YÊU TỐC ĐỘ



CHƯƠNG 1: THỨC TỈNH


Trước khi quyết định kiên nhẫn đi hết câu chuyện của tôi, thì xin tự khẳng định: tôi, 27 tuổi, sống khá phóng khoáng và có phần hơi ngông cuồng. Nghĩa là ngoài giờ làm tôi có thể 1 mình lên Tạ Hiện ngồi vắt vẻo uống bia. Hoặc cũng có khi chả cần chờ hết giờ, hứng lên , tôi sẵn sàng trốn làm. Café là lịch sự, không thì ra quán nhậu. Thế còn cuối tuần, tôi sẽ nhong nhong trên những chuyến phượt. Hoặc là trong nước, hoặc là nước ngoài, nếu dư giả, và nếu book được vé rẻ, phòng rẻ…Để nói về sở thích của tôi, thì ngoài chuyện bù khú với bạn bè trong những bữa nhậu và những chuyến phượt, tôi còn thích chơi bi –a, thích motor phân khối lớn, … Nghĩa là, như mọi người nhận xét, tôi là một đứa con gái cá tính mạnh. Còn để tự nhận xét về mình, tôi thấy tôi là một đứa cực kỳ lạc quan, luôn cố gắng đơn giản hóa mọi chuyện. Thế nhưng, điều gì khiến một đứa con gái có cá tính mạnh và cực kỳ lạc quan như tôi lại ngồi đây viết những dòng này, vào thời khắc này, thời khắc chông chênh, tiếc nuối những tháng ngày mười tám, đôi mươi, và sợ hãi những năm tháng tuổi già đang đến. Đó là bởi vì, có một sáng như thế…..


Một sáng thức dậy, khi đang soi mình trong chiếc gương của phòng tắm, tôi chợt thổn thức, THỔN THỨC thực sự đấy.


Tôi, 27 tuổi, sắp sang ngưỡng 3, vậy mà không có gì trong tay, không là ai trong xã hội này, không nhan sắc, không sổ tiết kiệm, không người yêu, chứ đừng nói là chồng. Sự nghiệp làng nhàng, công việc cứ cho là thú vị, nhưng kén tuổi, và mức lương còn làng nhàng hơn. À, tôi có, có 1 ước mơ vẫn còn đang ấp ủ với quá nhiều rào cản và 1 cuốn tiểu thuyết mà tôi dự định là sẽ để đời, sẽ được chuyển thể thành phim, sẽ đón nhận được sự hưởng ứng của người xem, sẽ được giải này giải kia. Có điều, cuốn tiểu thuyết đó vẫn còn nằm trong laptop của tôi 2 năm nay, với chương mở đầu và 1 nửa của chương 1. :’(


Tôi chợt nhớ ra, hình như, dạo này tôi hay thở dài. Đang ngồi nghe nhạc, cũng thở dài đánh thượt 1 cái. Thở dài cả lúc tắm, hay lúc ăn, sau lúc vừa nhe răng ra cười 1 câu chuyện đùa của đồng nghiệp, và đặc biệt là lúc ngồi cầm chai bia trong tay, giữa những người lạ xung quanh, trên con phố tây sầm uất. Lúc đầu tôi chẳng nhận ra đâu. Cho đến 1 ngày, em tôi đưa ra lời thắc mắc. Tôi chợt ngỡ ngàng, mình thở dài từ trong tiềm thức. À, thế thì không ổn rồi. Tiềm thức là thứ không dễ bị đánh lừa, ngay cả khi bộ não của chúng ta có tinh vi đến đâu, có soạn ra những lời giải thích, biện hộ hợp tình hợp lý đến mức nào. Bởi vậy, tôi bừng tỉnh. Và cam đoan rằng, chắc chắn mình đang có vấn đề. Nhưng vấn đề ở đây là gì? Haizzz…(lại thở dài) tôi vẫn đi làm đều đặn, vẫn khoái trá trong cái đời sống tinh thần phong phú mà tôi tự tạo dựng, vẫn thỉnh thoảng đăng vài dòng hoặc vài hình ảnh lên facebook cá nhân, rồi chờ đợi bạn bè like, comment khen này khen nọ. Vậy là tôi rất đời rồi còn gì. Thiên hạ cũng chỉ thế thôi. Thế mà tôi lại thấy rõ là mình không ổn. Và vào cái giây phút tôi soi mình trong gương, cái giây phút tôi đã nói đến ở trên, giây phút bỗng nhiên bừng tỉnh, khiến rôi rút ra kết luận thứ nhất trong ngày, đó là tôi cần phải sắp xếp và hoạch định lại cuộc đời mình. Nói thì nghe có vẻ to tát đấy, nhưng thực ra việc tôi làm chỉ là tìm 1 mầu giấy và 1 cây bút rồi ghi ra những gì tôi ngẫm lại, về mình. Nội dung mẩu giấy như sau:


NHỮNG GÌ ĐANG CÓ:


1. Một gia đình hạnh phúc, nhưng ở quê, và không hề giàu có gì.


2. Một căn phòng trọ với diện tích vừa phải, tạm đầy đủ đồ dùng sinh hoạt, nhưng phải trả tiền hàng tháng.


3. Một công việc liên quan đến sáng tạo, mà độ thành công phụ thuộc nhiều vào cảm hứng của khách hàng, nghĩa là rất ất ơ.


4. Một cái xe tay ga nữ, mới đi được 2 năm, ừ, có vẻ còn tốt. Chưa tốn tiền sửa chữa gì (Ít ra nghe cũng có vẻ khả quan đây)


5. Một cái laptop đã lâu năm, tuy ko còn ngon lành gì, nhưng với nhu cầu word và xem phim, lướt web thì cũng ổn. (Bravo, hai thứ khả quan)


6. Một cái điện thoại cũng vào hàng trung, ờ thì smart phone, lướt web nuột (Thứ 3)


7. Những mối quan hệ bạn bè thân thiết và không thân thiết.


NHỮNG GÌ KHÔNG CÓ:


1. NHAN SẮC. Người ta chân dài tới nách, ngực khủng 95, vòng eo 59…này kia. Tôi, da ngăm đen, cao mới chỉ xấp xỉ 1m6, dạo này lại còn phình ra ở eo và đùi. Khuôn mặt tuy có duyên, nhưng để gọi là có nhan sắc thì chắc chắn là không.


2. NGƯỜI YÊU, HOẶC CHỒNG, HOẶC GIA ĐÌNH RIÊNG. Người ta được nhõng nhẽo, được sẻ chia, được yêu thương và yêu thương. Còn tôi, vẫn hay cảm thấy cô đơn giữa một đống bạn bè. Bởi vì tôi chưa có 1 nửa của mình. Chưa có, hoặc là không bao giờ có.


3. SỰ NGHIỆP. Tôi chưa có gì để gọi là có sự nghiệp cả. Công việc này tuy có thú vị nhưng thực chất là làng nhàng, ở một công ty làng nhàng, không nhiều tiềm năng để lên ông nọ bà kia. Mà với số vốn tiếng anh được đào tạo tại trường đại học tỉnh như tôi, cộng với số năm kinh nghiệm làm ở 1 lĩnh vực chả liên quan vẹo gì đến ngành mình học, thì cũng chả phải dễ gì để bứt phá lên ông nọ bà kia.


4. TIỀN BẠC. Đến độ tuổi này rồi mà không có 1 cuốn sổ tiết kiệm trong tay, dù chỉ là 20, 30 triệu, thì đúng là tôi quá vô sản rồi còn gì.


Ôi, vậy là dù “những gì đang có” lên đến con số 7, gấp đôi “những gì không có”, nhưng tôi vẫn thấy mình đủ tỉnh táo để rút ra kết luận thứ 2 trong ngày:


Một là cho đến giờ phút này, tôi thực ra chả có cái quái gì trong tay cả. Hay đúng hơn, tôi là một kẻ thất bại. Thất bại đối với chính mình.


Và hai là, tôi phải làm một cái gì đó. Một cái gì đó cho bản thân tôi, cho cuộc đời tôi. Phải LÀM, chứ không phải là chỉ nghĩ, chỉ dự định, và để đó.






CHƯƠNG 2: KẾT HÔN


Thật buồn cười là, cái hành động mà tôi cho là ra “hành động”, để cải thiện những vấn đề trên, và cũng là để cứu vớt cuộc đời mình, lại là….lấy chồng. Đúng 1 tháng sau cái ngày định mệnh ấy, cái ngày tôi bừng tỉnh giữa những u mê của cuộc đời, tôi chính thức làm vợ người ta. Mà cho đến giờ phút này, chính tôi cũng còn chẳng tin là tôi đã làm vợ “người ta”, đang sống giữa nhà “người ta”, đang ngồi chình ình trên giường của “người ta” nữa là. Nhưng dù có tin hay không tin, thì đó vẫn là sự thật.


Vậy là giờ, tôi, 27 tuổi, không nhan sắc, không tiền bạc, không sự nghiệp, nhưng ĐÃ CÓ CHỒNG. Ừ, thì chí ít cũng có 1 cái gì đó.


- Tối nay, ở R&L pub, em vẫn nhớ chứ? (“người ta” - chồng của tôi – vừa từ phòng tắm bước ra, nói với tôi)


Rời mắt khỏi cái màn hình laptop, mắt tôi nhanh chóng liếc qua thân hình còn đang ướt rườn rượt nước của anh


- Hẹn hò với nhóm bạn của anh hả? ừ, em nhớ.


- Chuẩn bị tinh thần nhé.


- Tinh thần gì?


- Bọn chúng nó khá là bá đạo đấy. Tốt nhất, em cứ nên chuẩn bị sẵn tinh thần.


Anh cười nửa miệng khi nói đến điều đó. Tôi cũng chả suy nghĩ nhiều. Chắc lại mấy câu bông đùa trêu ghẹo hỏi han về đêm động phòng là cùng chứ gì.


Đêm động phòng của bọn tôi có gì nhiều để nói đâu. Anh say, loạng choạng về phòng cưới khi đồng hồ điểm 1h sáng. Tôi tất nhiên đã lên giường từ trước, nhưng liệu người phụ nữ nào yên tâm ngủ ngon lành mà không có chồng trong đêm tân hôn? Không ai cả. Tôi cũng vậy. Nằm sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn của một cô dâu chớp nhoáng, tôi nửa chờ anh về, nửa lo sợ. Bởi vậy, ngay khi cánh cửa phòng ngủ mở, tiếng bước chân nặng nề của anh đã ghim mạnh vào tâm trạng bối rối và sự lo lắng, sợ hãi của tôi. Bởi vì tôi chưa sẵn sàng để làm cái việc không thể tránh được của các cặp vợ chồng với anh – chồng tôi – người tôi mới chỉ biết cách đây một tháng.


Bởi vì, tôi không yêu anh.


Bởi vì, anh cũng không yêu tôi.


Bởi vì chúng tôi cưới nhau chỉ vì những cái gạch đầu dòng.


Cánh tay anh vươn ra choàng nhẹ vào tôi khiến tôi vô thức giật thót mình. Tôi căng thẳng nhắm chặt hai mắt lại. Thôi kệ, ra sao thì ra. Dù sao thì đây cũng là chuyện khó tránh khỏi.


Dù sao tôi cũng là vợ anh.


Dù sao anh cũng là chồng tôi,


chồng tôi,


chồng tôi….


Khi đang cố gắng phát âm lần thứ “n” trong đầu hai tiếng “chồng tôi” để tự trấn an bản thân, bên tai tôi văng vẳng tiếng động lạ. Là….tiếng ngáy khe khẽ của anh. Trời đất. Vào đêm tân hôn của hai vợ chồng, khi tôi còn đang bối rối, lo lắng về chuyện ấy…còn đang đắn đo xem nên làm thế nào, tự nguyện chấp nhận và phối hợp, hay là phản kháng nhẹ nhàng? Hay còn phương cách nào khác, thì anh đã chả thèm đếm xỉa gì những suy nghĩ của tôi, “tự tung tự tác” ngủ một mạch từ đầu tối đến cuối sáng. Khỏi nói giây phút đó tôi đã muốn đạp cho anh một cái thật mạnh đến cỡ nào. Có điều, đạp rồi lỡ anh tỉnh dậy thật thì tôi còn khốn đốn hơn. Thế nên, ngậm cục tức cùng mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng, tôi cố ru mình vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, tôi thấy mình tự hỏi: Nếu quay ngược lại thời gian, mình có lựa chọn khác đi? Chẳng rõ những kí ức hỗn độn ban ngày đã làm xáo trộn bộ não của tôi vào ban đêm như thế nào, chỉ biết, tôi không thấy mình tìm được câu trả lời cho câu hỏi đó. Và cũng mãi đến sau này, lúc đứng giữa ranh giới của sự đau khổ tột cùng, đứng trước sự chất vấn gắt gao của anh, tôi mới có thể trả lời cho mình, cũng là trả lời cho anh, cho cuộc hôn nhân vội vã của chúng tôi.



R & P Pub tuy được gọi là pub nhưng lại chả “pub” tẹo nào. Nghĩa là nếu so về độ sầm uất bên trong, thì đây đích thị phải được gọi là “bar”. Hoặc là bởi vì tôi chưa từng vào một quán bar nào trước đó nên mới cảm thấy choáng ngợp với nó?


- Em chưa từng đặt chân đến một quán bar nào trước đó thật hả? (Chồng tôi có vẻ bị bất ngờ về điều này. Có gì mà phải bất ngờ nhỉ? Đâu phải cứ “kiểu như tôi” là suốt ngày lê la ở các quán bar đâu)


- Hừ, anh hỏi vậy là nghĩ em đang làm hàng sao?


- Không hẳn. em chẳng có mục đích gì để làm hàng với chồng em cả. Chỉ là anh không nghĩ “kiểu như em” lại chưa từng đến quán bar bao giờ thôi. (Biết ngay mà – tôi hậm hực)


- “kiểu như em” là như thế nào?


- Là….a, bạn anh kia rồi. Đi thôi.


Vậy là trong khi tôi vẫn còn đang đoán già đoán non về cái gọi là ‘kiểu như tôi’ trong mắt anh thì một bàn tay đã bị anh nắm chặt và lôi đi giữa đám đông đang uốn éo, nhảy nhót điên cuồng. Mãi cho đến khi ngồi xuống trước mặt đám bạn của anh, bàn tay ấy vẫn không chịu thả ra.


- Này, muộn 30’ rồi đấy. Dù cho vợ chồng cậu có là vợ chồng son đi nữa, thì cũng vẫn phải hãm cái sự sung sướng lại, mà đến đúng hẹn với anh em chiến hữu chứ hả ? (một người bạn của anh đưa cho anh ly rượu mới. Tôi nhớ láng máng đã thấy người này trong đám cưới)


Anh kéo vai tôi lại gần, cố ý hôn nhẹ sau mang tai rồi cười nhăn nhở.


- Đùa đấy à? là cậu, liệu cậu có hãm lại nổi không ?


Thú thật, đây là sự đụng chạm thân mật đầu tiên của chúng tôi từ khi cưới nhau đến giờ, bởi vậy tôi có phần bối rối. Ngược lại, anh dửng dưng như không. Cả đám bạn của anh cùng cười phá lên trước hành động và lời nói đầy khiêu khích vừa rồi. Rốt cuộc, dù chẳng phải là nữ chính trong những câu chuyện tiểu thuyết ngôn tình, đỏ mặt xấu hổ, e ấp bên nam chính, nhưng tôi cũng phần nào lúng túng trước mẩu đối thoại ỡm ờ đầy ý tứ đó. Như để tăng thêm, hoặc là tiết chế bớt sự bối rối cho tôi, anh đưa đến một ly rượu. Đã thế tôi cứ uống. Cho anh biết, tôi không phải là mẫu phụ nữ nhút nhát, dễ bắt nạt, vội vàng trả lại anh ly rượu như anh mong chờ đâu nhé. Thế mà đến ly thứ 3, anh đã ghé sát tai tôi thầm thì : « Uống ít thôi ». Hừ, tôi chả quan tâm. Rượu ngon, tôi lại tự nhiên có hứng thú.


Bỗng đám bạn anh ồ lên xôn xao, khiến tôi không khỏi giật mình. Hóa ra bây giờ mới là tiết mục chính của buổi gặp gỡ ngày hôm nay, mọi người đang bàn tán rôm rả xem nên bày trò gì, và hình như đã có đáp án. Một tiết mục xứng đáng với những gì anh đã cảnh báo lúc trước khi đi. Nhóm bạn của anh có một luật bất thành văn, đó là tại bữa tiệc sau đám cưới của một thành viên bất kỳ, cặp vợ chồng mới cưới sẽ phải làm theo những yêu cầu kỳ quặc của các thành viên còn lại trong nhóm, dù cho đó là yêu cầu gì. Và bởi vì những lần trước, chồng tôi đã rất tích cực trong việc khởi xướng ra những yêu cầu cực kỳ quái gở, biến thái, thế nên lần này, đám bạn anh muốn chúng tôi phải hôn nhau trước mặt cả bọn. Chính xác hơn là tôi sẽ bị đổ rượu vang từ vai xuống, và anh sẽ phải hôn sạch những vết rượu vang đó, ở bất kỳ nơi nào nó chảy qua. Hic. Đúng là yêu cầu cực kỳ biến thái.


- Mình có được quyền từ chối không ? (Tôi thì thầm với anh, cố gắng tìm cơ hội vớt vát tình thế)


- Chắc là không. Vì luật lúc đầu là do anh đưa ra. Giờ anh mà làm phản, chúng nó giết anh mất.


- Hừ, anh thật là…..


- Thật là biến thái chứ gì ?


- Chính xác. Cảm ơn anh đã nói giúp em. Đỡ tốn calo.


- Em đúng thật là….Được rồi, đã thế anh không nghĩ cách giúp em nữa.


- Gì ?...


Đang còn mải mê tranh cãi với nhau thì một người bạn của anh đã cầm cả chai rượu tiến đến trước mặt tôi.


- Thế nào hả các bạn trẻ ? sẵn sàng chưa ?


Anh cười nửa miệng, đánh mắt qua tôi, lúc này ngoài mặt thì có vẻ vẫn tỉnh bơ, nhưng bên trong nội tâm đang dấy lên từng đợt lo lắng. Nhưng cũng chẳng mất thêm thời gian cho tôi suy nghĩ, cả chai rượu đã nhẹ nhàng được đổ từ trên vai tôi xuống, lành lạnh. Haizzz….đúng là thú chơi của những kẻ có tiền. Rượu ngon thế, đổ đi mà không thấy tiếc. Và như thể hiểu được suy nghĩ của tôi, chồng tôi ngay lập tức hành động, cố gắng ngăn chặn sự thất thoát tài sản, bằng cách liếm sạch những vết rượu đang loang lổ trên người tôi, bắt đầu từ bả vai xuống ngực ….. Trong khi tôi cực kỳ bối rối và thẹn thùng thì lũ bạn của anh vỗ tay phấn khích và cười sằng sặc. Khi anh bắt đầu vừa hôn vừa liếm đến phần đùi, tôi không thể tiếp tục được nữa, đẩy anh ra và chạy vào toilet. Soi mình trong gương, tôi thấy một tôi « chín đỏ như gấc ». Cái quái gì đang xảy ra thế này ? thực ra gã chồng danh chính ngôn thuận của mình là ai ? và rốt cuộc cái trò đùa chết tiệt này là gì ? Để làm gì ?…Táp liên tục nước lạnh vào mặt, tôi mới thấy dễ chịu hơn. Không thể ở lâu trong toilet, tôi hít một hơi dài rồi bước ra ngoài. Nhưng vừa ra đến cửa, tôi đã bị một cánh tay đẩy ngược lại vào trong. Còn chưa kịp định hình xem chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy eo bị thít chặt, rồi một nụ hôn mạnh bạo ập đến. Theo phản xạ tự nhiên, tôi lập tức đẩy đối phương ra. Nhưng càng đẩy, vòng ôm càng thít chặt. Càng vùng vẫy, nụ hôn càng mạnh bạo. Mùi rượu vang từ miệng của đối phương phả đầy khoang miệng tôi, rồi xộc thẳng lên mũi. Hòa quyện cùng mùi cơ thể đã có phần quen quen. Phải, kẻ hôn tôi một cách bá đạo trong toilet nữ là anh, chồng tôi.


Sự đụng chạm thân thể lần thứ 3 và là nụ hôn đầu tiên của chúng tôi, sau ngày đầu tiên quen nhau, sau ngày cưới.



CHƯƠNG 3 : EM LÀ NGƯỜI TÔI ĐỢI



“and tell me now


How do I live without you?


I want to know,


How do I breathe without you?


If you ever go,


How do I ever, ever survive?


How do I, how do I, oh how do I live?”



“How do I live” của Trisha Yearwoood vang lên thống thiết, tôi mệt mỏi quờ quạng điện thoại dưới gối


- Alo…


- Giờ này mà còn ngủ hả con heo ? Có biết mặt trời đã lên cao bằng cái sào rồi không ? (giọng Mập đại ka, trưởng phòng tôi the thé trong điện thoại)


- Còn sớm mà đại ka. Mới có…hả ? 8h rồi ạ ? (tôi bật dậy vội vàng. Xong rồi đấy. Hôm nay tôi có hẹn đi gặp khách hàng với đại ka lúc 8h30. Thế quái nào mà tôi lại quên mất. Giờ mới dậy, thì phân són (son phấn) sao kịp)


- Anh cho mày đúng 5 phút. Mày thích bay hay bò, trườn, lăn lê gì kệ mày. Miễn sao trong 5’ nữa, mày có mặt ở đây.


- Thôi đi tình yêu, em có thể ngủ quên, nhưng không thể không nhớ lịch hẹn là lúc 8h30, chứ không phải 8h, tình yêu nhá. (tôi vừa nhảy vào toilet đánh răng, vừa hùng hổ phản pháo lại vị sếp của mình)


- A, tỉnh đấy. Thôi được rồi, chuẩn bị đi. Đúng 8h30 có mặt, ở R&P pub nhé.


Ném lại cho tôi câu chốt, rồi chẳng chờ tôi í ửng gì, sếp đã cúp phụt điện thoại. Đợi đã. R&P pub, cái tên nghe quen quen….R&P pub, R&P pub, à, là cái pub nơi vợ chồng tôi hẹn lũ bạn quái gở của anh. Mà gì ? chồng tôi nào ? Nhìn đi nhìn lại mình trong gương, rồi lại chạy ra nhìn đi nhìn lại căn phòng trọ 15m2 nơi tôi đang sống, nơi ngổn ngang một đống đồ, là sản phẩm của buổi nhậu nhẹt bạn bè đêm qua, tôi mới tin rằng hóa ra có một giấc mơ thực đến thế. Chồng tôi, đám bạn của anh, hay cái pub chết tiệt nơi tổ chức ra trò đùa biến thái, cùng nụ hôn cường bạo trong toilet nữ, TẤT CẢ CHỈ LÀ MỘT GIẤC MƠ.


Có lẽ cái tên R&P pub được tôi trang trọng đưa vào giấc mộng đêm hè, là do đêm qua, trong lúc còn đang say sưa chén tạc chén thù với lũ bạn thì sếp nhắn tin tên địa chỉ và thời gian của buổi gặp ngày hôm nay. Còn gã chồng hờ của tôi, là sản phẩm của cuộc chém gió đêm qua, lúc đang lên cao trào của rượu mơ, tôi đã khảng khái thông báo với lũ bạn rằng sau này chồng tôi sẽ là một đại gia, có điều không biết là đại gia chân đất hay chân giày. Hèn gì giờ nghĩ lại, chẳng thể nhớ nổi đường nét trên khuôn mặt của hắn ta, ngoài cảm giác chân thực về nụ hôn cuồng bạo.:’(


Chẳng còn nhiều thời gian để nghĩ ngợi vẩn vơ, tôi vội vã thay đồ và make up, với tốc độ nhanh nhất có thể. Rồi cũng với tốc độ đó, tôi nhảy lên xe, phóng đi, lòng thẩm nghĩ : Khách hàng gì mà kỳ quặc. Hẹn hò đến pub lúc tờ mờ …trưa.


Không giống trong giấc mơ của tôi, R&P pub khá là yên tĩnh (hoặc có thể vì tôi đến vào tờ mờ trưa chăng?). Pub có lối bài trí cực kỳ đặc biệt, quầy bar ở chính giữa, các khu bàn ghế cho khách xoay tròn xung quanh. Ở 4 góc là mô hình 4 em motor phân khối lớn cực chất. Với một số vốn kiến thức nho nhỏ, tôi có thể nhận biết được hai trong số đó là Ducati 1199 và Ducati 848. Hai chiếc còn lại, một là Kawasaki Z1000 và một nữa là BMW R1100R. Đam mê motor đến độ dựng cả mô hình lớn và thật đến thế ở trong pub, chứng tỏ chủ nhân của nó phải có tình yêu cực kỳ lớn đối với “cái món” này. Và điều đó có nghĩa chắc chắn hắn ta phải sở hữu ít nhất là một em motor cực ngầu.


- Chà, không ngờ mày cũng hiểu biết về motor đấy Zenda (Zenda là biệt danh đại ka và mọi người trong công ty đặt cho tôi,đọc ngược lại có nghĩa là “da đen”)


- Xùy, giờ anh mới biết, liệu có hơi muộn không?


Cả tôi và Mập đại ka đều chúi mũi vào mấy cái mô hình motor, như thể cái lí do khiến chúng tôi đến đây chỉ là thế. Càng “nghiên cứu” bản mô hình, tôi càng tò mò muốn biết chủ nhân của chúng là ai, và thực ra hắn có mấy chiếc motor thật.


- Bản thật của 4 em này đều đang trong gara của tôi, nếu em đang thắc mắc.


Bị giọng nói kề sát bên tai làm giật mình, tôi đứng thẳng người lên, va luôn vào trán người lạ. Cú va cũng không nhẹ, thế mà chỉ có mình tôi xuýt xoa, ôm đầu và rối rít xin lỗi. Vừa ngẩng đầu lên, đã thấy biểu cảm vừa như lạ lẫm vừa như thân quen của anh ta, người đàn ông không biết đứng sau tôi từ bao giờ. Cái cách anh ta chằm chằm nhìn tôi, khiến tôi chột dạ. Không phải là cọng hành trong bát phở sáng nay ăn vội vẫn còn dính trên miệng tôi đấy chứ? Hay là trong lúc vội vã, make up chưa kỹ, phấn son loang lổ?


Ở một góc kia, Mập đại ka bị tiếng nói của người đàn ông lạ gây chú ý. Anh vội vàng tiến đến chỗ chúng tôi, đưa tay ra bắt.


- Chào anh, chắc anh là Phan Nguyên, người hẹn tôi sáng nay. Tôi là Lê Anh, Giám đốc Sáng tạo Công ty Truyền thông Big Idea. Còn đây là Hạ An, Copywriter.


Người đàn ông không hồ hởi cũng chẳng lạnh lùng đáp lại, sau khi liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ đeo tay Rolex đắt tiền của mình


- Các anh đến trễ 5 phút 36 giây.


Rồi khoát tay ý bảo bọn tôi đi theo sau.


Gì? Lại một tên cuồng thời gian hả? Tôi ý tứ cười mỉa với Mập đại ka. Anh hiểu ý, chỉ lẩm bẩm khẩu hình để tôi đọc được. Câu mà anh nói là: him. :D


Anh ta dẫn chúng tôi vào một căn phòng làm việc nhỏ ở sâu bên trong. Có lẽ là phòng anh. Ngăn nắp, và toàn mô hình motor. Vậy có nghĩa là anh ta – vị khách hàng của chúng tôi – cũng chính là chủ nhân của R&P pub. Điều này lí giải vì sao cuộc hẹn lại được set up tại đây, 1 pub lớn, giữa lòng phố cổ, giữa trưa hè.


Lúc này, chú ý anh ta kỹ hơn, tôi buộc phải khảng khái: thật là một con người có khí chất. Mà thứ khí chất đó lại không phải là khí chất của những kẻ sống trong tầng lớp vương giả quen ném tiền qua cửa sổ, cũng không phải khí chất của những người làm nghệ thuật sáng nắng chiều mưa giữa trưa có sương mù , mà là của kẻ mà nếu đã mở miệng nói sẽ hái sao trên trời thì chắc chắn phải tìm bằng được cách lên trời để hái sao, và nếu bạn dám giơ chân ngáng đường đi của anh ta, anh ta sẽ không thương tiếc mà cắt chân của bạn. Ánh mắt anh ta vừa quyết đoán, lại có phần lạnh lùng và tàn nhẫn. Thứ ánh nhìn đó khiến người đối diện vừa nể phục lại vừa sợ sệt. Anh ta tuổi chừng trên 30 một chút. Dáng người khá cao, tầm khoảng 1m78. Thân hình vừa vặn, không béo cũng chả gầy. Cả khuôn mặt không có được nét cuốn hút ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng nếu để ý kỹ thì các đường nét trên khuôn mặt rất hài hòa.


- Em mê tôi?


Trong lúc đang mải “soi” và ngầm đánh giá “kẻ địch”, tôi đã vô tình bày ra cái bộ mặt ngờ nghệch, dán chặt hai mắt mình vào anh ta, khiến anh ta không thể không tự mãn. Nhưng tự mãn đến độ vứt thẳng vào mặt tôi – người anh ta mới gặp lần đầu – cái câu hỏi đó thì thật là quá sức chịu đựng. Tự thâm tâm tôi đã giễu môi, muốn đốp lại vài câu. Nhưng tôi chả dại mà làm liều. Dù gì anh ta cũng đang ở tâm thế là khách hàng của chúng tôi. Mà khách hàng là thượng đế. Thế nên, để cho thượng đế tự sướng chút cũng chả chết ai. Tôi nghĩ thế nên chỉ cười nhẹ và mềm mỏng:


- Anh nghĩ thế?


- Cái cách em ngâm cứu tôi bằng ánh mắt đó khiến bất kỳ ai ở vào hoàn cảnh của tôi cũng sẽ nghĩ thế.


- Nếu như cách nghĩ đó khiến anh thấy dễ chịu thì chẳng sao, anh cứ nghĩ thế đi.


Ý chừng đã cứng họng với tôi, anh ta quay ra cảm thán với sếp tôi


- Anh có cô đồng nghiệp thật thú vị.


- À, nếu có cơ hội làm việc với cô ấy nhiều hơn, anh sẽ còn thấy nhiều điều thú vị hơn nữa.


Đúng là sếp tôi, luôn biết cách khéo léo luồn lách và đưa đẩy để hướng khách hàng đến với nhu cầu hợp tác với mình. Thật đáng bái phục. Có điều, vị khách hàng đặc biệt này của chúng tôi lại không phải là “gà” nên không dễ bị dụ đến thế. Với công việc, anh ta đòi hỏi cực cao. Cái cách anh ta chăm chú lắng nghe chúng tôi tư vấn, rồi đưa ra những nhận xét để vặn lại, đôi khi khiến Mập đại ka cũng phải toát mồ hôi hột. Cùng nhau trao đổi suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng chúng tôi cũng chốt được cái deadline gửi ý tưởng phim ngắn cho anh. Tất nhiên, trong vụ làm ăn này, còn có một vài đối thủ khác. Anh ta sẽ chọn lựa ý tưởng thú vị nhất, tiến gần nhất với chiến lược PR cho hệ thống pub, bar và nhà hàng của mình. À, đấy, cùng bàn bạc công việc, tôi mới biết người đàn ông này còn trẻ mà đã sở hữu một khối tài sản rất lớn, với hệ thống nhà hàng, bar, pub trải rộng nhiều thành phố lớn. Thật đáng ghen tị. Nhưng dù thầm ngưỡng mộ anh ta đến đâu, tôi cũng chả dại gì làm chất xúc tác cho thói tự mãn của anh ta nữa. Bởi vậy, suốt cả khoảng thời gian về sau, tôi chỉ chuyên tâm ghi chép và đưa ra một vài ý kiến, vài câu hỏi lúc cần.


Kết thúc buổi làm việc, cả tôi và Mập đại ka đều mệt rã rời. Có lẽ tại trời oi bức quá. Mùa hè năm nay chắc sẽ còn gay gắt, khắc nghiệt hơn mọi năm chăng? Về đến văn phòng, liên miên với những buổi họp phòng, họp nhóm khiến thời gian trôi đi chớp nhoáng. Đến khi ngồi được xuống bàn làm việc, uống được tách café đã tan đá thì đồng hồ cũng đã điểm 5h30 chiều. Đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc để ra về thì tôi nhận được điện thoại của bác họ, hẹn ra ngoài ăn cơm tối. Bác cháu tôi tuy ít có thời gian gặp gỡ, nhưng mối thân tình đã gắn bó từ thời tôi ôn thi đại học, được bố mẹ gửi đến nhà bác ở cho gần trường. Ngày đó, bác chăm sóc tôi kỹ đến tận răng, sắng sốt và hồi hộp cùng tôi mỗi ngày cho đến tận sau khi thi xong. Đến bây giờ tôi vẫn rất cảm kích tấm lòng của bác. Thế nhưng mọi khi bác toàn gọi bảo tôi về nhà ăn cơm, chứ không ra nhà hàng như hôm nay. Đây là một sự lạ. Lạ hơn nữa là bác dặn dò tôi về nhà thay đồ, ăn mặc chải chuốt điệu đà một chút, chứ đừng hầm hố ngổ ngáo như bình thường. Đến đây thì đầu tôi “đinh” lên một tiếng. Chắc chắn là bác thấy tôi tuổi đã cao mà vẫn chưa chồng con gì nên sốt ruột, tính mai mối cho tôi đây mà. Trong các bộ phim hay ở những tiểu thuyết ngôn tình chả phải vẫn nhan nhản những tình huống như thế sao. Ôi, bác tôi. Bác vẫn luôn dành nhiều tình cảm cho tôi quá. Đã thế thì tôi phải chuẩn bị cho chu đáo để không phụ tấm lòng của bác mới được. Thứ nữa, biết đâu cái trò mai mối này lại có tác dụng với tôi thì sao. Nghĩ thế nên tôi nhanh chóng trở về nhà, làm tất cả những gì cần thiết nhất, rồi hài lòng soi mình trong gương, tôi mới phóng như bay đến chỗ hẹn.


Đúng như tôi dự đoán, bữa cơm ngày hôm nay đích thị là một buổi mối lái chuyên nghiệp. Ngay khi tôi bước vào nhà hàng nơi bác hẹn, đã thấy bác ngồi cùng hai người lạ nữa. Một là người phụ nữ tầm tuổi bác, đang nói chuyện với bác vẻ rất thân tình. Còn người còn lại, chả cần nói chắc ai cũng có thể đoán ra. Là nam chính của bữa cơm hôm nay. Hít một hơi dài, tôi bước đến, và ngồi xuống bên cạnh bác tôi.


- Cháu chào cả nhà ạ.


- Cái con bé này, sao đến muộn thế hả? có biết bác đói mềm ruột rồi không?


- Hì, cháu xin lỗi bác. Tại đoạn đường từ cơ quan về nhà cháu hôm nay tắc quá.


- Thôi được rồi, lát phạt cháu sau. Giờ thì chào hỏi lần nữa nhé. Đây là bác Tâm, bạn thời đại học của bác. Còn đây là Phan Nguyên, con trai bác Tâm.


Nụ cười đang thường trực trên môi tôi, chuẩn bị sẵn sàng cho nụ cười xã giao thường lệ, bỗng cứng đờ khi bắt gặp ánh mắt đó, nụ cười đó, nụ cười không thể hoàn hảo hơn với một cuộc gặp gỡ có tính chất thế này, như thể cái người ngồi bàn bạc công việc với anh ta cách đây vài tiếng đồng hồ không hề tồn tại vậy.


À, thích chơi trò “người xa lạ” à? Okie, anh đã thích thì tôi sẽ chiều.


- Chào anh. (Tôi khách sáo gật đầu nhẹ)


- Em còn đau bụng không?


Hả? định chơi trò gì thế? Người lúc đầu cố ý ra vẻ như chưa từng quen nhau cũng là anh ta, và người bây giờ cố ý khiến người nghe dễ hiểu lầm rằng chúng tôi rất thân quen nhau cũng là anh ta. Là sao ta? Nếu định gây sự chú ý của người lớn thì chắc chắn là anh ta đã thành công. Bởi vì sau câu nói của anh, bác tôi quay sang nghiêm trọng:


- Cháu bị đau bụng à? Đau làm sao? Giờ còn đau không?


- Hì, cháu không sao ạ. Tại hồi trưa cháu đói nên mới đau chút chút thôi.


- Cái con bé này, thật chả biết chăm sóc bản thân gì cả. Đã đau dạ dày rồi thì phải chú ý ăn uống cẩn thận chứ.


Khổ. Bác tôi vẫn thế. Luôn lo lắng cho tôi như thể tôi vẫn còn là cô bé con đang ôn thi đại học, mà quên mất điểm mấu chốt của vấn đề. ở bên kia bàn, bác Tâm, mẹ của anh ta tỉnh táo hơn bác tôi, hỏi ngay vào trọng tâm:


- Nói vậy là hai đứa quen nhau từ trước rồi sao?


- Vâng. Hà Nội nhỏ bằng bàn tay thôi mà mẹ. (Anh ta cố ý đánh mắt qua tôi một lần nữa rồi cười nhẹ)


- Thế thì tốt quá. Chúng nó đúng là có duyên tiền định với nhau rồi bà bạn già của tôi ạ. (Mẹ anh hồ hởi nói với bác tôi)


- Vậy là thỏa ước nguyện của chúng ta từ thời đi học nhé. Tôi với bà sẽ thành thông gia rồi.


Bác tôi cũng phấn khích không kém, chả thèm đếm xỉa gì đến cảm nhận của hai nhân vật chính là tôi và anh ta, đang bối rối chết đi được. Không, chỉ có mình tôi bối rối. Còn anh ta, giả vờ húng hắng ho lấy lệ rồi nhìn tôi cười mỉm. Chả biết là cười đểu hay không. Chán chẳng thèm suy đoán ý tứ của anh ta, và cũng là để vớt vát chút thể diện của gái ế nhưng trong tư thế ngẩng cao đầu, tôi giật tay áo bác mình


- Bác nói gì thế ạ? Chúng cháu chỉ quen nhau trong công việc thôi mà.


- Thôi không phải giấu bác. Chỉ quen trong công việc mà Phan Nguyên còn biết sáng nay cháu đau bụng thế nào à?


Haizzz…..nhớ đến buổi gặp gỡ sáng nay, lúc vừa bắt tay nhau kết thúc buổi làm việc, thấy tôi hơi nhíu mày, anh ta còn giở giọng trêu trọc:


- Sao hồi nãy mê tôi như thế mà giờ có cơ hội nắm tay tôi, em lại nhíu mày?


- Tôi đau bụng.


- Đau làm sao? Sao nãy giờ không thấy nói gì?


- Đau dạ dày thôi, tôi quen rồi.


Đấy, chỉ có thế. Anh ta cũng chả buồn cợt nhả thêm với người bệnh nên chúng tôi đường ai người nấy đi, việc ai người nấy làm. Thế mà giờ lại thành ra chúng tôi rất thân quen nhau. Tôi đánh mắt ám chỉ bảo anh ta giải thích cho người lớn rõ ngọn ngành, nhưng anh ta vờ như không nhìn thấy. Đã thế, tôi cũng chẳng muốn quan tâm nhiều nữa.


Cứ thế, “ bữa cơm thân mật” diễn ra khá vui vẻ. Khác với vẻ nghiêm túc trong công việc, hay vẻ cợt nhả lúc trêu trọc tôi, Phan Nguyên tỏ ra là một người con ngoan và là người cháu rể tiềm năng khi rất biết lắng nghe người lớn nói chuyện. Thỉnh thoảng, anh chọn đúng thời điểm, chêm vào một vài câu hỏi để đưa đẩy thêm câu chuyện của hai bác. Thỉnh thoảng lại đánh mắt qua tôi, cười nửa miệng. Tôi, sau một hồi cố gắng chứng minh mối quan hệ thật sự của cả hai với người lớn nhưng không thành, cũng chả buồn để ý thêm, cứ ngoan ngoãn ngồi đánh chén, thầm cầu cho ba nhân vật nguy hiểm bên cạnh để yên cho tôi vùi mặt vào chỗ thức ăn ngon lành trên bàn, thế là tôi hạnh phúc lắm rồi. Nhưng khi còn đang với tay ra gắp thêm một con hàu nướng mỡ hành thứ 5 thì thấy hai “thông gia” đứng dậy.


- Hai bác đang có ý định quay về tiệm sách thời còn đi học để ôn lại kỉ niệm xưa. Hai đứa cứ tiếp tục ăn đi nhé. (Bác tôi vỗ vai và nháy mắt với tôi)


- Ơ....cháu...


- Nguyên ăn xong đưa An về con nhé. (Mẹ anh cũng cười ý nhị với anh trước khi xách túi xách đi mất)


- Vâng. Mẹ và cô cứ đi đi.


Vậy là còn mình tôi với anh, và con hàu nướng trong đĩa chưa kịp gắp. Anh nhấp một ngụm rượu vang rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, vẻ nghiêm túc:


- Như em thấy rồi đấy. Hai gia đình chúng ta đang muốn làm mối cho em và tôi.


- Tôi biết.


- Em nghĩ sao?


Thẳng thắn đấy. Tôi nghĩ bụng. Rồi hạ quyết tâm xử lý nốt con hàu, xong xuôi thì ngước mắt lên đối diện với đôi mắt vẫn chưa hề rời khỏi từ lúc đặt câu hỏi đến giờ:


- Anh đoán xem.


- Tôi không đoán. Tôi đang hỏi em.


- Vậy anh nghĩ sao?


- Tôi hỏi em trước mà.


- Nhưng tôi là phụ nữ. Dù cho anh có là khách hàng của công ty tôi đi nữa, nhưng bây giờ không phải giờ làm việc. Vậy thì lady first chứ.


Sự ngang ngạnh của tôi không khiến bầu không khí căng thẳng hơn. Ngược lại, anh bật cười:


- Em thật ương bướng. Thôi được, vào vấn đề luôn nhé, gạt mối quan hệ công việc sang một bên đi, chúng ta cưới nhau nhé.


What the ? Ai đó hãy nói với tôi là tôi đang nghe nhầm đi. À, chắc lại cái trò thử chỉ số EQ chứ gì. Tôi không ngốc đến thế đâu. Nghĩ vậy, tôi gật gù:


- Nghe có vẻ thú vị đấy. Nhưng, tôi không biết là ông chủ của R&P pub lại giỏi đùa đến thế này.


- Tôi không đùa.


Đúng là anh ta không hề cười khi nói điều đó thật. Và ánh mắt anh ta cũng có vẻ đang rất nghiêm túc. Đoán không ra ý tứ thực sự của anh ta là gì, tôi chống cằm, nhìn thẳng vào mắt anh:


- Okie. Vậy có thể cho tôi vài gạch đầu dòng để lí giải vì sao anh có nhã hứng muốn rủ tôi chơi trò hôn nhân chóng vánh không? Chắc không phải là tình yêu sét đánh đấy chứ?


Lần này thì anh cười thật.


- ồ không. Ít nhất là cho đến giờ phút này, tâm tôi vẫn tĩnh, chưa bị một cô nhóc bướng bỉnh, tự tôn như em làm cho lay động.


Bướng bỉnh, tự tôn cơ đấy.


- Vậy...? (Tôi nhún vai, nhìn anh chờ đợi.)


- Vì em là người tôi đang chờ.


Tôi nhíu mày lần 2.


- Vì sao tôi lại là người anh đang chờ?


- Biết nhiều không tốt. Em chỉ cần biết tôi muốn cưới em. Và, chẳng phải em cũng đến lúc phải lập gia đình rồi sao?


Kiêu ngạo một cách đáng sợ.


- Không phải cứ cần kết hôn là ai tôi cũng cưới.


- Vậy chứ em quan tâm đến điều gì khi chọn đối tượng kết hôn? (Bắt chéo chân, tay khoanh trước ngực, anh ta chờ đợi câu hỏi của tôi, cứ như thể đang chờ tôi trình bày ý tưởng trong cuộc họp chọn đối tác làm việc vậy)


- ờ, tôi quan tâm đến tương lai của con tôi.


- Nghĩa là..?


- Nghĩa là đối tượng kết hôn đó có phải là một thứ giống tốt không? Có cho con tôi một ngoại hình đẹp không? Có di truyền cho con tôi một trí thông minh và sự nhạy bén, nhanh nhẹn không? Đại loại thế.


Anh phì cười, rồi vươn người ghé sát vào tôi:


- Vậy em đánh giá tôi thế nào?


Dù cho cái cách nói chuyện của gã này khá hợm hĩnh, nhưng không thể phủ nhận, anh ta khá cuốn hút, một thứ hấp dẫn nguy hiểm của kẻ có nhiều độc dược. Thế nên, để giữ mình trấn tĩnh, tôi hơi lùi người lại phía sau rồi mới nghiêm túc trả lời:


- Ngoại hình anh không tệ. Để quản lý được hệ thống pub, bar và nhà hàng của mình, anh cũng không thể là một kẻ ngốc nghếch, không có chí tiến thủ được. Có điều, anh quá tự kiêu. Có vẻ như từ trước đến giờ anh chưa từng thất bại. Thế nên, anh tự cho mình cái tâm thế đã muốn là phải có được.


- Cứ cho là em nói đúng đi, như thế có gì không tốt?


Con người này không thể nói lí lẽ đúng sai. Tôi nhủ thầm. Bởi vậy, để tiết kiệm calo cho bản thân, tôi kéo ghế, đứng dậy:


- Tôi ăn no rồi. Anh không cần đưa tôi về đâu. Yên tâm, tôi sẽ viết ra một kịch bản hay ho để báo cáo lại với hai bác. Còn nữa, anh thanh toán, đúng không?


Không muốn dùng dằng thêm nên chẳng đợi anh ta trả lời, tôi dợm bước đi trước. Nhưng chưa bước được ba bước, giọng nói trầm trầm đã vang lên:


- Em cá tính, tự tôn và rất thẳng thắn. Những thứ đó không phù hợp với vai trò một người vợ hiền thục, ngoan ngoãn nghe lời của tôi. Có điều, chúng ta vẫn sẽ cưới nhau.


Cái cách anh ta tự tin khẳng định mọi chuyện cứ như thể tôi chỉ là một con búp bê, đặt đâu ngồi đấy, khiến tôi phát điên. Tôi thấp giọng, cố nén sự tức giận lại:


- Điều gì khiến anh chắc chắn như thế?


- Ngay từ lúc nhìn thấy em ở R&P pub, tôi đã biết rõ điều đó.


Điềm tĩnh nhả ra câu nói đó, rồi anh ta đứng dậy, vượt qua tôi, ra quầy thanh toán. Nhìn bóng lưng phía sau của anh ta, tôi thực sự chỉ muốn lao đến mà cắn cấu cào xé. Rõ ràng khẳng định không hề có tình ý gì với tôi, nhưng lại muốn cưới tôi. Mà còn khăng khăng như thể đó là chuyện đương nhiên nữa chứ. Và lí giải cho tất cả những điều kỳ cục quái dị đó, anh ta chỉ đơn giản ném cho tôi một bài toán khác, là do từ lần gặp đầu tiên. Lần gặp đầu tiên cái gì? Lần gặp đầu tiên thì sao? Lần gặp đầu tiên như thế nào? Thôi kệ, chắc anh ta chỉ muốn trêu đùa tôi để xả xtress, rồi ngày mai, anh ta sẽ xem như chưa từng có ngày hôm nay thôi mà. Nghĩ thế, tâm trạng tôi khá hơn đôi chút, đi một mạch về nhà.