Chào các mẹ trên diễn đànMình không biết sưng hô như thế nào cho phải, mình đã theo dõi diễn đàn này lâu rùi nhưng hôm nay là lần đầu tiên vào diễn dàm để chia sẽ nhưng nỗi buồn của mìnhMình cũng đã lấy chồng gần được 2 năm rùi và cả 2 lần đều bị thai lưu, mình đang rất hoang mang. Lần đầu thì thai đc 11 tuần lần 2 gần đây nhất là thai đc 9 tuần. Nhưng mình mang thai lần 2 cách lần 1 gần 1 năm đấy. mình mới lấy thai cách đây nửa tháng và mình đã đi làm trở lại rùi nhưng mình cũng còn bị ảnh hưởng bới thai lưu lần thứ 2 này. Mình rất buồn và khóc rất nhiều., không biết làm sao để có thai lại an toàn đây, mình vừa đi làm XN máu ở BV bạch mai và XN nhiẽm sắc thể 2VC ở BV ĐH Y Hà nội nhưng chưa có kết quả. Mình đang rất chán nản nhưng may có ox lúc nào cũng động viên nên cũng đỡ buồn hơn. Mình đang rất muốn có thai lại nhưng nếu có thai lại mà lại bị như thế này thì mình chết mất, giờ mình đnag uống thuốc bắc cho lại người đây. Không biết mình sẽ làm gì tiếp theo đây để mình có em bé đc an toàn. Mẹ nào có cùng cảnh ngộ giống mình thì chia sẻ cùng mình nhé, nhất là các mẹ bị thai lưu giống mình mà có em bé thành công để mình có thêm nghị lực chiến đấu tiếpcảm ơn các mẹ nhiều nhé
Chưa có con, nếu là do cơ địa thì không phải "lỗi" ai hết bạn ơi, buồn như vậy chưa đủ sao mà ...đổ lỗi. Bình tĩnh tìm nguyên nhân mà khắc phục.Chồng có tinh trùng nhưng ít, yếu, không sống được trong âm đạo vợ => lọc rửa, chọn những con khỏe bơm vào tử cung cho nó bơi đi tìm trứng (IUI). Nếu không được nhiều lần, thì làm IVF (thụ tinh trong ống nghiệm): cũng chọn lọc và cho gặp trứng trong môi trường nhân tạo (ống nghiệm), nếu phát triển được thì cấy phôi vào tử cung vợ. Nếu vẫn không được, có khả năng tinh trùng không chui được vào trứng => ICSI: tiêm thẳng duy nhất 1 tinh trùng vào 1 trứng => cấy vào tử cung mẹ. Còn nước thì còn tát được
E nhớ năm ngoái khi e bị lưu phải hút thì mẹ chồng e bắt e kiêng như đẻ í. Ăn uống rùi thì k đc xách đồ nặng. Và mấy bữa sau mới đc tắm, mà phải xông lá thơm. Trộm vía e hồi sức rất nhanh.
Dạ ko có phải đổ lỗi mà e tìm nguyên nhân để từ đó chọn cách khắc phục ạ.
Thực sự khi lập topic này, viết những dòng trên e đã ứa nước mắt và tuyệt vọng ghê lắm. Nhưng sau khi đọc động viẻn và lời khuyên bổ ích của các mẹ, cũng như qua chỗ bs Dũng nói chuyện với nhiều mẹ cảnh ngộ còn buồn hơn mình thì e đã cảm thấy nguôi ngoai đi rất nhiều. Ông xã động viên e k được buồn, nói dại lần này ko được thì 2vc sẽ đi bệnh viện tìn hướng điều trị tích cực nhất. Và e cũng nguôi ngoai đi phần nào...
Tuy h hy vọng của e là rất nhỏ (có lẽ chỉ 1%) nhưng còn niềm tin là còn có phép màu phải ko các mẹ? E sẽ tuân thủ tuyệt đối theo đơn kê của bs. Biết đâu con sẽ ở lại với vc e? Đây là điều e mong mỏi nhất...
Một lần nữa e xin cảm ơn các mẹ rất nhiều ạ...