Chào bạn,Hiện tại bạn còn trẻ lắm, sang năm là lên đại học rồi. Vào môi trường mới thì thôi thôi, trai đẹp trai tốt khắp các tỉnh tràn về, lúc đó bạn có bạn bè mới, cuộc sống mới, CRUSH mới thôi. Nên nhớ, nước xa không cứu được lửa gần, một thời gian sau chắc gì a ta không có bạn gái mới, bạn cũng thế, giả sử có ngày bị bệnh nằm ở phòng trọ, rồi có 1 anh bạn cùng lớp quan tâm chăm sóc tận răng, thế là...ĐỘNG LÒNG.T
Chỉ mong thời gian này trôi qua thật nhanh. Giờ chỉ cần vô tình nghe 1 bài hát có liên quan hay vô tình nghe được mấy chị trong công ty kể chuyện về con cái thôi là tim mình lại nhói nước mắt muốn trào ra nhưng mình phải cố gìm lại chỉ ước gì lúc đó tai ko nghe tâm ko nghĩ gì hết. Nhiều lúc muốn tâm sự với ai đó nhưng họ ko ở trong hoàn cảnh với mình nên cũng ko muốn nói với ai cả. May lên đây có mấy mẹ cũng hoàn cảnh với mình nói ra nỗi lòng của mình cũng đỡ phần nào. Cảm ơn các m nhiều lắm. C chỉ vô tình nghe thôi mà tim đã tan rồi, còn e, đã xảy ra gần 3 tháng mà lâu lâu vẫn có cái cuộc gọi nhắn gửi quà hay hỏi thăm sức khoẻ mẹ bầu, “ dạ e ko cần nữa... e... ko có bầu” 1 câu ngắn ngủi tan nát lòng. Chỉ biết lặng lẽ khóc thôi, ko nói chuyện với ai đc, ko ôm ai để khóc được
Chỉ mong thời gian này trôi qua thật nhanh. Giờ chỉ cần vô tình nghe 1 bài hát có liên quan hay vô tình nghe được mấy chị trong công ty kể chuyện về con cái thôi là tim mình lại nhói nước mắt muốn trào ra nhưng mình phải cố gìm lại chỉ ước gì lúc đó tai ko nghe tâm ko nghĩ gì hết. Nhiều lúc muốn tâm sự với ai đó nhưng họ ko ở trong hoàn cảnh với mình nên cũng ko muốn nói với ai cả. May lên đây có mấy mẹ cũng hoàn cảnh với mình nói ra nỗi lòng của mình cũng đỡ phần nào. Cảm ơn các m nhiều lắm.
Mong chị sớm phấn chấn tinh thần! E rất hiểu hoàn cảnh tinh thần của chị! Chị chỉ 1 e thì cùng lúc cặp sinh đôi
Chia sẻ với bạn chuyện bé con, chắc bé không có duyên với vc bạn, chuyện đã qua cũng nên bỏ qua và suy nghĩ tích cực lên nhé. Chuyện nhà chồng thì muôn thuở, cứ từ từ cảm nhận và tự tôi luyện bản thân cho thêm phần bản lĩnh. Vấn đề sẽ ảnh hưởng đến vc bạn là cậu em nghỉ học ấy. 15t nghỉ học chỉ chơi với ôm đt -> thật ko dám nghĩ sẽ thế nào
MC bạn vô tư nhỉ. Thôi thì thử lúc nào vui vui có cả mc với em trai 15t hỏi chuyện quan tâm đến phòng của em với mẹ có thiếu gì không, có cần anh chị giúp gì ko, em có học muộn ko, nếu muộn thì cố gắng học sớm để mẹ đi nghỉ sớm ko ảnh hưởng sk, hoặc có thể giả vờ dặn dò cậu em là có việc vào phòng anh chị thì gõ cửa..., đánh động trước đã rồi tìm hiểu dần xem lí do nhiều khi cũng là thói quen vì nhà bà trước đây bà vẫn ra vào phòng con trai như thế và âm thầm bảo chồng sửa cái khóa đi không thì làm thêm cái móc bên trong là đc.
E biết chị ngại nhưng có thai sợ nguy hiểm chị à. Có ng gần bên cũng đỡ hơn. E có thai và bị mất con đc 2 tháng e thấy hối hận lắm. Chị cố gắng đợi tới lúc con đc bình an ra đời nha. Chúc 2 mẹ con khỏe mạnh bình an mẹ tròn con vuông E với chị cùg hoàn cảnh r. E cũng vừa mất con được hơn 1 tháng. Đau đớn lắm c ah. Con c sao mà mất Có lẽ k có duyên vs mình. Lần đầu mới mang thai nên k biết, siêu ân có tim thai rồi. Con đập mình nghe đc. Do ăn uống đi lại hay vận động. Có nhiều nguyên nhân k xac định cụ thể đc. Lúc bs lấy con từ trong bụng ra mà nhớ mãi. Cảm thấy day dứt. Ân hận lỗi do mình. K quên đc
E biết chị ngại nhưng có thai sợ nguy hiểm chị à. Có ng gần bên cũng đỡ hơn. E có thai và bị mất con đc 2 tháng e thấy hối hận lắm. Chị cố gắng đợi tới lúc con đc bình an ra đời nha. Chúc 2 mẹ con khỏe mạnh bình an mẹ tròn con vuông E với chị cùg hoàn cảnh r. E cũng vừa mất con được hơn 1 tháng. Đau đớn lắm c ah. Con c sao mà mất
E biết chị ngại nhưng có thai sợ nguy hiểm chị à. Có ng gần bên cũng đỡ hơn. E có thai và bị mất con đc 2 tháng e thấy hối hận lắm. Chị cố gắng đợi tới lúc con đc bình an ra đời nha. Chúc 2 mẹ con khỏe mạnh bình an mẹ tròn con vuông
Mk mớii biet đến diễn đàn này.mk cũng chja buồn cùng các bạn. Mk cũng mới mất một đua con ở tuần 40 .cư tưởng xắp dk gặp con ai ngờ con lai ra đi mãi mãi k có một lần nhìn thấy mặt con. Mk con bị sinh mổ.k bit đen bao gio moi có lại nữa .mk buồn lắm sụy sup lun.mk có luk k muốn sống nua M cũng hơn 40 tuần, thấy đau bụng lòng thầm vui vì sắp đc gặp con rồi. Ko ngờ m bị xoắn cổ tử cung, dọa vỡ tử cung, bé nhà m ngạt, nằm thở oxy 12 ngày đã bỏ m đi. Mình ko dc 1 lần nhìn mặt con, đau đớn lắm bạn ah. Sức khỏe m lại yếu, bị mổ. Mình chắc ko còn cơ hội sinh nở nưac rồi.
Mk mớii biet đến diễn đàn này.mk cũng chja buồn cùng các bạn. Mk cũng mới mất một đua con ở tuần 40 .cư tưởng xắp dk gặp con ai ngờ con lai ra đi mãi mãi k có một lần nhìn thấy mặt con. Mk con bị sinh mổ.k bit đen bao gio moi có lại nữa .mk buồn lắm sụy sup lun.mk có luk k muốn sống nua
Mk mớii biet đến diễn đàn này.mk cũng chja buồn cùng các bạn. Mk cũng mới mất một đua con ở tuần 40 .cư tưởng xắp dk gặp con ai ngờ con lai ra đi mãi mãi k có một lần nhìn thấy mặt con. Mk con bị sinh mổ.k bit đen bao gio moi có lại nữa .mk buồn lắm sụy sup lun.mk có luk k muốn sống nua Giờ bạn sao rồi? đã có bé lại chưa? Mình sinh non 29 tuần, con bé quá không qua được giờ vẫn đaulòng và ám ảnh. Tìm mãi mới thấy tôpc này nhưng đã lâu. Mẹ nào bị rách mép nhau k rõ nguyên nhân giống mình không? hoặc mẹ nào sinh non và đã thành công ở lần sau xin chia sẻ để những mẹ đau khổ có thêm động lực nhé
Em cũng rơi vào hoàn cảnh gần như chị nên rất hiểu. Con em pt bt nhưng lại bị sinh cực non, mới được 26.5w, sinh được gần 2 tháng thì bé mất. Em luôn dằn vặt bản thân, nếu lúc đấy em có niềm tin vào bé hơn, không nghe bác sĩ, cố giữ bé thêm 1-2 ngày thì biết đâu bé khỏe hơn và đã không ra đi như vậy. Em luôn trách bản thân và thấy có lỗi với bé rất nhiều mà không thể tâm sự với ai. Nhưng cuộc sống thì vẫn phải tiếp tục, vì còn những người thân khác bên mình. Mong các bé sẽ được đầu thai vào kiếp khác khỏe mạnh, hạnh phúcGởi từ ứng dụng Webtretho của topaz88 C ơi c sinh ở đâu be c được bảo nhiêu kg vậy c. Bé sinh ra có bị gì ko . Sao đã mũi đc 2 tháng mà bé còn mất vậy c.
Em cũng rơi vào hoàn cảnh gần như chị nên rất hiểu. Con em pt bt nhưng lại bị sinh cực non, mới được 26.5w, sinh được gần 2 tháng thì bé mất. Em luôn dằn vặt bản thân, nếu lúc đấy em có niềm tin vào bé hơn, không nghe bác sĩ, cố giữ bé thêm 1-2 ngày thì biết đâu bé khỏe hơn và đã không ra đi như vậy. Em luôn trách bản thân và thấy có lỗi với bé rất nhiều mà không thể tâm sự với ai. Nhưng cuộc sống thì vẫn phải tiếp tục, vì còn những người thân khác bên mình. Mong các bé sẽ được đầu thai vào kiếp khác khỏe mạnh, hạnh phúcGởi từ ứng dụng Webtretho của topaz88