images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Thế nào là một cuộc sống ly thân?
Một hôm... Khi mẹ đến đón Cà Rốt, chiều đã muộn lắm rồi. Thế mà bố vẫn chưa đến đón Củ Hành. Cô giáo đưa mắt nhìn hai đứa trẻ vui vẻ chơi lò cò trên sân rồi băn khoăn nói với mẹ :" Hôm nay ở nhà em có việc. Không biết chừng nào anh mới đến cháu ? ".
Mẹ bảo" Thôi, để tôi đưa cháu về luôn ". Củ Hành tròn mắt :" Mẹ cho con về chung với Cà Rốt hả? ". Mẹ gật đầu . Hai đứa nhảy tưng tưng vì mừng.
Trên xe, Cà Rốt và Củ Hành nói cười luôn miệng. Vào nhà, Củ Hành lăng xăng chạy tới, chạy lui. Tất cả đều quen thuộc. Thích quá.
Cà Rốt đột nhiên người lớn hẳn. Con bé nhìn em một cách bao dung :" Chạy vừa thôi. Đi tắm rồi còn ăn cơm chứ ".
Củ Hành vẫn chạy lui, chạy tới :" Em thích chạy ". Hai tay cu cậu dang rộng như lái máy bay, quẹt cả vào người Cà Rốt :" Ôi, ôi, thích quá. Xê ra cho máy bay bay nào ".
Khi bố về, trời đã khuya lắm. Bố đứng lựng khựng trước cửa, khẽ hắng giọng rồi lại đứng im. Mẹ đẩy cánh cửa mở hé cho rộng thêm, bảo :" Anh vào đi ".
Bố rón rén bước vào. Nhà im phăng phắc. Hai đứa trẻ đang ngủ ngon trong giường.
Mẹ bảo :" Anh để Củ Hành ngủ ở đây một đêm cũng được. Đừng đánh thức nó nửa chừng ". Bố nói nhỏ :" Anh xin lỗi. Có việc đột xuất nên không thể đến đón nó đúng giờ ". Mẹ lạnh lùng :" Người anh cần xin lỗi là nó chứ không phải em ".
Bố đứng như chôn chân trước giường ngủ của hai đứa trẻ. Dưới ánh đèn mờ nhạt, hai gương mặt bầu bĩnh kề sát nhau thật ngây thơ, đáng yêu.
Củ Hành ngủ say, miệng chóp chép nhai trong giấc mơ, bàn tay vẫn nắm chặt tay Cà Rốt. Con chị nằm gác chân lên người em, hai mắt nhắm tịt, nhưng miệng lại tủm tỉm cười.
Hai vai bố như xệ hẳn xuống. Bố nói mà không nhìn mẹ :" Sao mình lại để mọi sự trở nên tồi tệ thế này hả em? ".
Hai người ngồi đối diện trong một quán cà phê. Trước mặt anh, chiếc gạt tàn đã đầy ắp tàn thuốc lá. Ly nước của chị cũng cạn đến đáy rồi. Cuộc trò chuyện lâu hơn họ nghĩ.
Khi anh nói tên quán cà phê, chị đã rùng mình. Đó là nơi hai người từng hẹn hò nhau từ lúc mới yêu. Chiếc bàn trong góc cũng là bàn quen thuộc. Anh muốn nhắc nhở chị điều gì chứ, chính anh là kẻ có lỗi trăm bề ?
Chị không thể tha thứ, mặc dù anh đã quỳ xuống chân chị xin lỗi rất nhiều lần.
Chị không thể chấp nhận hình ảnh anh ôm người phụ nữ khác trong tay, âu yếm họ như âu yếm chị. Niềm tin và tình yêu chị dành cho anh quá lớn, đến nỗi khi biết sự phản bội của anh, chị bất ngờ đến sửng sốt, tê dại cả người.
Quyết định ly hôn của chị làm mọi người ái ngại. Mẹ chị khuyên :" Đàn ông ai chẳng có lúc lạc lòng. Nó đã biết lỗi thì tha thứ đi con ạ. Như mẹ từng tha thứ bố mày đấy ".
Có lẽ trong tình yêu, khó có lời khuyên nào áp dụng thật chính xác cho từng trường hợp. Chị biết rõ mình không thể lướt qua mọi chuyện được như mẹ, xem như không có gì. Sống tiếp tục với anh, nằm bên anh mỗi ngày để chỉ nghĩ đến hình ảnh anh nằm với người khác ư ? Chị không chịu nổi.
Khi chị nói thẳng điều đó, anh lặng người. Trông chị như một người khác hẳn, quyết liệt và lạnh lùng. Anh cố vớt vát bằng cách đem Cà Rốt và Củ Hành ra thuyết phục :" Em ơi, đừng để các con phải liên luỵ. Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng ly dị, được không? ".
Chị tàn nhẫn nhìn anh :" Không ly dị, để sống giả dối như nhiều người khác sao ? Em không muốn vậy. Khi các con lớn, chúng nó sẽ hiểu ".
Nước mắt ứa ra, anh khóc không kiềm chế được trước mặt chị, nhưng chị vẩn dửng dưng. Lòng chị đã nguội lạnh hẳn từ khi biết anh phản bội. Kể từ giờ phút này, chị sẽ chỉ cư xử như một người không có trái tim.
Ra toà, anh bảo :" Tôi có lỗi. Toà cứ xử theo ý vợ tôi. Sao cũng được ". Chị lạnh lùng đề nghị :" Chia đôi mọi thứ. Anh ấy và con trai ở trên lầu. Tôi và con gái ở dưới nhà. Xây lối đi riêng, không ai làm phiền ai ".
Họ đã ly dị được hơn nửa năm. Cà Rốt và Củ Hành dần dà cũng quen cuộc sống chia đôi của bố mẹ. Bố thì dễ rồi. Nhà bố thường mở cửa rộng, Cà Rốt muốn lên lúc nào cũng được. Nhưng con bé không dám. Mẹ khe khắt lắm.
Một lần thấy Cà Rốt lên nhà với bố, mẹ giận dữ quát ầm lên. Cà Rốt phải lủi thủi đi về trước ánh mắt buồn rầu của bố. Từ đó, nhà mẹ luôn đóng cửa. Cà Rốt và Củ Hành chỉ còn gặp nhau lúc đi nhà trẻ.
Cũng may là mẹ không đổi trường. Chứ nếu mẹ đổi, hai chị em sẽ lâm vào hoàn cảnh "gần nhà xa ngõ" cho xem.
Thường lệ, bố đưa Củ Hành đi học muộn, nhưng luôn đón sớm nửa giờ. Bố xin cô giáo được gặp Cà Rốt. Ban đầu, cô giáo cũng lúng túng, khó xử vì như thế là sai quy định của trường. Nhưng nhìn ánh mắt van nài của bố, cô thấy tội.
Cô bảo :" Anh đừng gặp cháu lâu quá. Mười lăm phút được rồi ". Bố mừng rỡ, vâng dạ rối rít. Thế là hai bố con được gặp nhau trò chuyện mỗi ngày. Bố hay hỏi Cà Rốt :" Mẹ có khỏe không? Mẹ có hay khóc không? Tối mẹ có thức khuya không? ". Rồi bố xoa nắn chân tay, ôm Cà Rốt vào lòng, hôn là đôi má bầu bĩnh của con mà nước mắt ứa ra.
Bố dặn :" Đừng cho mẹ biết bố hay gặp con nhé ". Bố không dặn, Cà Rốt cũng giấu kín. Dại gì nói ra cho mẹ cấm nhỉ? Nó còn dặn ngược lại bố :" Bố nhờ đón Củ Hành trước khi mẹ đón con nhé. Để mẹ đừng thấy bố con mình gặp nhau.
Bố lại chảy nước mắt. Chỉ mới nửa năm mà Cà Rốt đã "bà cụ non" như thế rồi sao? Bố hối hận quá.
Trưa hôm ấy, đột nhiên bố nhìn thấy mẹ ở ngã tư đường. Mẹ đang đứng mặc cả để mua trái cây, không nhìn thấy bố.
Gương mặt mẹ trắng trẻo, ửng hồng dưới nắng. Chiếc áo tím và bờ vai quen thuộc làm lòng bố đau nhói. Lập tức, bố chạy xe lên vỉa hè, tấp vào sau một gốc cây, âm thầm nhìn mẹ. Khi mẹ đi rồi, bố vẫn đứng lặng nhìn theo đốm màu tím nhỏ dần rồi khuất hẳn.
Tự nhiên, bố mệt mỏi đến cực độ. Móc trong túi chiếc điện thoại di động , bố gọi về cơ qua , cáo ốm để xin nghỉ buổi chiều. Từ ngã tư gặp mẹ, bố đi lòng vòng, lòng vòng mãi dưới nắng rồi tấp vào một quán bia quen. Từng chai, từng chai, bố uống cạn.
Người chủ quán đến kéo ghế ngồi chung :" Sầu đời hả bạn ? Để tôi uống cùng ". Không hiểu sao bố lại uống nhiều như vậy? Và nói nhiều nữa. Bố nói hết những ẩn ức trong lòng. Rằng bố yêu mẹ lắm. Từ khi mẹ ly dị bố, bố càng yêu mẹ hơn.
Nhưng bố cũng oán mẹ nhiều bằng bố yêu mẹ. Rằng sao mẹ sắt thép, cứng lòng như thế ? Rằng tội nhân phạm trọng tội, khi hối lỗi còn được ân xá, mà mẹ thì kiên quyết chặt đứt đường về của bố. Rằng bố nhớ Cà Rốt biết bao. Bố thèm ăn cơm của mẹ nấu biết bao. Tại sao mẹ có thể quên đi những ngày hạnh phúc của mẹ và bố ?
Tại sao mẹ chỉ nhớ tội lỗi xấu xa của bố mà quên những kỷ niệm đẹp bố từng làm?...
Càng nói, bố càng uống. Người chủ quán bỏ đi lúc nào, bố cũng không biết. Đèn đường lên lúc nào, bố cũng không hay. Bố quên luôn giờ đón Củ Hành. Mà bố đón làm sao được khi đã gục trên bàn ngủ thiếp thế kia?
Hai người ngồi đối diện trong quán cà phê quen thuộc. Chỗ ngồi và chiếc bàn cũng quen thuộc.
Anh hút thuốc liên tục. Chiếc gạt tàn dần dầy lên. Mấy lần chị suýt bảo anh ngưng hút, nhưng lại bậm môi im lặng. Bây giờ, anh muốn làm gì cứ làm, chị chẳng quan tâm. Nhưng khi anh cất tiếng, sự căng thẳng của chị chùng dần. Rồi nước mắt chị rớt xuống.
Anh bảo :" Anh vẫn lén gặp Cà Rốt mỗi chiều ở trường. Anh nhớ con lắm. Nhớ mùi mồ hôi của nó. Nhớ những câu hỏi vặt vẹo khiến anh điên đầu trước kia. Anh cũng nhớ em. Mỗi đêm, anh đều nằm áp tai xuống gạch, lắng nghe tiếng động ở dưới nhà để tưởng tượng em đang làm gì? Cà Rốt đang làm gì?
"Có hôm, anh ra cầu thang xoáy, áp tai vào vách như một thằng ăn trộm, thèm nghe một tiếng em cười mà không được. Một lần, anh đang ngồi như thế thì Củ Hành thức dậy. Nó mò ra cầu thang xoáy và thấy anh ở đấy. Hai bố con anh đã ôm nhau ngồi rất lâu để chỉ nói về em và Cà Rốt. Củ Hành bảo :" Con ghét ly dị. Con nhớ mẹ và Cà Rốt. Con muốn uống sữa mẹ pha. Bố ơi, đừng chơi trò ly dị nữa nhé! ".
"Đây là trò chơi há em? Anh cũng ước nó chỉ là trò chơi để mình chấm dứt, không chơi nữa, làm khổ cả bốn người? Em muốn anh phải làm gì bây giờ để được em tha thứ? Sao em lại giao Củ Hành cho anh mà không giữ cả hai đứa với nhau? Phải chăng em muốn anh nhìn rõ tội lỗi của mình? Rằng vì anh mà con cái phải mỗi đứa mỗi nơi? ".
"Anh nhìn rõ lắm rồi, em ơi. Nhất là đêm hôm qua, khi anh đứng nhìn hai đứa con mình ngủ trong giường. Em cho anh gửi Củ Hành lại. Ngày mai, anh thuê người tới đập cầu thang xoáy bên ngoài, mở lại lối cầu thang bên trong. Em không muốn thấy mặt anh nữa thì để anh đi, miễn em được thoải mái. Miễn Cà Rốt và Củ Hành được sống bên nhau ".
"Anh không đem theo một thứ gì cả, cũng không cần tiền. Khi hạnh phúc đã mất, tiền bạc, tài sản cũng thành vô nghĩa. Hôm nay, anh mời em ra đây chỉ để nói với em như thế mà thôi..."
Nước mắt chị chảy tràn. Trên tất cả mọi điều, chị vẫn còn yêu anh lắm. Anh là người đàn ông duy nhất mà chị yêu.Xa anh, chị không chỉ hành hạ mình. Chị biết chuyện anh gặp Cà Rốt mỗi ngày. Biết tất cả.
Trẻ con ngủ mớ thường nói ra hết những gì chúng cất trong lòng. Nửa đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố, thủ thỉ :" Mẹ sửa bếp điện mãi mà không được, cứ bị giật hoài , bố ạ. Tội nghiệp mẹ nhỉ? Còn bố vá quần cho Củ Hành bị kim đâm vào tay phải không? Cũng tội nghiệp bố luôn. À, ngày mai khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ chẳng mua gì cả...".
Rồi Cà Rốt lại nói, như nói với Củ Hành :" Ngày mai chị bảo mẹ pha sữa rồi đổ vào chai, đem đi cho Củ Hành nghe. Hay chị giấu mẹ, đổ sữa của chị vào chai cũng được. Chị uống mãi, chán lắm. Còn Củ Hành lại thèm...".
Càng nghe, chị càng xót. Chui đầu vào gối, chị cắn răng khóc rưng rức. Chị cũng nhớ Củ Hành, nhớ anh đến điên dại. Đêm nằm, chị cũng lắng nghe bước chân anh đi đi, lại lại trên lầu.
Thỉnh thoảng, chị lại lục tủ lấy chiếc áo của anh ấp mặt vào và khóc thầm. Nghe tiếng anh ho, lòng chị nhói buốt. Chị khao khát được ôm anh vào lòng, được xoa tay vào chiếc cằm lởm chởm râu của anh để âu yếm, được nép vào ngực anh, ngửi mùi mồ hôi nồng nồng quen thuộc...
Nhưng, người phụ nữ ấy cũng đã nép vào ngực anh, cũng ngửi mùi mô hôi của anh. Chị lịm đi vì giận hờn, vì ghen tức. Chị không chấp nhận chia sẻ điều riêng tư ấy với bất kỳ ai.
Nhìn đôi mắt thầm quầng của chị, mẹ lắc đầu :"Ghen có năm bảy đường ghen, nhưng ghen mà đày ải mình như mày, mẹ mới thấy có một. Nghe lời mẹ, tha lỗi cho chồng đi con. Tao nghe người ta bảo dạo này nó cũng sa sút tinh thần, sức khoẻ tồi tệ lắm...".
Chị gắt :" Mẹ nói cứ như đùa. Đã ly dị rồi mà còn tha thứ nỗi gì. Mẹ đừng làm con rối tung lên nữa ".
Mẹ dỗi :" Vâng, tôi xin lỗi. Chuyện của chị tôi không có quyền xía vào. Nhưng tôi xót cho cháu tôi lắm. Chúng nó có lỗi gì mà phải xa bố, xa mẹ, sống mỗi đứa mỗi nơi chứ? Ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình thì đừng sinh chúng nó ra. Ngày trước ấy à? Tôi mà không tha thứ cho bố chị, giờ này không chừng chị sống với mẹ ghẻ , chứ không phải tôi đâu ".
Nghe mẹ nói mà chị lạnh cả người. Sao chị không nghĩ ra điều ấy nhỉ? Nếu..., nếu người đàn bà kia trở thành mẹ ghẻ của Củ Hành, chị biết làm thế nào ? Chị không muốn điều ấy xảy ra. Không phải vì chị sợ bà mẹ ghẻ ấy không thương yêu Củ Hành. Cái chính là trong sâu thẳm tâm hồn, chị không muốn mất anh.
Mắt chị càng thâm quầng hơn vì những đêm mất ngủ. Chị hối hận vì đã quyết liệt ly dị chồng.
Anh lặng lẽ nhìn chị. Câu nói bật ra khiến anh cũng run rẩy cả người :" Em còn yêu anh không? Em thù ghét anh , ly dị anh, nhưng trong lòng em còn yêu thương anh chút nào không? Nếu còn, dù chỉ là sợi chỉ mong manh, anh cũng xin em cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu. Anh ngàn lần cầu xin em...".
Nước mắt nhoà nhạt, nghẹn cứng trong lồng ngực, chị cứ nức nở, nức nở mãi. Thế rồi, chị đặt bàn tay run rẩy của mình lên tay anh. Anh lặng người.
Ở nhà trẻ, chỉ còn Cà Rốt và Củ Hành chơi lò cò trên sân.
Củ Hành bảo :" Hôm nay bố lại quên đón em rồi ". Cà Rốt cười :" Thì về với mẹ và chị. Càng sướng! ". Củ Hành lại bảo :" Nhưng sao hôm nay mẹ cũng đón chị muộn thế? ". Cà Rốt tròn xoe mắt :" Ừ nhỉ ".
Hai đứa không chơi lò cò nữa, đứng gí mũi vào ô mắt cáo. Vừa lúc đó, những ánh đèn xe loang loáng rọi vào.
Củ Hành reo :" Bố đến rồi ". Cà Rốt cũng reo :" Mẹ đến rồi ".
Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật tay Củ Hành :" Nhìn kìa. Bố nắm tay mẹ ". Củ Hành toét miệng cười :" Em đã bảo mà. Chơi mãi trò ly dị, chán lắm "...
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
08:12 SA 23/11/2006
Thế nào là một cuộc sống ly thân?
Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang, Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc :" Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi ".
Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành: "Chắc là để phơi quần áo đấy mà ".
Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo :" Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng phơi quần áo ở cầu thang".
Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chơi trò xếp hình, thỉnh thoảng lại cười lên khanh khách.
Một tuần sau, khi cầu thang xây xong, đi học về, Cà Rốt và Củ Hành ngạc nhiên thấy trong nhà mọc thêm một cánh cửa. Cánh cửa này bịt kín lối đi lên lầu. Mẹ giải thích với Cà Rốt: "Kể từ hôm nay, con sẽ ở dưới này với mẹ". Bố cũng giải thích với Củ Hành: "Con lên lầu sống với bố".
Thế là Cà Rốt và Củ Hành hiểu rằng, ly dị nghĩa là không sống chung một nhà nữa, phải chia ra làm hai nơi. Con cái cũng chia làm đôi, mỗi người một đứa. Cà Rốt giãy lên khóc "Bố mẹ ly dị thì ly dị. Con với Củ Hành không ly dị đâu ".
Củ Hành cũng khóc ti tỉ: "Con muốn ở chung với Cà Rốt. Con không lên lầu".
Bố, một tay xách va ly, một tay xốc Củ Hành :" Thôi, đừng có rối rít nữa. Lên nhà ngay ".
Mẹ, hai mắt ằng ặng nước, đứng sững nhìn Cà Rốt lôi chân bố. Cà Rốt hét :" Để Củ Hành lại. Con ghét bố. Con ghét bố ". Trên tay bố, Củ Hành giãy giụa :" Thả con xuống. Thả con xuống. Con không đi với bố đâu ".
Nhưng bố đã ra đến cửa rồi. Cà Rốt khóc oà. Củ Hành cũng khóc oà. Trong nhà, mẹ ngồi thụp xuống đất, úp mặt và hai đầu gối. Sao lại bắt trẻ con phải chịu cảnh này, trời ơi !
Buối sáng, mẹ luôn nhớ Cà Rốt đến trường sớm. Mãi một lúc sau mới thấy Củ Hành lếch thếch chạy vào. Cà Rốt hỏi :" Hôm nào cũng đi muộn thế? ". Củ Hành chu chu cái miệng, hít mũi đánh sột :" Bố ngủ quên. Em phải đánh thức đấy ". Cà Rốt lại hỏi :" Thế bố có pha sữa cho Củ Hành uống trước khi đi học không? ". Củ Hành lắc đầu :" Em tự pha. Dễ lắm. Đổ sữa vào cốc, thêm nước vào, khuấy lên. Nhưng mà nó nhạt phèo, chả ngọt như mẹ pha lúc trước ".
Cà Rốt xịu mặt :" Chứ bố làm gì mà không pha cho Củ Hành? ". Củ Hành nghiêng nghiêng đầu, ra vẻ suy nghĩ :" À, bố cứ nằm mãi ở giường, gác tay lên trán. Có khi bố bận đánh răng ". Cà Rốt bảo :" Bố thế là hư rồi ".
Hai chị em nắm tay nhau đi vào lớp học. Lớp Chồi của Củ Hành ở ngay cạnh lớp Lá của Củ Rốt. Thỉnh thoảng hai đứa lại vờ vĩnh chạy ra cửa để ngó nghiêng vào lớp đứa kia. Gặp nhau ở trường sướng thật. Cà Rốt và Củ Hành chán nhất khi phải về nhà. Lúc đó, mỗi đứa lại phải ở một nơi.
Giờ ra chơi, Cà Rốt và Củ Hành không thích nô đùa cùng các bạn. Hai đứa cùng ngồi trên ghế xích đu, vừa ăn bánh sữa, vừa trò chuyện. Củ Hành kể :" Hôm qua bố ngồi vá quần cho em, bị kim chọc vào tay, kêu ui da, buồn cười lắm ".
Cà Rốt cũng khúc khích :" Còn mẹ sửa cái bếp điện mãi mà không xong, hễ cắm dây vào là nổ cầu chì. Sau phải nhờ chú Ngân sửa mới xong đấy ".
Củ Hành xịu mặt :" Sao mẹ không gọi bố mà lại nhờ chú Ngân? ". Cà Rốt gí ngón tay xinh xinh vào trán Củ Hành :" Ngốc thế. Ly dị rồi là không có nhờ vả chuyện gì cả ". Củ Hành hỏi :" Mẹ bảo thế à? ". Cà Rốt gật đầu :" Ừ ". Củ Hành cáu :" Chán mẹ lắm. Tự nhiên lại ly dị". Cà Rốt gật đầu ra vẻ đồng tình, mặt buồn thiu...
08:12 SA 23/11/2006
Thế nào là một cuộc sống ly thân?
Ba mẹ e ly thân với nhau từ lúc nhỏ , đến lúc e 12 tuổi thì họ mới chính thức ly dị. Cảm giác của 1 người con ư ,mắc dù hồi đó còn nhỏ nhưng e cũng đã cản nhận được rồi. Nhớ hồi nhỏ có ai dắt đi chùa thì lúc nào cũng cầu xin cho ba mẹ hoà lại với nhau , ghét ai hỏi đến ba mẹ mình ,và lúc đo cảm thấy rất mặc cảm va ghen tị với những đứa bạn sống cùng với ba mẹ hạnh phúc ,và luôn có cảm giác tủi thân... đó là feeling của 1 đứa con sống trong gia đình có ba mẹ ly thân đó chị.....thèm lắm 1 bữa cơm gia đình :20:

Thương em quá, ba mẹ như vậy cũng vì chẳng còn tình cảm gì với nhau, nhưng vì con cái ràng buộc vào nhau thôi.Người lớn có chuyện gì thì chỉ có trẻ con là khổ nhất. Mình đã đọc truyện Cà rốt và Củ hành nói về hai bố mẹ li dị nhưng họ sống chung một nhà, mình nghĩ nó cũng không khác li thân nhiều lắm nên post lên cho các bạn cùng đọc. Ngăn nhà nhưng hai chị em thì vẫn quấn nhau quá. Trẻ con lại làm cho người lớn nghĩ lại. Đây là đường link của câu chuyện
http://my.opera.com/uyen_tonnu/blog/2006/10/13/cr-t-vch-nh
08:09 SA 23/11/2006
Các mẹ chỉ giúp mình mua vitamin cho bé nhé
vậy theo mẹ chipchip có nên cho bé ăn thêm kẹo này không vì bé nhà mình trộm vía cân nặng cũng tương đối 21kg cao 1m04 mà mới 3tuổi lại là bé gái nữa chứ. Nên mình cứ sợ nếu cho bé uống sữa lại béo quá. hic buồn quá. mẹ chip chip tư vấn cho mình nhé.

Bé nhà bạn như vậy theo mình không cần ăn kẹo đâu. Nếu con nhà bạn uống sữa mà lên cân được như vậy thì là rất ổn đấy. Bạn không nên chọn sữa béo quá, nên chọn sữa có hàm lượng béo giảm đi một chút, hoặc có thể giảm lượng sữa béo đang uống, bù vào bạn cho bé uống sữa khác ít béo hơn. Cũng nên đề phòng béo phì nhưng vẫn cần sữa để cho bé phát triển chiều cao bạn ạ
06:07 CH 04/11/2006
Thắc mắc về các thực phẩm Dairy, nhờ các mẹ chỉ...
Em quên nói rõ là khẩu vị mỗi người mỗi khác , chị hông thích đừng kiếm em mắng vốn nghen :(

Cám ơn em nhé, vào đây thấy em trả lời ngay là mừng lắm rồi làm gì có chuyện mắng. Ít ra chị cũng biết thêm được một ít. Khẩu vị của chị có khác của em thì khi ai đó hỏi chị, chị cũng sẽ chỉ dẫn cho họ. Chị thì hay mua trứng trắng chứ không mua trứng nâu, chẳng hiểu loại nào ngon hơn. Sữa thì chị cũng không uống, mua cho bọn trẻ con sữa đỏ loại nhiều béo nhất, chắc mai mốt sẽ giảm lượng béo dần vì chị thấy chúng nó uống có vẻ ngấm lắm chỉ sợ béo phì thôi. Sữa thì có ít loại nên đọc một lúc cũng ra, còn mấy thứ bơ kia thì nhiều quá trời, chị cũng mạnh dạn mua, thử và thỉnh thoảng cũng không ăn được. Chị dùng bơ hơi béo một chút, đã thử dùng Imperior ( ko biết viết co đúng không nữa), có hình cái vương miện ở ngoài, thấy ăn cũng được.
11:52 SA 02/11/2006
Giúp em chơi với con ...
Bé nhà em được 4 tháng tuổi , ngoài khóc ra thì lúc cu cậu tỉnh táo là mẹ phải ngồi chơi với con , mẹ vừa đi khuất là con gào cho bể nhà ra . Mà riết em chẳng biết chơi trò gì với con , hát và nói chuyện riết thì mẹ khản cả tiếng , mệt đừ hơi . Các mẹ có trò nào hay hay thì chỉ giùm em nghen . Bé nhà em 4 tháng rồi mà chưa biết lật lẫy gì hết , chỉ nằm hoặc ngồi bounce thôi.
Cám ơn các mẹ nhiều nghen .
(Admin ơi , nếu em gởi lộn chỗ , hay chùng đề tài thì xóa giùm em chớ đừng treo nick của em nghen , để em còn vô đây "trút bầu tâm sự " :8: )

Con nhà mình cũng chậm lẫy, chậm đi, nói chung là tốc độ chậm hơn so với các bé khác, nguyên nhân là hơi nặng mông. Trộm vía, khi còn bé đứa nào nhà mình cũng bụ, sau rồi cũng lớn hết thôi mẹ nó ạ. Mẹ cháu có thể mua đồ chơi chuyển động để cho bé tự chơi. Chẳng hạn như cái chuông hoặc hình con vật gì đó treo lên lắc qua lắc lại, hoặc cho bé nghe đĩa nhạc cũng được
08:08 SA 02/11/2006
Các mẹ chỉ giúp mình mua vitamin cho bé nhé
Cam on mevybin nhé, mình thấy ở địa chỉ này có loại canxi L'il Critters™ Groovy Calcium Gummy Bears™ With Vitamin D 200 Gummy Bears có được không mevybin nhỉ
. Các bạn cho mình hỏi bên đó các mẹ có cho các bé uống bổ xung vitamin và canxi không? tư vấn cho mình với.
À, cho mình hỏi luôn chỗ mua đồ cho bé bạn có đường link nào không?

Mình thường cho các con ăn kẹo này đó bạn. Bé nhà mình dùng kẹo này từ khi 2 tuổi đến giờ là 4 tuổi thì không dùng nữa vì mình thấy không cần thiết. Ở bên này uống sữa hàng ngày là đã rất đủ canxi rồi. Bé lớn nhà mình uống sữa tươi bên này được 1 năm cao lên hẳn đấy. Chỉ lưu ý bạn có mẹ cho con ăn kẹo canxi, loại đục đục ấy, hồi mới dùng chưa quen thì có kêu con bị táo do canxi nóng, vì vậy bận nên để ý xem phản ứng của con thế nào, bổ sung thêm chuối hoặc rau cho con, sau rồi quen thì không có vấn đề gì đâu
08:04 SA 02/11/2006
Đón chào các thành viên mới
Chào các mẹ, mình sang Mỹ được 2 tuần rồi, hiện mình sống ở San Francisco. Mình đến đây lần này là lần thứ ba, mấy lần trước cũng đi loanh quanh nhiều nhiều rồi. Mình rất mong được làm quen với các mẹ
05:46 CH 14/10/2006
Món ăn với đuôi bò
Mẹ cháu vào topic này học được rất nhiều món, lại được tận mục sở thị, càng đọc càng thấy dốt. Hôm nay mẹ cháu mạo muội hỏi các mẹ trong này công thức nấu với cái đuôi bỏ. Chả là mẹ cháu đi chợ thấy đuôi bò làm cẩn thận, trông ngon lành, nhưng chưa biết làm gì, mới chỉ nghĩ đến món ninh thôi, cũng chưa được ăn bao giờ nên không hiểu nó sẽ thế nào. Mong được các mẹ hướng dẫn, mẹ cháu xin cảm ơn rất rất nhiều!
10:08 SA 01/10/2006
Giường tầng
Mình muốn mua giường tầng cho con, con lớn nhà mình là con gái 7 tuổi, còn bé trai 4 tuổi. Mình đang định mua giường tầng cho con. Rất mong bố mẹ nào có kinh nghiệm trong việc này cho mình xin ý kiến: những hạn chế và ích lợi trong việc sử dụng giường tầng của các bé, nên chọn kiểu nào: co thang hay giường hộp.......
10:40 SA 12/09/2006
mua quần áo đẹp cho bé
Các mẹ ơi, con tớ được 7 tháng, 8kg, cao 70cm, tớ muốn mua quần áo cho bé mặc đi chơi (mọi người vẫn chê là cho con ăn mặc lúa quá :14: , làm xấu con quá). Các mẹ chỉ chỗ cho tớ với (quần áo đẹp, ko cần rẻ :4: :5: ). Mua ở Hà Diện chỉ toàn đồ mặc ở nhà (trông nông dân lắm à :27: )

Bạn có thể đến 43 Ngô Quyền để mua đồ cho bé. Mình thấy rất nhiều đồ đẹp, hàng xuất khẩu made in VN
09:35 SA 01/09/2006
Thông tin về BS Khánh - Hàng Hòm; BS Khám mắt -...
:27: Đặc trưng của BS Khánh là có mấy loại thuốc lactomin, zinc gì đó ai cũng cho dùng hết dù bệnh nặng hay nhẹ :28:. Thuoc lại bán rất đắt mà cũng khong rõ xuất xứ từ đau. Mỗi lần ít nhất phải hết 100k tiền thuoc mà lại hay hẹn may hom sau phải khám lại lần nữa:20:. Nghe nói mấy loại thuốc này thực tế khá rẻ (như zinc chỉ vài ngàn một vien).
Nói chúng em chả khoái bác này lắm. :8:

Mình đã đưa con đến khám hai lần, thuốc thì như các mẹ đã kể. Lần đầu thì chỉ hai ngày sau khi uống thuốc bé đi ngoài ổn định trở lại, lần sau thì đến 5 ngày mà chẳng có gì biến chuyển. Mình đành tự chữa bằng mấy thứ men tiêu hoá, thấy dần dần đỡ hẳn.
Mình nghĩ bác sỹ này không có gì đặc biệt
07:17 CH 31/08/2006
Bé bị ngực hóp
Có mẹ nào biết về bệnh lõm sụn xườn ở trẻ em không. Bé nhà em lúc sinh ra chưa có biểu hiện gì, nhưng sau hai tháng em thấy bé có triệu chứng bị lõm lồng ngực, đi khám ở viện nhi bác sỹ kết luận là lõm sụn xườn, đây là bệnh bẩm sinh. Bác sỹ bảo sau 10 tuổi mới phẫu thuật, nhưng có người lại bảo có thể phẫu thuật khi bé được 2 tuổi. Em rất lo lắng, có ai biết về bệnh này không ạ, cả về thông tin phẫu thuật ở trong nước và nước ngoài nữa thì chỉ cho em với.

Con nhà mình cũng giống như vậy, khi ngủ mình thấy lồng ngực phập phồng trông rất vất vả, giữa hai xương ức có một chỗ lõm vào. Mình đưa đến bác sỹ, bác sỹ cũng nói bé có thể bị còi xương, nhưng bé nhà mình từ bé đến phát triển bình thường, không thể coi là thiếu canxi được. Bác sỹ nói nếu không phải do thiếu canxi thì do bẩm sinh, bác sỹ nói là sụn mềm bẩm sinh, những trường hợp như vậy thường được phẫu thuật trong năm đầu tiên của bé. Nếu không phẫu thuật thì cũng không ảnh hưởng gì cả, chỉ có điều phần xương ở đó của bé bị mềm thì cẩn thận hơn khi va chạm, lớn lên nó sẽ cứng dần dần. Vấn đề chỉ là nếu mai mốt bé cởi trần thì trông sẽ không đẹp. Mình nghĩ nếu chỉ là thẩm mỹ như vậy thì cũng không trầm trọng nên có lẽ mình sẽ không làm gì cả, để cho bé tự phát triển.
04:28 CH 30/08/2006
Cà phê, mỳ, bún, tỏi... đều bị pha hóa chất
Buồn thật!

Ui giùi ui, mấy món này mình đều khoái cả, chết mất,.... ăn gì cho yên tâm bi giừ :18: :13:
10:56 SA 25/08/2006
Bé chảy máu cam, tại sao, làm thế nào????
Cách chữa chảy máu cam
Một số bài thuốc chữa chảy máu cam:
- Uống bột sắn dây pha đường và chanh.
- Lá trắc bách diệp 100 g, sao đen, cho vào ấm sắc với 150 ml nước cho đến khi còn lại 50 ml, bỏ bã lấy nước uống.
- Lấy một nắm lá cây nhọ nồi hoặc hai cái lá sen non, rửa sạch bằng nước muối, cho cả hai thứ vào cối giã thật nhỏ, sau đó vắt lấy nước cốt để uống. Để dễ uống có thể hòa thêm một thìa đường đỏ.
- Hạt nhãn 10 g, gọt hết phần vỏ đen, sấy khô, tán bột, lấy tăm bông chấm bột hạt nhãn rắc vào lỗ mũi.
- Táo tàu 15 g ninh với móng giò, mỗi ngày ăn một lần cả nước và cái.
- Dùng bài thuốc: thục địa 32 g, sơn thù 12 g, hoài sơn 12 g, đan bì 12 g, phục linh12 g, trạch tả 12 g, Tất cả tán bột mịn làm hoàn với mật, mỗi viên hoàn 5 g, ngày uống 3 lần, mỗi lần một viên.
(Theo Khoa Học & Đời Sống)
03:58 CH 24/08/2006
Bé chảy máu cam, tại sao, làm thế nào????
Theo ước tính của các nhà chuyên môn, khoảng 60% dân số thế giới bị chảy máu cam ít nhất 1 lần. Trong một số trường hợp (đổ máu cam do tai nạn giao thông, tai nạn lao động), máu mũi có thể đổ hàng tháng, gây nguy hiểm đến tính mạng. Trong mọi trường hợp (dù chỉ do ngoáy mũi), xử trí đầu tiên là cầm máu, khi đã ổn định mới tìm hiểu nguyên nhân.
Nhìn chung, đổ máu cam thường do các nguyên nhân sau đây:
- Chấn thương nhỏ (lấy tay ngoáy mũi) hoặc chấn thương mạnh va đập trực tiếp vào mũi (tai nạn, ngã...).
- Viêm đường hô hấp trên (cúm, viêm xoang, hít hơi độc dẫ đến viêm mũi...).
- Lệch vách ngăn mũi, ung bướu (u xơ vòm, ung thư vòm mũi họng), bệnh phình mạch.
- Cao huyết áp hoặc bệnh do rối loạn quá trình đông máu.
- Dị vật: Khi thấy chảy máu và mủ một bên mũi, cần nghĩ đến tình trạng có dị vật ở đường thở.
- Không khí quá khô (độ ẩm thấp).
- Một số trường hợp máu cam đổ không rõ nguyên nhân, máu đột ngột chảy và tự cầm.
Xử trí
- Điều cần làm đầu tiên là dùng ngón ta ấn chặt vào bên cánh mũi có ra máu trong vòng 10 phút và nghiêng đầu về phía trước..
- Để người bệnh cảm thấy dễ chịu hơn, nên cho người bệnh chống khuỷu tay lên mặt bàn hoặc lên tay vịn ghế tựa.
- Người bệnh cũng có thể dùng bông gạc cầm máu và làm liền sẹo bán tại các hiệu thuốc để dịt vào nơi chảy máu.
- Một cục nước đá đặt vào gốc mũi cũng có tác dụng làm cho máu ngừng chảy.
- Nếu đã làm các động tác trên mà máu vẫn chảy, nhất thiết phải gọi bác sĩ.
- Nhất định không được để bệnh nhân nằm hoặc để bệnh nhân ngả đầu ra đằng sau. Trong tư thế này, máu sẽ chảy ngược vào trong họng, gây nôn mửa và không làm đông máu.
- Việc bôi kem, vaselin, xịt thuốc hoặc nước muối vào trong mũi không phải là giải pháp lâu dài vì không giúp phục hồi độ ẩm của niêm mạc, còn có thể khiến mũi khô hơn.
- Nếu nguyên nhân của việc đổ máu cam là không khí khô, có thể dùng các thiết bị làm tăng độ ẩm trong phòng. Tuy nhiên, theo các nhà chuyên môn, đây chỉ là giải pháp tình thế.
Khi nào tìm bác sĩ?
- Máu mũi chảy do đầu bị va chạm mạnh hoặc bị một vật gì rơi vào. - Đã làm các động tác sơ cứu mà máu vẫn chảy.
- Người bệnh bị huyết áp cao.
- Người bệnh có những triệu chứng khác (đau đầu, nôn mửa…).
- Nếu sau khi ngừng một thời gian, máu mũi lại chảy.
(Mạnh Hùng - Theo BS. Pascal Cassan, Doctissimo.com)
03:51 CH 24/08/2006
Câu Lạc Bộ Tennis
Cho tớ đăng ký chân nhé.

Mẹ cháu cứ thấy tennis là vào xem, thì ra đây là câu lạc bộ của các bố, hihihi... Mẹ cháu hiện thời không đánh đấm gì được nhưng mong được tham gia mục này, có thể đóng góp ý kiến về tìm sân tìm thầy,.... vì mẹ cháu luyện tập cũng hơi bị lâu rồi. Mong sẽ có ngày ra sân với các bố các mẹ
05:17 CH 21/08/2006
Sửa sang vòng 1
Hai mẹ ơi đề tài này đã được đề cập rồi, các mẹ nghiên cứu thêm ở đây nhé:
http://www.webtretho.com/forum/showthread.php?t=19027&highlight=happylife
Mong các mẹ sẽ tìm thấy câu trả lời của mình ở trong đó
04:31 CH 21/08/2006
Có phải mode bi giờ là 1 gia đình với 3 em...
Em bé thứ 3 của mình được 8 tuần rồi nè. Mình đã có trai có gái rồi nên bé này là gì cũng được. Vợ chồng mình cũng thèm 3-4 đứa lắm nên làm đại luôn không thôi lớn tuổi khó đẻ, rồi thì cha già con mọn, rồi thì lạc hậu nhiều so với con cái khi tụi nó vào tuổi teen.... Do vậy mẹ nào muốn 3 con thì cũng nhanh nhanh giống em đi chứ chờ 3-5 năm nữa coi chừng thay đổi ý định đó. Lúc trước thì cũng máu lắm nhưng đến khi có thai rồi cũng lo lo nhiều thứ. Không biết có đủ sức khỏe để chơi với cả 3 đứa không (vì sao em thấy 2 nhóc nhà em phá quá, mình thì mệt rả rời mà chúng nó lúc nào cũng full of energy). Rồi nghĩ tới cái đoạn trường tân thanh nuôi nó lớn khôn sao cũng còn nhọc nhằn quá, rồi thì lo cho đi học tới nơi tới chốn...Anyway cứ cố hết sức mình chắc là sẽ được...mấy mẹ động viên em cái nào :)... Trời sinh voi sinh cỏ nhở.

Mẹ cháu cố lên, mình cũng thích có 3 con lắm lắm, đang hô khẩu hiệu đấy, hai đứa nhà mình cách nhau 2 tuổi rưỡi, bây giờ bé sau đã 4 tuổi rồi, đang định để đến khi cu đi học thì làm phát nữa. Thấy có nhiều mẹ cùng quan điểm quá, mong rằng mình sẽ hoàn thành được kế hoạch của mình :5:
03:56 CH 21/08/2006
Cấp cứu vì tắm nước lá
Mình vẫn tắm cho các con bằng lá mà, những trường hợp này không hiểu sao lại như vậy. Có thể trong lá của các mẹ này có cái gì đó không ổn hoặc da em bé bị nhiễm trùng từ trước thì tắm nước lá làm sự nhiễm trùng tăng lên. Các cụ nhà mình ở quê thì cũng toàn chăm cho bé bằng lá chứ làm gì có xà phòng như ở thành phố
09:38 SA 09/08/2006
c
Chipchip
Bắt chuyện
1.1kĐiểm·4Bài viết
Báo cáo