"Tơ lòng ủa e ít chị cho e y kiến với nhỉ?"
Binhminh: cảm ơn bạn đã chia sẻ với mình. Chồng mình thuộc dạng cùn lên là bất cần và có vẻ ta đây với mình nữa nên không biết mình áp dụng như bạn có hiểu wa không. Nhiều lần mình cũng muốn học tập các chị về buông bỏ, giả vờ lờ chồng đi không quan trọng, ko ghen tuông nhung mình chưa làm được. Chồng mình thik dc quan tâm, thik ninh ngọt, bỏ bê là bất cần. Như trước đây chồng mình thờ ơ, lạnh nhạt không quan tâm gì tới mình cũng như gia đình, mình tự ái lên suy nghĩ và sống theo kiểu ko có a mẹ con tôi cũng vẫn sống tốt, tự tạo niềm vui, ăn diện cho bản thân và kết cục là hắn có bồ. Đấy trước đây thì mình ko quan tâm thì hắn có bồ, giờ mình quan tâm kéo hắn vao csgd thì cũng ko hiệu quả giờ không biết phải như thế nào.
Thực sự rất mong các chị có kinh nghiệm ở đây bày cho e hướng đi. Thực lòng mà nói chắc chồng e ko yêu em nên mới ko có niềm vui khi ở bên em, thậm chí chẳng bao giờ chồng e ôm ấp vỗ về hay quan tâm e những điều nhỏ nhặt, e cũng chẳng bao giờ tâm sự được với chồng, ko bao giờ tỏ thái độ giận hờn hay khóc được trước mặt chồng.
Trước đây tụi e lấy nhau vì e lỡ có con, từ khi còn yêu đến giờ e thấy chắc chỉ e có tình cảm với chồng thôi chứ chồng chẳng yêu thương gì e. Đã thế còn ít hơn e 3 tuổi, lúc yeu ko thành thật với e về tuổi tác. Chuyện của e thực sự dài lắm. Có fai chỉ mình em đang bơi với cuộc hôn nhân này không. E chan cảnh chồng thờ ơ với mình lắm rồi mà e ko biết đi hướng nào.
Gửi từ ứng dụng di động Webtretho Android
Những quyết định lớn đều nên có sự chuẩn bị tốt, và bạn phải dành đường lùi cho mình. Cho dù bạn có nói chuyện với chồng, chồng có đồng ý chuyển tiền, thì nó vẫn là phương án rủi ro với bạn (vì chồng có thể cắt trợ cấp, vì tâm lý bạn không thoải mái khi muốn chi nhiều hơn mà không thể/không muốn yêu cầu chồng chi thêm,…), nên bạn cần có sự chuẩn bị trước thực sự thôi việc, như xin giấy ốm của bệnh viện để được giảm giờ giảng ở trường (HT chẳng thể đuổi bạn vì bạn ốm, và sẽ phải tự thu xếp tìm người giảng bù vào giờ bạn bỏ trống), hay thông báo với hàng xóm, họ hàng là bạn mở lớp dạy thêm ở nhà,… Túm lại là bạn phải có Plan B ngoài việc nghỉ ở nhà và nhận tiền của chồng. Con bạn bao lâu nay bị bạn ít quan tâm thì giờ không phải vì bạn bỏ việc ở nhà chăm con mà nó ngoan ngay được.
Vả lại, tớ không nghĩ việc bạn quá bận, ít quan tâm đến con là lý cho chính, hoặc lý do duy nhất làm con bạn chưa ngoan như ý bạn muốn. Phương pháp dạy con cũng rất quan trọng. Tớ nghĩ phương pháp dạy sao cho giúp bạn có thời gian bên con, dù ngắn nhưng vui vẻ, ý nghĩa (quality time) quan trọng hơn việc dành nhiều thời gian mà không chia sẻ được với con những gì nó cần, nó quan tâm. Nếu bạn bận rộn, nhưng bạn làm cho con hiểu được là sự bận rộn đó là để mang lại vật chất cho gia đình, còn khi bạn rảnh rỗi bạn đều quan tâm giúp con giải quyết những vấn đề của nó hoặc chơi vui vẻ với con thì con sẽ trân trọng sự bận rộn của bạn, và biết chờ đến lúc bạn rảnh để chơi cùng nó. Vì thế còn một hướng nữa là bạn sắp xếp lại công việc cho khoa học hơn để có nhiều thời gian rảnh hơn, và sử dụng thời gian ấy một cách hợp lý cho bản thân và cho con.