hằng năm các công ty thường cho nhân viên khám tổng quát. Nếu các chỉ số sức khỏe đều nằm trong mức cho phép thì có nên tin rằng mình không bị ung thư không?
Tội nghiệp bé con quá. Mong con được siêu thoát. Nhà có trẻ con thì dù vật nuôi có hiền tới cỡ nào cũng phải luôn để mắt tới con, không để con một mình với vật nuôi. Khi tập con chơi với vật nuôi cũng phải dạy cách chơi cho đúng, dạy pet không được làm đau bé. Và nhắc lại là luôn phải để mắt tới con, không bao giờ để con một mình với chó mèo... mà không có mình ở đó. Trẻ con không biết gì thường khi chơi với vật nuôi mấy bé hay lấy tay túm vào vật nuôi đôi khi làm con vật đau và phản ứng tiêu cực. Chưa kể những trường hợp vật nuôi ghen với em bé nữa nên nếu có ý định có con thì tập bớt đội pet lên đầu, chiều chuộng hầu hạ nó hết cỡ để tránh khi có em bé nó ghen tức và làm bậy.
Bọn Ngao Tây Tạng, là chó xứ lạnh, là mãnh thú, không phải chó cảnh nuôi ở nhàDân lắm tiền, nuôi được 1 con ngao Tây tạng, giống như dạng tậu xe đắt tiền, mua hàng hiệu ấy, cốt là làm sang cho mình thôi, mấy ai đủ hiểu biết để nuôi nó 1 cách tử tế. Con ngao Tây tạng này vô phúc, bị mang sang cái xứ này làm vật trang sức cho bọn trọc phú. Chó xứ tuyết mà hưởng cái nóng của HN đợt vừa rồi, phát điên lên cũng dễ hiểuEm bé này cũng vô phúc, khổ thân con Tội nghiệp cả con ngao lẫn em bé Mình cũng muốn ác mồm như bạn này, tsb
ví dụ cùng việc con cho đồ bậy bạ vô miệng, nếu chị nguyn ngẫn đang sống với mụ hằng, thể nào mụ hằng cũng "bảo cho vài câu" tất nhiên để tốt cho con, thế là chuỵ ngẫn sẽ thấy không được trân trọng, nhưng ở với xà baidoo áo đỏ thì xà mặc kệ, ngẫn thì ngơ ngơ nên lại về viết ngôn lù ca ngợi 1 con mẹ như thế:)) đời nó vẫn tréo ngoe vậy, vợ không nói thì chồng ko biết mà chồng không nói vợ cũng không biết nốt, có lẽ chỉ khi nào bé Sur nó ợ ra rồi nó phải trình bày ối bố ơi mẹ ơi cái bóng này vị kinh quá chắc hai quả thần kinh mang danh cha mẹ mới tỉnh nổi.
ôi sao giờ nhìn chán thế nhỉ? :((Cái hồi mình gặp bạn ấy là còn chưa cặp với Thuyết , hồi đấy bạn chỉ tầm 16-17t, đẹp lắm lắm luôn, đi cái xe @ màu vàng. Da bạn này bên ngoài ngăm ngăm chứ ko trắng, nhưng rất mịn màng, lông mày cũng ko xếch lệch và mỏng lét thế này...giờ xem cái ảnh mà hết hồn quá, mới 3x mà đã thế này, tiếc cho 1 nhan sắc
Mình muốn nói thêm là xạ trị và hoạ trị khiến cơ thể con người rất mệt mỏi. Nhưng có nhiều người lại dại dột ăn kiêng cả vào giai đoạn này, thậm chí không ăn thịt đỏ, hoặc kêu mệt không ăn được nên chỉ ăn qua loa. Như thế thì làm sao cơ thể chịu nổi??? Chính vì thế, trong những đợt hoá trị càng phải bồi bổ cơ thể, có như thế mới có đủ sức khoẻ để tiếp tục chiến đấu. Mẹ mình sau 4 đợt hoá trị giờ khoẻ ra, ăn uống điều độ, cân bằng, kết hợp tập thể dục. Giờ chỉ cần theo dõi 3 tháng/ lần thôi, ko cần phải hoá trị nữa.
Không thể tin được. Chỗ mình năm ngoái tháng 11 khám sức khỏe toàn cơ quan. Có 1 cậu các chỉ số hoàn toàn bình thường. Đến tháng 12 đau bụng nhập viện phát hiện ung thư đại tràng giai đoạn 2
Đúng rồi đó. Nhớ hồi xửa hồi xưa dắt thằng cu cháu mới tập đi ra ngõ chơi. Con mèo nhà hàng xóm đi ngang uốn éo cọ cọ người vào chân thằng bé. Thằng cu tóm ngay lấy cái đuôi con mèo đang dựng ngược lôi lên. Ôi trời ơi mình hết hồn giằng ngay tay cháu ra. Chậm 2 giây là con mèo quay đầu lại cào cắn nát tay thằng bé rồi.
Em bé nhà kia 8 tháng tuổi là tuổi đang tò mò hay túm nghịch bất cứ thứ gì. Có khi tóm giật lông con chó làm nó điên lên quay ra cắn. Trên mạng hay có các clip trẻ con nước ngoài túm giật pet các kiểu mà tụi nó cứ im hiền như bụt, mình cứ nghĩ bụng bé nào xem bắt chước thế này có ngày nguy hiểm. Chó cũng như người, mỗi đứa một tính một nết.
Công nhận ghét cái bọn trọc phú nuôi chó xứ lạnh cứ tưởng là sang. Tội mấy con chó lông dài xù xì phải chịu cái nóng Hà Nội, đến người cũng muốn phát rồ dại nói gì đến chó. Tôi đánh giá việc đem chó xứ lạnh về nuôi ở VN cũng là một hành động ngược đãi động vật
Nhưng có điều mình cứ thắc mắc: con Xa đã biết con Túi nó ghét không muốn cho sờ vào người con nó, thì sờ vào làm quái gì để nó đến tốc váy lên chửi, cứ tránh xa 10 mét có hơn không? Hết lần này đến lần khác để nó có cớ chửi cho sấp mặt. Con Xa ngu quá hay cố tình chọc con Túi vậy trời???
Công nhận, Nếu là con Túi có khi điên lên nó chửi "thằng mặt l.. sao để con ăn bậy bạ thế kia" Ai nghe thấy lại bảo con này khốn nạn chửi chồng không ra gì. Nói thật thấy chồng mình để con mút quả bóng độc hại kiểu này chắc mình cũng rú lên, chỉ có ko chửi bậy thôi hehe
Đi @ là có lẽ là cặp với Thuyết rồi nhé. Mình nhớ hồi xưa có đọc bài báo Thuyết mua cho Nga 2 cái @ 2 màu khác nhau để thay đổi
- Ý đúng: Bác sĩ ở bệnh viện Việt Nam hiện nay (hầu hết) chỉ chữa cho người bệnh ung thư theo phác đồ: phẫu thuật, hóa trị, xạ trị. Không quan tâm đến việc chữa trị về mặt tinh thần và nâng cao thể chất cho người bệnh, không tư vấn tỉ mỉ bệnh nhân nên ăn uống gì, sinh hoạt thế nào. Có gì người bệnh tự tra google mà tìm hiểu, hoặc nghe thân bằng cố hữu, hàng xóm láng giềng ... mách uống lá này thuốc kia. Người bệnh thì như chết đuối được cọc nào vớ cọc đấy, chữa bệnh bằng mọi cách, tài nhất là có bà gì cho bệnh nhân nằm hàng dãy rồi giẫm lên mông, thế mà rõ lắm người tin!
- Ý xấu: bệnh nhân ung thư cứ nghe theo cô này, phán quyết của bác sĩ bỏ ngoài tai thì chắc khối người tèo. Các loại lá lẩu, thực phẩm chức năng, rồi thì nhịn ăn bỏ đói tế báo ung thư ... mà chữa lành bệnh thì Tây y tốn công nghiên cứu các biện pháp chữa bệnh làm gì.
Theo tôi (đã có kinh nghiệm thực tế chăm người nhà chứ không phải đứng ngoài bốc phét): Chữa bệnh ung thư cần theo chỉ định của bác sĩ, đồng thời cần có một tinh thần lạc quan, một sức khỏe tốt nhất có thể (bằng cách ăn thêm tổ yến, uống nước linh chi, ăn đầy đủ dinh dưỡng trong quá trình hóa trị + xạ trị, tập thể dục ...)
Gửi mọi người vài ví dụ tôi đã chứng kiến tận mắt:
- Một cô ngoài 30, bệnh viện kết luận ung thư vòm họng. Quyết về nhà chữa thầy lang hơn 1 năm. Càng uống thuốc của thầy thì hạch cổ càng sưng to, nhưng rất tin tưởng thầy vì thầy phán hạch càng to càng dễ chữa. Đến lúc đau đớn không thở, không đi lại nổi mới vào viện K thì đã giai đoạn cuối, di căn vào xương. Tôi gặp cô ấy 1 lần ở khoa Chống đau, những lần sau vào viện đi các phòng tìm mà không gặp. Cứ thấy xót xa vì cô ấy tự mình vứt bỏ cơ hội chữa bệnh khi phát hiện lần đầu.
- Một cô nữa cũng ngoài 30, ung thư vú giai đoạn 1A. Vì khối u thuộc thể phụ thuộc nội tiết tố nên bác sĩ chỉ định cắt buồng trứng sau khi phẫu thuật u vú. Mặc dù bác sĩ đã giải thích nhưng mấy bà ở quê trông người bệnh nằm cùng phòng lại bảo là mày chắc bệnh nặng di căn vào buồng trứng nên người ta mới cắt. Cô khóc lóc mất ăn mất ngủ suốt nửa tháng sau phẫu thuật , ông chồng ngày đêm bên cạnh động viên thế nào cũng không nghe. Đến hôm gần xuất viện, bác sĩ vào thông báo bệnh của cô chỉ cần phẫu thuật, không cần hóa trị xạ trị vì giai đoạn rất sớm, nhận thuốc về nhà uống. Tôi thấy cũng mừng lây, mong cô ấy nhớ tái khám đúng hẹn.
- Một bà ngoài 50, ung thư trực tràng. Sau xạ trị và phẫu thuật ở bv K, quay về 1 tỉnh miền núi để làm hóa trị vì không đủ tiền đi đi lại lại 12 lần theo phác đồ. Rồi tôi nhận được tin bà chết vì kiệt sức sau 4 lần hóa trị. Chảy nước mắt thương người đàn bà chất phác hiền lành ấy, thương cả cậu con trai nghỉ việc tận tụy chăm mẹ mấy tháng trời ở HN. Bà không chết vì ung thư, mà vì hóa chất chữa ung thư - nó tàn phá sức khỏe kinh khủng. Nếu không được bồi bổ đầy đủ, chỉ những người thật khỏe mới chịu nổi, mà bà thì vừa không có tiền, bản thân lại tiếc tiền.
- Một chị hơn 40, đi chữa ung thư nhưng chẳng lúc nào thấy buồn rầu than vãn. Vừa cắm bình truyền vừa động viên bệnh nhân khác. Truyền xong đội bộ tóc giả nhanh nhẹn đi về, bảo là mỗi đợt hóa trị chỉ nghỉ 4-5 hôm rồi lại đi làm. Chị truyền đến đợt 7 mà nếu không có cái đầu rụng tóc thì chẳng ai biết là bệnh nhân ung thư.
Tỉ lệ sống sau khi chữa ung thư kể cả đúng cách cũng không phải là 100%, nó giảm dần theo giai đoạn. Nhưng nhất định không được tự vứt bỏ quyền được sống của chính mình, mọi người nhé.
Mẹ chị Nhím Còi sao chỉ có 4 đợt hóa trị thôi à? Công nhận hóa trị mệt mỏi kinh khủng thật. Vào viện thấy nhiều bác lớn tuổi vẫn truyền hóa chất, thật khâm phục.
Chúc mừng bác.