chịu chung chồng, suy nghĩ này mình cũng ảnh hưởng bởi mẹ. Tính mẹ mình rất ngay thẳng A là A, B là B chứ ko biết lựa theo hoàn cảnh để đạt được mục đích đâu (sau chuyện này mình cũng rủ mẹ đọc nhà EQ để tham khảo nhưng mẹ lớn tuổi rồi nên ko có thói quen theo dõi diễn đàn, đọc toàn chữ là chữ rất mệt. Tuy nhiên khi gặp chuyện này mình cũng tâm sự với 1 vài người bạn, và nhận được lời khuyên là nên bình tĩnh kéo bố về. Xét cho cùng trước khi chuyện này xảy ra bố mình là 1 người có tài, có đức, mẹ mình tuy vất vả nhưng luôn tự nhận là mình rất may mắn lấy được bố và còn dặn 2 chị em cố gắng lấy chồng chọn được người như bố. Bao công sức mẹ mình vun đắp cho GĐ, cho bố - mình ko muốn đến khi hái quả ngọt thì người khác lại hưởng hết, công lao của mẹ đổ xuống sông xuống biển. Mình vẫn luôn mong mỏi 1 ngày bố nhận ra mình đã sai và quay lại với 3 mẹ con, bù đắp cho mẹ những đau khổ mà mẹ phải chịu.
@pearl: mình xin kể tiếp chuyện nhà mình nhé. Chuyện 3 mẹ con mình phát hiện ra đã cách đây 1 năm rồi, và khi đó thì bố mình đã có t/c với NT3 được hơn nửa năm, đã bố trí việc làm cho anh em NT3 vào cơ quan bố, đã thường xuyên đưa con trai NT3 đi tập thể thao, đã thường xuyên đưa NT3 đi cafe, đi chơi cùng bạn bè của bố ở trên đó. Vì bố mình có vị trí cao nên mặc dù ko phải ai cũng đồng tình với việc này nhưng trước mặt bố ko ai thể hiện ra, 1 là lờ đi 2 là xun xoe ủng hộ, nên bố mình dần dần coi việc này là đương nhiên, ko cần giấu diếm. Thực tế là 1 số người (tạm coi là thù địch với bố mình) đã gửi đơn tố cáo nặc danh - nhưng theo qđ thì những đơn này ko được xử lý, nên bố mình ko có ý phải giấu diếm, coi việc mình làm là "quang minh chính đại" - điều mà trước đó bố mình cực lực lên án.
Mẹ mình sau khi biết chuyện thì trải qua đủ mọi trạng thái. Lúc đầu thì uất hận vì những câu bố nói như cứa vào tim, nung nấu ý định trả thù, tìm cách phá hoại sự nghiệp của bố, thu gom tài sản rồi ly dị. Rồi mẹ chạy theo cúng bái, tử vi, bói toán, xem tướng... ko ngày nào là ko đi hết thày này thày nọ để tìm cách nhìn vào tương lai xem bố mình thế nào, nên bỏ hay nên níu kéo, xem bố mình có bị bùa bả gì ko (thầy nào nói bố bị bùa thì mẹ rất tin, lại tìm cách đi giải bùa...).
Bố mình sau khi làm căng lúc bị phát hiện thì chị em mình tỉ tê tâm sự cũng dịu lại, bảo là ai cũng có lúc sai lầm, bố sẽ điều chỉnh lại và ko bỏ 3 mẹ con. Đây cũng là lúc mẹ mình đau khổ khóc lóc mất ngủ cả mấy tháng trời, cúng bái v.v như mình kể. Thời gian này bill đt bố mình vẫn gửi về nhà, vẫn liên lạc thường xuyên với 1 sđt nhưng tần suất có giảm dần (1 tuần 2-3 cuộc so với trước gọi hàng ngày). Mình đoán bố cũng cảm thấy có lỗi và muốn quay đầu - nhưng t/c với NT3 vẫn còn nên chưa dứt khoát được.
Sau 1 tgian dùng dằng như vậy bố mình nc riêng với mẹ: đề nghị ly dị trên danh nghĩa để bố kiếm 1 thằng con trai (1 cách hợp pháp), còn trách nhiệm với GĐ bố vẫn đảm bảo. Mẹ mình như tỉnh ra, nhất quyết ko chịu, tuyên bố bằng mọi giá mẹ ko ly dị để cho bố dễ dàng đến với NT3, mẹ đã vất vả hy sinh 1 đời ko thể nào mất trắng như vậy được.
Bố mình từ đó cũng thưa dần ko về nhà trừ khi có việc, khi chị em mình giục thì mới gọi cho mẹ còn ko thì thôi, tuy nhiên vẫn thỉnh thoảng gọi cho mình để hỏi thăm mình và con (bố mình rất yêu con trai mình - trước đây mỗi khi về nhà bố thường ko rời thằng bé, mọi người hay trêu là "đội cháu lên đầu". Giờ ko về thường xuyên nhưng bố mình vẫn thương nhớ và hay gọi điện nc với cháu). Mẹ bắt đầu tìm cách lôi kéo bố về: vẽ ra việc để cần bố có mặt. Mình bàn với mẹ bán căn nhà tầng đang ở đi, mua 1 chung cư để mẹ ở cho đỡ buồn (em mình lúc đó sắp lấy chồng). Bố cũng tích cực về hơn, cùng mẹ đi tìm nhà mới, tìm cách gom tiền về cho mẹ mua nhà... Sau khi chuyển nhà xong mẹ mình cũng phấn khởi hơn 1 chút (căn nhà cũ gắn với quá nhiều kỷ niệm của bố mẹ mà giờ đây lại quá trống vắng). Tuy nhiên tần suất liên lạc của bố mình với NT3 thì lại tăng lên.
Sau khi chuyển nhà đc vài tháng thì em gái mình lấy chồng. Tgian chuẩn bị đám cưới, bố mình hầu như ko hỏi han gì đến (trong khi trc đó cưới mình thì bố còn khóc vì lo con gái lấy chồng sớm phải khổ hơn ở với bố mẹ - để biết là bố mình thương yêu 2 chị em ntn). Giờ bố mình như 1 con người khác, mình có cảm giác mua đc căn nhà mới bố nghĩ đã bù đắp đc cho mẹ phần nào nên nhẹ nhõm hơn, ko còn cảm thấy có lỗi nữa. Khi cần thiết lắm bố mới về, còn ko thì toàn lần lữa, hoặc nói là sẽ về nhưng đến sát giờ thì lại báo bận. Mẹ mình lúc này tâm trạng đã ổn định hơn, 1 phần phân tán vì lo đám cưới cho em mình, 1 phần chắc đã quen dần và qua gđ shock.
Ngày dạm ngõ em mình, bố mẹ mình mời cơm nhà thông gia. Uống đc vài chén, bố mình (tửu lượng rất cao) cao hứng lại nói đại ý bây giờ chuyện ngoại tình là quá phổ biến rồi, dần dần đc XH chấp nhận. Nhiều bà còn tìm vợ 2 lấy về cho chồng v.v.. Ngoài mặt mẹ mình vẫn phải tươi cười trong khi đối với 3 mẹ con cảm giác lớn nhất là bị xỉ nhục, tủi hổ trc mặt nhà thông gia. Em mình lo BMC đánh giá GĐ, lo nói những chuyện như vậy trong ngày vui sẽ bị xui xẻo và cũng buồn vì trc đây bố quan tâm đến mình như thế mà giờ đến việc của em mình thì bố lại như vậy. Sau ngày này mẹ và em mình đã khóc rất nhiều, có nc với bố nhưng bố gạt đi bảo nói vui vậy chứ có vấn đề gì đâu mà phải chuyện bé xé ra to.
Rồi em mình lấy chồng. Mẹ 1 mình ở căn nhà chung cư mới. Bố hầu như ko về nữa. Mẹ gọi đt ko nghe máy. Ko bao giờ gọi về cho mẹ, ngay cả cho 2 chị em.
06:27 CH 17/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Cảm ơn pinkhold và wiket. Phản ứng đầu tiên của mình khi biết chuyện cũng là nghĩ đến cách giải quyết như các bạn. Nhưng sau khi bình tĩnh suy xét, mình thấy mẹ vẫn còn yêu bố rất nhiều, mình mong là bố mình chỉ nhất thời chệch hướng rồi sẽ có ngày tỉnh ngộ và quay về với mẹ. Có thể nói là mình cũng vẫn sân si ko muốn chấp nhận việc bố đã biến thành 1 con người khác.
Trong 1 năm trời kể từ khi biết việc này, cũng có lúc thấy mẹ mệt mỏi mình nói với mẹ hay là mẹ đồng ý ly dị đi, có chúng con ở đây rồi, mặc kệ bố cho NT3 mang về mà chăm. Thời oanh liệt của bố cũng sắp qua rồi, coi như bố đã cho mẹ con mình tuổi trẻ, còn giờ sắp già yếu nếu NT3 thích thì mang về mà hầu, mẹ càng nhàn thân...v.v. như các bạn nói. Nhưng mẹ mình nói là còn chục năm nữa bố mới về hưu, đây là tgian bố kiếm được nhiều nhất, mẹ ko đành lòng để NT3 ngồi mát ăn bát vàng trên thành quả cuẩ bố (trong đó có ko ít công sức và tuổi trẻ của mẹ). Thà rằng mẹ chịu nhịn để thu vén tài sản trước mắt đã rồi sau này ra sao thì ra. Mẹ nói vậy nhưng mình biết trong lòng mẹ còn yêu bố rất nhiều, mẹ chỉ nói vậy thôi còn thực ra vẫn mong mỏi bố quay về.
Đúng là NT3 như thế nào ko quan trọng bằng bản thân bố mẹ mình, mình chỉ muốn kể ra để các bạn nắm được đầy đủ thông tin và tư vấn thêm cho mình 1 cách khách quan thôi.
11:54 SA 17/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
@ harmonius: mình cũng đã nói chuyện với mẹ và mẹ tự rút ra được 1 vài điều dẫn đến kết quả này:
1. Đúng như bạn nói, bố mẹ mình xa nhau quá lâu. Mặc dù nhiều người - trong đó có cả chị em mình từng khuyên mẹ nên tìm cách ở gần bố nhưng mẹ mình quá tin tưởng vào bố + quá lo lắng cho 2 chị em mình (đặt con cái lên trên bản thân và chồng) nên đã chấp nhận sống xa chồng trong suốt bao nhiêu năm. Tuy nhiên trước việc này thì việc mẹ tin bố vô điều kiện như thế hoàn toàn có cơ sở, nói thật là chồng mình ở ngay bên cạnh nhưng mình ko tin chồng = tin bố đâu. (Có thể vì mình cảnh giác quá chăng :D) Trong mắt mình và mọi người thì bố như là 1 tượng đài ko thể đổ vỡ í, rất có trách nhiệm và thương yêu vợ con. Mình khẳng định là chỉ từ khi chuyển công tác lần này bố mình mới có ý nghĩ khác chứ trước đó hoàn toàn ko phải bố mẹ mình sống với nhau vì nghĩa đâu. Thậm chí bố còn rất yêu mẹ là khác, mọi người và cả mẹ mình đều cảm nhận đc. Mẹ mình ko đẹp nhưng bố vẫn hay ghen, mẹ mà đi họp lớp (trong đó có người yêu cũ) là bố cũng nhấp nhổm ko yên lắm, đi đâu xa về cũng chỉ muốn quanh quẩn ở nhà ăn cơm mẹ nấu, ko thích ra hàng, ko thích đi du lịch, chỉ muốn ở nhà với mấy mẹ con thôi. Chắc vì vậy nên mẹ mình chủ quan và ko đề phòng gì cả (ko như mình, chẳng đời nào chịu xa chồng chứ đừng nói là lâu như vậy).
2. Mẹ mình ăn mặc xuề xòa, ít khi làm đẹp. Trước đây thì ok nhưng khi bố lên đến vị trí cao thì hình ảnh bố mẹ ngày càng chênh lệch (bố mẹ mình = tuổi). 2 chị em mình có góp ý, mẹ cũng mua quần áo đẹp về nhưng ko có thói quen mặc đẹp, trang điểm và ko ý thức được tầm quan trọng của việc làm đẹp cho bản thân.
3. Mẹ mình trước đây rất toàn tâm toàn ý lo cho GĐ chồng. Đây cũng là 1 điều khiến bố tôn trọng và thương yêu mẹ như vậy, vì bố là đàn ông có thể kiếm ra tiền và thương ông bà, cô chú mình nhưng bảo lo cho mọi người thì ko thể chu đáo bằng mẹ. Mọi việc đối nội bố đều giao cho mẹ và mẹ mình làm rất chu đáo, đối với ông bà tốt hơn cả các cô chú mình. Tuy nhiên cách đây khoảng 5-6 năm có 1 việc trong nhà khiến cho mẹ mình rất buồn nhà nội, từ sau đó tình cảm của mẹ đối với nhà nội giảm hẳn. Mẹ mình là người yêu ghét rõ ràng, tính tình đơn giản nên sau sự việc này mẹ vẫn chăm lo cho nhà nội (hoàn thành đầy đủ trách nhiệm nghĩa vụ) nhưng ko còn nhiệt tình nữa, điều này bố cũng thấy rõ. Đây cũng là nguyên nhân giữa bố mẹ có 1 khúc mắc chưa giải quyết được.
4. Ngoài ra còn 1 số bất đồng trong thói quen, sở thích: Mẹ mình nấu ăn ko ngon nên thường ko tự tin mời bạn bè, đồng nghiệp của bố về nhà tụ tập. Trong khi bố mình rất thích giao lưu ăn uống kiểu này, tết nhất rất hay kéo bạn bè về nhà. Nhìn vào thì có khi mẹ bị hiểu lầm là ko hiếu khách, ko biết đon đả tiếp chuyện những người ko quen biết nhưng thực ra mẹ mình ko khéo mà thôi còn ai đã biết mẹ mình thì đều rất quý vì mẹ rất tốt bụng (bố mình ngày xưa còn hay mắng mẹ là ôm rơm dặm bụng vì cứ thích đi giúp người khác). Bố mình thích thể thao, thích nhiếp ảnh, thích văn nghệ... (tính hơi nghệ sỹ) còn mẹ mình thì thật thà, ko bay bổng, thích du lịch trong khi bố chỉ thích ở nhà. Những điều này khi mọi chuyện êm đẹp thì chỉ là KHÁC BIỆT chứ ko phải BẤT ĐỒNG và bố mẹ hoàn toàn ok với nó, song đến bây giờ nó lại trở thành 1 cái cớ để bố thêm chán ghét mẹ (coi mẹ ko phải là tri kỷ).
Từ khi biết chuyện của bố, mẹ mình cũng thay đổi nhiều. Chịu khó ăn mặc đẹp, thể dục thể thao, đi du lịch, đi học 1 khóa kỹ năng sống, đi gặp bác sĩ tâm lý. Tuy nhiên những việc này ko làm mẹ vui và giải tỏa được vì về tâm lý mẹ vẫn còn ức chế, chưa giải tỏa được nên những việc này chỉ làm để giết thời gian thôi.
11:13 SA 17/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
@Urmyangel: rất tiếc là chuyện nhà mình chưa hề ổn thỏa tí nào, thậm chí ngày càng xấu đi. Chính vì vậy mình muốn tâm sự ở đây mong các bạn cho mình lời khuyên.
Mẹ mình bây giờ rất buồn, mình thương mẹ lắm. Trước khi có chuyện, bố mình luôn kể chuyện công việc với mẹ, mẹ mình cũng có quan hệ tương đối tốt với cấp trên, cấp dưới, đặc biệt là những người thân cận với bố. Mẹ mình bắt đầu tiếp cận với 3 người thân cận với bố để tâm sự và xin ý kiến. Mình cũng ủng hộ việc này vì theo mình mẹ cần thêm đồng minh để lôi kéo bố về (có thể thấy NT3 rất khôn ngoan trong việc mở rộng những mối quan hệ xung quanh bố. Mình động viên mẹ dù sao mẹ cũng có chúng con, có 30 năm tình cảm với bố, mẹ hiểu bố hơn ai hết nên xét về lợi thế với NT3 thì ko phải ko có. Mẹ cố gắng lên để giành lấy những gì thuộc về mình).
Trong 3 người mẹ mình kể chuyện thì có 2 người khuyên mẹ lên ở cùng bố. Nước xa ko cứu được lửa gần, mẹ phải lên đấy để t1 bố và NT3 ko dám ngang nhiên quan hệ nữa, t2 ở gần chăm sóc bố thì mới có thể nối lại tình cảm, dần dần đưa bố về với GĐ.
Người còn lại khuyên mẹ ko nên lên vì chắc chắn bố sẽ ko thích, làm khó bố như vậy sẽ chẳng đc lợi gì mà mẹ lại khổ vì bị bố cô lập, bố mẹ càng ghét nhau hơn.
Sau khi nghe lời khuyên thì mình đánh giá là mẹ nên lên đó 1 vài ngày danh nghĩa là đi chơi, mở rộng quan hệ với đồng nghiệp mới của bố, đánh tiếng với bố là muốn lên đó ở vì bây giờ ở nhà trống vắng quá cũng buồn. Tgian đầu có thể lên vài ngày rồi về, rồi dần dần kiếm nhà ở hẳn trên đó, lôi kéo bạn bè của bố về nhà trên đó tụ tập ăn uống, tham gia các hoạt động có cả bố và mẹ... Mẹ mình rất hoang mang vì cũng sợ bố phản ứng gay gắt hoặc bỏ mặc mẹ 1 mình thì ko biết xử lý thế nào, nhưng nghe mình động viên thì mẹ mình đồng ý đi. Sát giờ đi mới gọi bảo bố là 2 đứa nó thấy em buồn nên mua vé cho em lên chỗ anh chơi, bố mình ngay lập tức xù lông lên đại ý là anh bận lắm làm gì có tgian mà lên đây. (mình biết trước thể nào bố cũng cản nên dặn mẹ đừng gọi sớm, coi như sự đã rồi). Khi mẹ lên bố ko ra đón, nhưng cũng cử lái xe đón và đưa mẹ về KS.
Suốt tgian mẹ ở trên đó bố tìm cách tránh mặt. Biết tin mẹ mình lên, cấp dưới của bố thay nhau đến chơi, đưa mẹ đi ăn... (kiểu chăm sóc lấy lòng vợ sếp thôi). Trong số đó cũng có 1 vài người gặp riêng mẹ mình để tâm sự, vì họ biết chuyện và cũng thương mẹ mình. Mình ko rõ trong số đó có bn người thương mẹ thật lòng, bn người muốn nhân dịp này tranh thủ tình cảm của mẹ hay họ còn động cơ nào khác nữa... nhưng mẹ mình như nắng hạn gặp mưa rào, lắng nghe những điều mọi người nói và cũng kể ít nhiều chuyện của bố. (Mình cũng khuyên mẹ nên thận trọng ko nói quá nhiều điều bất lợi cho bố, nhất là ko để những thông tin này bay ngược về tai bố mình - 1 khi bố cảm thấy bị mất mặt thì sẵn sàng tung hê tất cả. Xưa nay bố mình là người cá tính tương đối mạnh, nếu bị dồn đến bước đường cùng thì lành làm gáo vỡ làm muôi nên mình vẫn mong mẹ cân nhắc kỹ càng.) Trong mấy ngày ở đó, mẹ mình biết thêm được những thông tin sau (từ nhiều người khác nhau và mình cũng ko chắc 100% là sự thật): NT3 chỉ hơn mình 7 tuổi, trước đây xấu thuộc dạng ma chê quỷ hờn, vì xấu quá nên khi lấy chồng bị nhà trai phản đối nên phải cưới chui. Được vài năm thì NT3 làm ăn thua lỗ nên 2 vc lục đục bỏ nhau. Sau đó NT3 tán ai cũng chạy mất dép (vì xấu quá) nên đã đi PTTM (sửa mặt, bơm mông bơm ngực v.v.). Theo mô tả của em mình thì NT3 ko đẹp nhưng cũng ko xấu, nhan sắc trung bình (trước đó mình cũng hỏi thông tin qua 1 nguồn khác thì cũng nghe nói NT3 xấu nổi tiếng) nên việc chỉnh sửa này chắc là đúng. Sau khi trùng tu nhan sắc, nhờ có duyên ăn nói + khéo léo (có người bảo NT3 nói thì như rót mật vào tai, em mình sau khi tiếp xúc 1 lần cũng bảo NT3 rất khôn khéo ăn nói chừng mực) thì NT3 cặp với 1 nhân vật cũng có tiếng - bố mình cũng quen biết nhân vật này. Nhân vật này cũng chạy việc cho người nhà của NT3 nhưng ko thành, sau đó biết tin bố mình chuẩn bị lên thì NT3 tìm cách xuống HN học nghiệp vụ để tiếp cận làm quen với bố, khi bố mình lên thì chuyển sang tấn công. Theo mọi ng nói thì NT3 đến với bố mình hoàn toàn là đào mỏ, từ khi cặp với bố mình thì mua đc nhà, đc ô tô, người nhà xin đc việc làm, vừa ròi còn mua đc mảnh đất... nói chung là đổi đời. Mọi người bảo với mẹ mình là "tiếc cho anh nhà chị quá, con này như bát canh thiu chẳng ai thèm ăn mà ko hiểu sao anh lại ko dứt ra được, cả tỉnh này đều biết chỉ có điều ko ai dám nói với anh".
Mẹ mình ở đó mấy hôm nghe đc những chuyện trên + việc bố mình lờ đi ko gặp, ko nghe máy, mấy hôm đó là cuối tuần nhưng bố mình kiếm cớ đi tiếp khách cả mấy đêm ko về => bức xúc dồn nén, đã gặp bố mình nói chuyện. Mẹ mình ko khéo ăn nói, tính tình bộc trực nên mặc dù trước đó mình đã khuyên rất nhiều nhưng lúc đó ko kiềm chế đc đã rất to tiếng, dọa bố sẽ phá tan sự nghiệp, rủa bố chết đi v.v.. Bố mình cũng nói thẳng ra là ko còn tình nghĩa gì nữa và đuổi mẹ về. Túm lại là rất nặng lời với nhau. Sau đó mẹ gọi cho mình, mình phân tích là mẹ ko nên nói như vậy càng đẩy bố về phía NT3 trong khi mẹ vẫn muốn giữ bố lại. Nhưng mẹ bảo mình nhịn quá nhiều rồi, dù sao cũng phải tỏ rõ quan điểm cho bố biết, sau đó ra sao thì ra. Sau khi nc với mình mẹ cũng dịu giọng bảo bố là khi nãy em hơi nóng tính, cũng tại anh mấy ngày liền tránh mặt em như thế là ko đc. Bố mình cũng dịu giọng, ko xin lỗi nhưng trách mẹ mình làm gì cũng sồn sồn lên (ý là bố đã bảo mẹ đừng lên nhưng mẹ vẫn nhất quyết lên bằng đc nên bố ko thích). Sau đó thì mẹ về HN.
Từ hôm đó đến nay bố mình ko hề liên lạc về GĐ (mặc dù mình nt hẹn bố cuối tuần về tảo mộ ông bà thì bố vẫn về, khi về thì nc bình thường như ko có gì xảy ra). Mẹ mình sau nhiều lần gọi bố ko thèm nghe máy thì rất bế tắc, ko biết làm gì tiếp theo, lại quay về vòng quay bói toán - lễ bái, gặp hết người nọ đến người kia để kể chuyện, xin lời khuyên, nhờ nói chuyện với bố. Mỗi người khuyên 1 ý, mẹ mình càng rối loạn ko biết làm gì. Mình thấy mọi chuyện bắt đầu ngoài tầm kiểm soát, giờ mình có nói gì mẹ mình cũng chỉ ừ ừ nhưng cũng ko thực sự nghe nữa - mình cảm thấy mẹ mình đang mất phương hướng quá rồi, mà bản thân mình cũng ko biết phải làm gì là tốt nhất nữa.
Các chị, các bạn cho em lời khuyên nhé, em thực sự ko muốn mất GĐ này. Chuyện này làm em rất khổ tâm, em ko kể cho chồng vì muốn giữ hình tượng cho bố, và em ko muốn đây là tấm gương để chồng nhìn vào đối xử với em sau này. Lúc nào em cũng canh cánh trong lòng mà ko nói ra được cũng rất mệt mỏi, nhiều lúc em nghĩ em sẵn sàng gánh cái nghiệp này thay mẹ miễn là mẹ được hạnh phúc, thương mẹ lắm mà ko biết phải làm sao.
Cảm ơn các chị đã lắng nghe.
10:33 SA 17/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Do đặc điểm địa bàn công tác mới, bố em thường xuyên phải nhậu nhẹt, tuần nào cũng 5-7 trận, sức khỏe xuống rất nhanh. Mỗi lần về nhà đều phải mất cả đêm, nên thời gian đầu bố về thường xuyên, sau đó cũng giãn ra 2 tuần mới về 1 lần, có khi là 3 tuần - vì lý do sức khỏe. Lúc đó bố cũng bảo mẹ chuyển lên đây ở, con cái cũng lớn cả rồi. Nhưng mẹ em vẫn ko muốn đi vì muốn cơm nước cho em gái em (đang học ĐH), để nó ở nhà ko yên tâm (lúc này em đã lấy chồng).
Hơn 1 năm sau ngày bố em chuyển công tác, có 1 người gọi đến máy bàn nhà mẹ em, em gái em nghe máy...
06:26 CH 16/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Cách đây khoảng 5 năm, bố em được bổ nhiệm vào 1 vị trí khá cao trong CQ và được về HN làm việc. Đây là niềm tự hào lớn của bố, là bằng chứng cho năng lực của bố và là thành quả cố gắng của bố (và mẹ) sau bao năm. Song vị trí này cũng nhiều áp lực, nhiều ng` tranh đấu giành giật nên bố em cũng gặp nhiều ức chế. Trước giờ chuyện công việc bố em cũng đều tâm sự với mẹ, mẹ động viên, cùng bố bàn bạc hướng giải quyết. Sau 1 thời gian thấy bố mệt mỏi căng thẳng quá, lại nhân lúc có 1 vị trí khác tương đương đang bỏ trống, mẹ động viên bố chuyển sang. Thời kỳ đấy cũng rất cam go, bố mẹ mất ăn mất ngủ trong tgian chờ KQ. Cuối cùng thì bố em cũng được nhận vị trí mới.
Bố em lên đường nhận nhiệm vụ ở 1 tỉnh biên giới. Lại tiếp tục chuỗi ngày xa vợ con, khi cả bố và mẹ đã bước vào tầm tuổi 55.
06:20 CH 16/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Phải nói thêm là bố em là 1 người đàn ông rất mẫu mực trong mắt 3 mẹ con, họ hàng cũng như đồng nghiệp, bạn bè. Hồi em còn bé bố đã từng bị ngất vì nhịn ăn để dành tiêu chuẩn gạo, thịt mang về cho 2 mẹ con. Sau này đi làm có đồng nào bố cũng mang về cho mẹ, mọi chuyện ở nhà đều nhất nhất giao cho mẹ quyết. Bao nhiêu năm làm xa nhà nhưng chưa bao giờ có điều tiếng gì, nên mẹ em tin tưởng bố hoàn toàn. Bố em như thế nên ra ngoài cũng nhiều cô thích, về cũng đều kể cho mẹ nghe. Bố em có lần còn bảo "sao em ko ghen 1 tí để anh còn thấy có chút giá trị", nhưng mẹ bảo "anh có làm gì sai đâu mà em phải ghen".
Vì tin tưởng như vậy nên dù nhiều người khuyên mẹ em chuyển nhà theo bố để gia đình đc gần nhau nhưng mẹ đều gạt đi, vì muốn cho con cái học hành ổn định (2 đứa đều học trường tốt), muốn ở gần tiện chăm sóc ông bà nội ngoại...
Mọi chuyện cứ như thế diễn ra, mẹ em dù vất vả nhưng luôn hạnh phúc vì con ngoan, chồng giỏi.
06:11 CH 16/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Đúng là có chồng con xong, em cũng thương mẹ và đồng cảm với mẹ hơn nhiều.
Bố mẹ em khi lấy nhau thì nghèo lắm, kéo nhau ra HN chẳng có nhà phải đi ở nhờ bạn bè. Rồi dần dần tích cóp thì mua được mảnh đất con con, xây được mái nhà tranh... Bố mẹ đều chịu khó và cũng có năng lực nên đến khi em học hết cấp 1 thì GĐ thoát nghèo, sau đó bắt đầu khấm khá dần lên, có của ăn của để. Từ chỗ phải lo ăn từng bữa đến bây giờ thì có thể nói là ko phải lo nghĩ về tiền nong, công sức của bố mẹ em bỏ ra ko phải là nhỏ. Trong mọi bước đường xây dựng sự nghiệp của bố đều có mẹ hậu thuẫn, tham mưu. Nghề nghiệp của bố em đòi hỏi làm xa nhà, vài ba năm lại luân chuyển 1 địa phương, 1 tay mẹ em ở nhà chăm sóc nuôi dạy con cái, chăm lo gia đình nội ngoại. Bố em cũng rất thương vợ con và có trách nhiệm với gia đình, công tác xa nhưng ngày nào cũng gọi điện về, t6 được nghỉ vội vã về nhà với vợ con ở 2 ngày cuối tuần rồi lại lên đường, cứ như thế hàng chục năm trời.
Giờ con cái cũng trưởng thành lập gia đình rồi, tưởng như những tháng ngày vất vả của mẹ em bắt đầu đến ngày được đền đáp thì mẹ lại phải chịu một nỗi đau quá lớn khi phát hiện ra bố em phản bội. Từ khi biết chuyện, mẹ em suy sụp và thay đổi rất nhiều, bản thân em và em gái cũng ko lúc nào nguôi ngoai vì quá bất ngờ, đau đớn và lo lắng cho mẹ.
06:04 CH 16/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Xin lỗi các mẹ nhé, em sợ các mẹ đọc 1 bài dài ngoằng sẽ ngại theo dõi nên mới ngắt ra như vậy. Em sẽ viết gọn lại ạ.
Em gái em nghe máy, có 1 phụ nữ gọi đến mách là bố em có bồ rồi, mua cả nhà cả xe cho bồ, cho bồ tiền đi PTTM, giờ cả tỉnh nơi bố em công tác đều biết, thương mấy mẹ con ko biết gì nên cô gọi điện báo, mấy mẹ con thu xếp lên giải quyết.
Em gái em hoảng quá gọi cho em khóc nức nở, em nghe xong cũng shock nhưng 1 phần ko dám tin vào sự thật, 1 phần nghĩ bố em trước đến giờ luôn hướng về GĐ nên có khả năng bị ng` khác đặt điều hãm hại để chọc phá bố (vì vị trí của bố em rất nhiều người muốn tranh giành)... nên dặn em gái đừng nói gì với mẹ, 2 chị em sẽ tìm hiểu thêm rồi qđ sau.
Lúc đó là gần đợt 30/4 năm ngoái, đc nghỉ phép mấy ngày bố em cũng về nhưng khi gần hết phép thì bảo bố phải lên sớm 1 ngày để đón đoàn bạn bè từ HN lên chơi. em có con nhỏ nên ko đi theo được, em bàn với em gái để em gái đi lên tìm hiểu tình hình.
Lên đến nơi bám theo xe bố em thì thấy xe đi từ cơ quan đến đón 1 người phụ nữ chở đến quán ăn cùng 1 nhóm người nữa, sau đó chở về 1 căn nhà cấp 4. trong lúc người PN này vào nhà thì bố em đi gửi xe trong bãi. Check với bảo vệ thì xe bố em gửi ở đây theo vé tháng và cũng được vài tháng rồi, có khi gửi vài ngày mới lấy.
Em gái em đập cửa thì 1 đứa trẻ con tầm 7-8 tuổi hé cửa ra, em em chộp lấy tay nó quát "gọi mẹ ra đây ngay" rồi đẩy cửa vào. 1 người PN từ trong phòng tắm đi ra, mặt hoảng hốt. Em em lại quát "bố ra đây, con biết hết rồi". Bố em cũng từ phòng tắm đi ra, trông khá bình tĩnh. Sau đó em gái em ngồi nói chuyện luôn với bố tại đó thì bố em bảo đã quen T (tên người PN) từ khi còn ở HN, T xuống đó học nghiệp vụ thì có làm quen với bố nhưng ko liên lạc gì cho đến khi lên đây. Lúc đầu do tgian rỗi rãi buồn thì có về nhà người nọ người kia chơi, trong đó có nhà T, sau đó thấy cảm tình thì bố theo đuổi, T là người rất đứng đắn cũng từ chối nhưng bố là người đã quyết là làm bằng được, càng khó khăn bố càng muốn làm nên cuối cùng T cũng đồng ý. Bây giờ bố hết tình cảm với mẹ rồi nhưng sẽ vẫn có trách nhiệm với các con. Bố với mẹ sống với nhau bây giờ chỉ vì nghĩa, ko còn tình. T là 1 người rất giỏi giang, nghị lực, trc đây có 1 đời chồng nhưng vì GD chồng nợ nần chồng chất + ko muốn T học lên cao nên đã bỏ nhau, con sống với mẹ. Bố sẵn sàng bỏ hết sự nghiệp tiền bạc của caỉ để làm lại từ đầu với T, bố xác định rồi.
Em gái em trong tâm trạng rất shock và thất vọng vì bố (vốn là 1 tượng đài trong lòng các con) có nói đại ý là ko chấp nhận được chuyện này, sau đó khóc và bỏ về KS, gọi điện cho em. Em khuyên nên bình tĩnh, mặc dù trong lòng cũng đang rối bời, máu trong người như cạn sạch. Em khóc thầm cả đêm ko dám cho chồng biết. cũng từ lúc đó đến giờ trong người em lúc nào cũng như có gánh nặng ko sao thoát ra được.
Sáng hôm sau bố em gọi em gái em ra ăn sáng, nó định ko đi nhưng em khuyên nên đi nghe xem bố nói gì. Hqua nc trước mặt T có thể bố muốn giữ thể diện nên có những điều chưa nói đc hết ra... Em gái em đồng ý đi. 2 bố con cũng nói chuyện nhiều (bố em ko biết là em cũng đã biết chuyện). Bố em dặn đừng nói gì cho mẹ vôi, mẹ em cũng yếu (huyết áp cao) nên bố sẽ tìm cách cho mẹ dần dần biết chuyện. Nhưng quan điểm của bố vẫn là bây giờ bố mới tìm đc tri kỷ của mình và sẵn sàng dùng tiền để bù đắp cho mẹ và con. Bố bảo trong lòng bố luôn đau đáu muốn có 1 thằng con trai để tiếp nối những hoài bão của bố, mặc dù bố rất yêu quý 2 đứa con gái nhưng các con lấy chồng sẽ theo nhà chồng, chỉ có con trai mới thờ cúng được tổ tiên, để lại hình ảnh của bố trên đời này... Đây là điều chưa bao giờ xuất hiện trong ý nghĩ của bố em trước đó, vì bố luôn là người phản đối chuyện ngoại tình, trọng nam khinh nữ. Bạn bè, anh em nếu ai có tư tưởng này là bố phê phán thẳng luôn, lúc nào cũng nói là có 2 đứa con gái như bố còn quý bằng vạn thằng con trai ko ra gì. Vậy mà giờ bố thay đổi hoàn toàn.
Em em về, 2 chị em bàn nhau xem nên mở lời với mẹ thế nào để mẹ ko quá đau buồn, phải làm sao để keó bố về... Với cá tính thẳng thắn của mẹ em, em đoán nếu biết chuyện mẹ sẽ ko đời nào chấp nhận mà đòi chia tay bằng được. Những ngày này người em như đang say rượu, lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ ám ảnh bởi chuyện này mà ko có cách nào giải quyết.
Vài hôm sau đó, đột nhiên mẹ gọi 2 chị em ra cafe nói chuyện. Mẹ bảo dạo này mẹ thấy bố ko còn tình cảm với mẹ như trước, nghỉ lễ nghỉ phép hay tìm cách bớt lại 1 ngày, về đến nhà hay kiếm cớ ra ngoài, ít gọi điện về hỏi han mẹ... Nên mẹ có viết 1 bức thư rất dài đưa cho bố đọc. Bố đọc xong ko nói gì cả, mẹ hỏi bố đọc chưa thì bố bảo uh đọc rồi, vậy thôi. Bố cũng đánh tiếng bảo mẹ là bây giờ muốn có đứa con trai để nối dõi tông đường, em có đồng ý ko. Mẹ bảo ko đời nào mẹ chấp nhận. Nhưng mẹ vẫn cảm thấy ko ổn... 2 chị em nhìn nhau ko nói gì. Mẹ bảo nếu như bố có ng khác thì mẹ sẽ đòi chia tài sản chuyển hết sang tên 2 đứa để đề phòng về sau phải chia chác. Lúc này mẹ cũng chỉ linh cảm thôi chứ còn chưa có thông tin xác thực gì. Nói đến đây mẹ nảy ra ý muốn đi xem tử vi xem thế nào, thế là cả 3 mẹ con đứng dậy cùng đi.
11:23 SA 16/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Chào cả nhà. Em biết đến nhà EQ cũng lâu rồi, nhưng gần đây mới chú tâm đọc và tìm cách thực hành những kinh nghiệm mà các chị chia sẻ, thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn mặc dù trong lòng em vẫn còn nhiều gánh nặng. Mỗi câu chuyện được tâm sự ở đây các chị đều lắng nghe, góp ý rất chân thành, như 1 người chị, người bạn thân vậy. Cảm ơn các chị rất nhiều.
Catbui à, mình nghĩ là bạn còn trẻ, chưa có nhiều va vấp trong cuộc sống nên nhìn đời vẫn còn màu hồng và kỳ vọng tình yêu - hôn nhân như tiểu thuyết. Khi chồng đối xử với bạn theo cách của anh ấy (trái với kỳ vọng của bạn) thì bạn buồn và cho rằng anh ko quan tâm, ko yêu bạn, nên bạn tổn thương. Bạn cũng nhạy cảm và mong manh dễ vỡ, hay suy diễn nữa nên nhiều chuyện chồng bạn ko có ý gì nhưng đối với bạn thì như thế là ko chấp nhận được... Dần dần chồng cũng mệt mỏi với việc bạn hay dỗi, hay khóc trong khi (theo chồng) anh ấy ko làm gì sai cả. Mình xin phép võ đoán như vậy vì ngày mới lấy chồng, mình cũng y như thế. Nếu ko phải thì bạn đừng giận nhé. Khi đó có 1 anh bạn bảo mình là "em nhìn đời còn màu hồng quá" thì mình giận lắm, vì mình tự cho là mình quảng giao, biết cách cư xử, hiểu chuyện... chứ đâu gà mờ như anh nói. Nhưng đúng là bây giờ nhìn lại mới thấy cái cách nghĩ, cách cư xử của mình khi đó làm phát sinh nhiều bực bội mệt mỏi ko đáng có cho cả mình và bạn đời.
Theo mình thì bạn nên học cách nghĩ thoáng hơn, đừng suy diễn nữa nhé. Gọi 3-4 câu chồng ko thưa có thể là vì ông í đang mải dán mắt vào TV chứ ko phải vì ông í ko coi bạn ra gì. Bạn ốm ông í ko biết đường hỏi bạn thích ăn gì để anh nấu/mua cho ko phải ông í ko yêu thương bạn, mà vì ông í quen đc chăm sóc chứ chưa phải chăm ai bao giờ. Thay vì giận dỗi bạn cứ nói thẳng ra mong muốn của mình: anh ơi em mệt quá chẳng nấu được cơm, anh đi mua cho em bát cháo cá về ăn để uống thuốc nhé. Anh đi luôn rồi về xem tv sau nhé, em đói quá rồi... Chồng mình cũng "khô khan" (ko bao giờ để ý xem vợ thích gì/ muốn gì mà làm đâu) nhưng mình biết cách đề nghị, "đòi quyền lợi" thì ông í cũng làm đấy.
Các chị cũng nói rất đúng là thêm 1 chút hài hước vào, bớt giận dỗi đi thì đời sẽ vui hơn nhiều đấy bạn ạ. Thử thay đổi cách làm để đạt được cái mình muốn xem bạn nhé.
09:24 SA 15/04/2014
g
Gaf
Bắt chuyện
1.4kĐiểm·5Bài viết
Báo cáo