mong chị viết tiếp để mn cùng chia sẻ với chị như vậy cũng bớt đi được phần nào mệt mỏi để cái khổ đó có thể phần nào vơi đi :) :) :)
Cám ơn em nhiều nha. Chị cũng không biết phải viết sao nữa em, đã lâu, rất lâu rồi chị một mình chịu đựng, một mình ẩn nhịn lấy công việc để thỏa lấp đi nỗi buồn. Nhưng có nhiều khi chị cũng chẳng hiểu nỗi mình nữa em ạ.Nếu có thể chị không muốn nhắc đến nó, không muốn nhớ đến quãng thời gian đó một chút nào em ơi. Nhưng chị sẽ viết, sẽ dành một khoảng lặng nào đó để viết em nhé. Chúc em an vui!