Hôm nay, nhà báo Ngô Nhân Dụng đưa ra những nhận định của ông liên quan đến lá thư này, qua bài viết mang nhan đề Nghèo Đói Cũng Là Nhục Nhã...Lá thư của hai nhà trí thức ở Sài Gòn, ông Trần Khuê và bà Nguyễn Thị Thanh Xuân hai đề nghị cụ thể: xóa bỏ điều 4 trong hiến pháp quy định đảng congsan Việt Nam độc quyền lãnh đạo, và thiêu xác Hồ Chí Minh đem chôn. Đề nghị thứ ba được trình bày trong nửa sau của lá thư, là phải dân chủ hóa đất nước. Nhưng nói về lý do khiến phải thay đổi chính trị ở Việt Nam, hai tác giả không bàn về những cái hay cái dở của chủ nghĩa congsan mà nhấn mạnh đến đời sống của người dân. Người dân Việt Nam cần được sống ấm no, không nhục nhã vì nghèo đói quá. Lý do khiến dân Việt Nam nghèo và nhục như vậy, chính vì một đảng giành độc quyền cai trị mà thực chất là một triều đình vua quan bất lực. Như đã nhận xét, hai tác giả là những nhà khoa học, không sử dụng các lý thuyết xa xôi mà nói thẳng những điều cụ thể. Trần Khuê và Nguyễn Thị Thanh Xuân hỏi thẳng ông Nông Đức Mạnh: "...các đ/c đã tự nhận có sứ mệnh phải độc quyền lãnh đạo, độc quyền cai trị ... chẳng khác gì vua chúa ngày xưa tự xưng mình là Con Trời (thiên tử)... Cứ coi là thế đi, thì cũng phải biết cai trị một cách tử tế chứ?" Hai tác giả cũng nói thẳng các cán bộ congsan bây giờ chẳng khác gì các quan lại đời xưa, trong báo chí của Đảng cũng gọi họ là "quan chức." Lời Lê Quý Đôn được trích dẫn: "Quan nhiều thì dân khổ." Và hai tác giả đề nghị với ông Nông Đức Mạnh: "Thôi thì các đ/c đảng viên congsan đã thích làm "quan" thì đ/c cũng làm "vua" đi cho đồng bộ.... Cần gì phải có Quốc hội, Mặt trận Tổ quốc với đủ các thứ đảng ủy, đảng đoàn, chi bộ, đoàn thể linh tinh cho thêm tốn kém. Mỗi kỳ họp Quốc hội với hơn 400 vị "quan" chỉ làm cái việc vỗ tay và giơ tay biểu quyết (lời ông Lê Quang Đạo) mà tốn kém hàng chục tỷ đồng. Thật là một sự lãng phí kinh khủng. Mỗi một đợt họp Đại hội Đảng từ cơ sở phường - xã, quận - huyện, tỉnh - thành phố lên đến Đại hội toàn quốc tốn kém hàng ngàn tỷ. Cũng là một sự lãng phí khủng khiếp.... Xưa kia, đầu tỉnh chỉ có một tổng đốc, đầu huyện chỉ có một tri huyện, đầu xã chỉ có một lý trưởng mà thuế dân đã nuôi không xuể. Thế mà bây giờ chỗ nào cũng mấy chục ông "lý trưởng", mấy chục ông "tri huyện", mấy chục ông "tổng đốc" hỏi dân nào cung phụng nổi?" Không những phí phạm về hệ thống quan chức, đảng congsan còn tiêu phí tiền của dân trong việc nuôi dưỡng những "nhà lý thuyết quốc doanh" để đánh lừa dư luận. Hai tác giả bác bỏ lối lý luận biện minh cho tình trạng nghèo đói: "Chúng tôi cũng không thể chấp nhận lập luận của các nhà nghiên cứu: ... đói nghèo không quan trọng bằng mất bản sắc dân tộc. Thế hóa ra những nước giàu họ mất hết bản sắc dân tộc chăng? Rồi chính họ (các nhà nghiên cứu) lại viết bài ca ngợi Nhật Bản, Thái Lan và nhiều nước giàu khác giữ bản sắc dân tộc tốt lắm, ta nên "tăng cường" và "đẩy mạnh việc học tập". Thật là lập luận luẩn quẩn và ngụy biện. Thế mà nhà nước ta vẫn kiên trì chi hàng trăm tỉ cho báo chí quốc doanh cổ động cho những lập luận như thế liên tục trong vài chục năm nay. Bài viết của hai ông bà Trần Khuê và Nguyễn Thị Thanh Xuân nhắm vào đối tượng chính là các cán bộ cao cấp cho đến các đảng viên congsan. Nhưng có những điều mà hai nhà trí thức khoa học nói sẽ khiến cho tất cả mọi người Việt Nam phải suy nghĩ. Đảng congsan Việt Nam vẫn tự biện hộ cho tình trạng chậm tiến của đất nước bằng cách đổ vạ cho chiến tranh, hết chiến tranh thì đổ cho "các thế lực thù nghịch." Trần Khuê và Nguyễn Thị Thanh Xuân đặt câu hỏi: "Ở tư thế kẻ chiến thắng ra khỏi chiến tranh 25 năm mà tình hình đất nước lại như thế này thì lỗi tại ai?" Người Việt Nam có thể chấp nhận sống nghèo, nhưng không chịu để cho đảng congsan coi cả nước là một lũ ngu, không thể nghe các lập luận giả dối mãi. Và một nỗi đau đớn, nhục nhã mà những người trí thức ở Việt Nam đã tỉnh thức nhận ra, sẽ đến lúc mọi người dân trong nước cũng nhận ra. Đó là nỗi nhục nghèo đói, thua kém các nước lân bang. Trước đây gần 20 năm, đạo diễn Trần văn Thủy làm phim đã bình luận rằng "Cái nhục của nghèo đói còn lớn hơn nhục mất nước." Ngày nay Trần Khuê và Nguyễn Thị Thanh Xuân viết: "... vì sao cũng là ra khỏi chiến tranh - mà là kẻ bại trận, Nhật Bản lại tiến nhanh như thế? Bây giờ Đại hội IX của ta lại bàn phải phấn đấu để đến năm 2020 trở thành nước công nghiệp và đến năm 2010 thì phải có bình quân (lợi tức) đầu người 800 USD (hiện nay ta đạt 323 USD thì Thái Lan là 12000 USD, nghĩa là hơn ta khoảng 34 lần). ... Mà thật ra 800 USD cũng vẫn là một nỗi nhục. Trung Quốc với 1,2 tỉ dân mà hiện nay cũng đã đạt 1.000 USD." Người Việt Nam biết suy nghĩ thế nào cũng nhìn ra nỗi nhục mà hai tác giả đã vạch ra. Nếu trong 78 triệu người Việt Nam có được một triệu người hiểu nguyên nhân của nỗi nhục đó là do một nhóm người tự giành độc quyền cai trị rồi đưa đất nước vào vòng nghèo khó nhục nhã, thì chế độ congsan phải sụp đổ. Vì vậy chúng ta cần chuyển lá thư của ông Trần Khuê và bà Nguyễn Thị Thanh Xuân về cho bà con trong nước đọc, nhất là giới thanh niên có học. Khi nhiều người ý thức được nguyên nhân nỗi nhục của đất nước thì đất nước sẽ chuyển biến. Như hai tác giả cảnh báo đảng congsan: "Dân đã mất tự do, phải sống trong đói nghèo, áp bức sẽ chẳng có con đường nào khác ngoài con đường khởi nghĩa..".
https://www.rfa.org/vietnamese/binhluan/59504-20010624.html

