Mình thì xấu nết lắm, cứ tâm lý đám đông thấy cơ quan ai mua gì hay hay la lại tăm tia dù đôi khi chẳng động đến. Từ khi được tăng lương, mỗi tháng nếu quyết tâm vẫn có thể dư tầm 4 – 5tr thui, nhưng chả mua được chỉ nào cả vì cái tính bon chen cực xấu ấy.Nghe theo lời chị gái, mình cho chị ấy vay lãi suất 2%/tháng, nhưng chị ấy chỉ lấy số tiền lớn thui, ứ chịu lấy mỗi tháng giúp mình, cuối cùng mình chọn phương án vay ngân hàng có thế chấp 100tr, trả trong vòng 2 năm, trừ trực tiếp qua bảng lương hàng tháng, với lãi suất 16%/năm, mỗi tháng mình vừa trả gốc lẫn lãi hơn 5tr, càng về sau càng giảm đi vì lãi tính theo gốc mà.Vậy là chẳng cần nghĩ xem tháng này gửi NH được bao nhiêu hay tháng này mua được 1 chỉ không – Vì NH đã làm giúp mình rùi, không muốn cũng bị trừ, còn bao nhiêu thì sử dụng bấy nhiêu, không thể xén bớt gì được. Hà…hà… cái tội dễ bị cám dỗ thì nhờ NH quản lý hộ vậy.Sau 2 “nhiệm kỳ” ( tức 4 năm ), mình được chị gái trả gốc và lãi + bo thêm, gom góp tậu được căn nhà cấp 4 trong hẻm nhỏ, để đấy cho thuê. Giờ đang là “nhiệm kỳ” 3, hí…hí… cứ cầu mong chị làm ăn thuận lợi để mình hưởng ké :))Năm sau được tuổi nên đang định kêu bán căn nhà đang cho thuê để xây cái chuồng cho mình đây! :-$
Cách đây 5 tháng cũng có bà chị giới thiệu cơ hội kinh doanh cùng Amway. Nói mãi về amway mệt cả đầuCũng may mà lúc đó mình đồng ý tham gia nắm bắt cơ hội nên giờ cũng có thu nhập hơn 10tr/t đủ tiền tiêu vặt....
Hôm sau, tôi nhận được một cái mail của chồng với nội dung ngắn gọn: Anh đã quyết định cắt đứt hoàn toàn với cô ấy và trở về bên gia đình. Mong em tha thứ cho anh và cố quên đi những chuyện đã qua. Cho anh thêm thời gian để chứng minh cho em thấy anh thật sự trở về với gia đình, em nhé. Tôi đọc mail, cảm xúc không thể gọi tên, lẫn lộn. Được một lúc thì tôi định hình lại, và cười khẩy chua xót. Tôi không tin cái mail này, dù là một chút mong manh. Anh đã báo cho cô ta tôi đã biết pass, và nghĩ rằng tôi sẽ không biết họ làm gì sau lưng tôi. Nhưng tôi còn biết làm gì hơn lúc này khi đã ngu ngốc nói ra điều đó??? Như những người vợ khác, người mẹ khác, muốn bảo vệ con, muốn cho con một tuổi thơ hạnh phúc, có lẽ tôi đành hi sinh bản thân. Tôi chấp nhận những gì anh nói là sự thật, và đành phải sống theo cái "sự thật" đó. Và bắt đầu một chuỗi ngày sống không còn là mình, vật vã, đau đớn, nghi ngờ, mỉa mai, cáu gắt... Tôi vẫn yêu chồng, vẫn thèm được chồng âu yếm, ôm ấp mỗi đêm, nghe những lời yêu thương mỗi ngày, vẫn muốn gia đình sum họp vào giờ nấu ăn buổi tối... Nhưng trong tôi tất cả đã vỡ vụn. Đêm đến, tôi và chồng mỗi người một góc dù chồng đã cố gắng thân mật, hàng ngày tôi trả lời hay trao đổi với chồng tôi những câu đầy đủ thông tin nhưng không chứa đựng một chút cảm xúc nào, buổi tối ba bố con vẫn quanh quẩn quanh tôi lúc tôi nấu nướng nhưng cả ba rất dễ bị tôi nổi cáu khi có một điều gi đó tôi không vừa lòng... Tôi không hiểu sao đã xác định là hi sinh vì con mà không làm điều đó được một cách trọn vẹn. Tôi chỉ giữ được bố bên cạnh cho các con, còn cái không khí ấm áp của gia đình tôi hoàn toàn không làm được. Nhiều đêm thức giấc, sang nhìn các con ngủ, tôi xót xa lòng, cứ thế khóc ướt cả tóc chúng nó. Với chồng, cái cảm giác tức, ghét, không tin tưởng cứ thường trực trong đầu mỗi khi nhìn thấy, mỗi khi nói chuyện... Lần đầu tiên tha thứ, tôi đã tin lại anh, tin một cách tuyệt đối vì tôi nghĩ một phần do tôi mà anh lac lòng. Còn lần này, tôi biết quá nhiều chuyện, biết quá nhiều sự dối trá của anh... Tôi tổn thương quá nhiều và không còn một chút niềm tin nào với anh nữa. Tôi nhận thấy anh rất cố gắng lấy lại lòng tin của tôi. Buổi sáng anh dậy đi mua đồ ăn sáng cho cả nhà (ngày xưa tôi là người dậy nấu), gọi các con dậy cùng làm vệ sinh buồi sáng. Đi làm, anh chủ động chat với tôi, thỉnh thoảng nhắn cho tôi một vài tin kiểu vừa quan tâm, vừa báo cáo tình hình vì nhắn vào buổi trưa: mai hai vợ chồng đi cắt thuốc bắc cho vợ nhé; Lúc nào hai vợ chồng đi mua bộ vest hôm nọ em ngắm cho anh, rồi tiện mua luôn bộ váy ton sur ton với em luôn nhé; Nhà mình tối nay công kênh nhau ra MD chơi đi, anh thèm đi chơi với ba mẹ con lắm; Em ngủ trưa được không, hôm nay oi nhỉ; Vợ ơi, tối về ôm anh một cái được không?; Anh đang ăn cơm, hôm nay cơm chán phèo, thèm cơm thịt bò nấu dưa vợ nấu quá;... Tất cả được tôi trả lời hờ hững: không cần đâu, mệt lắm em không muốn đi đâu... hoặc là không thèm trả lời luôn. Cố gắng đến mấy tôi cũng không thể nào tử tế hơn được. Có cái gì đó chán nản trong lòng đến mức tôi còn không muốn đọc những tin nhắn đó nữa cơ. Cái tính đa nghi của tôi được dịp phát huy hết mức. Dù tôi không muốn đọc tin nhắn, trả lời tin nhắn vào buổi trưa, nhưng sau đó một lúc tôi lại nhấc máy gọi cho chồng, chỉ lúc nào nghe tiếng ồn ào tôi mới không căn vặn thêm (vì lúc đó chồng đang ăn ở ngoài), còn nếu hôm nào đó tôi gọi muộn là lúc chồng ăn xong đã về VP, xung quanh yên ắng là tôi lại tra hỏi: anh đang đâu đấy? Ở VP sao yên ắng thế...; Buổi chiều nào chồng về muộn so với mọi hôm một chút, chồng bảo là tắc đường tôi lại tra: tắc đường phố nào? tắc gì mà lâu thế?... Ngày nghỉ anh đi đâu đó cũng đều báo với tôi, lúc tôi đòi đi cùng, lúc bảo đưa con đi cùng, lúc giao hẹn đi trong bao lâu rồi đến giờ chưa về là gọi réo; Điện thoại, email, YM tôi đều yêu cầu đưa hết pass, bill phí... Tôi thừa biết rằng những gì tôi làm không bao giờ kiểm soát nổi chồng, nhưng tôi cố tình làm thế để hành hạ anh. Nhìn cái cảnh anh khó chịu, bực bội, tức tối khi phải giải thích với tôi, thấy hả dạ bao nhiêu. Nhưng rồi cái hả dạ đó có mang lại cảm giác hạnh phúc cho tôi không? Hoàn toàn không, tôi phải dành quá nhiều thời gian cho việc kiểm soát đó, lúc được giải thích, tôi hoàn toàn không tin và càng thấy tức tối hơn vì không phát hiện ra điều gì khả nghi. Ngoài ra tâm trí lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc kiểm soát, không còn chút thời gian nào dành cho niềm vui cá nhân, cho việc chơi đùa cùng các con. Bản thân tôi ngày càng mệt mỏi, chán nản. Đôi lúc ăn cơm mà không biết mình ăn gì, đi giữa đường nước mắt rơi lã chã, làm việc ngẩn ngơ quên trước quên sau...
Mẹ này tốt số ghê nhỉ...:D. Mình mong mà chả được như thế
Hic, chúa ơi, 10tr/tháng chỉ để tiêu vặt...= cả tháng lương của mình
Mình hiểu cảm giác này...ơn trời nó cũng đã qua đi...chia sẻ với chủ top
Mẹ nào có mối quen, cho mình xin thông tin. ĐT của mình: 0912183992
Bố: 22/4/1978 (DL)
Mẹ: 11/10/1976(DL)
KKC: 03/11/2010
Giùm mĩnh em hoa hay súng với, tks nhìu nhìu
Chồng:1978
Con gái: 2007
Mình muốn có thêm nhóc mèo hoặc rồng, mẹ nó xem giùm xem tuổi nào hợp hơn???tks mẹ nó
Em rao bán nhà em:
Địa chỉ: Khu đầm đào, vĩnh hưng, hoàng mai
Sổ đỏ chính chủ (đang hoàn thiện thủ tục, mẹ nào lấy thì em làm thủ tục vào tên lun=> lách 1 lần phí)
2 mặt thoáng,mặt tiền 5m,
Nhà 3 tầng, diện tích 60m2
Giá: 3,5tỷ
Liên hệ:0912183992
Em không bán qua môi giới
:Rose::Rose::Rose:
http://www.webtretho.com/forum/f111/vo-chong-minh-muon-tim-con-nuoi-437310/index2.html
Bác xem giúp em với:
Bé gái Trương Thanh Trà
Sinh ngày 19/8/2007 dương lịch (07/07 âm lịch), lúc 8h10 phút sáng. Sinh mổ
Em cảm ơn bác nhiều nhiều