Cùng nhau nhảm, cùng nhau viết, cùng nhau ước mơ và chia sẻ, cùng nhau … Không phải nhà văn, nhưng chúng ta có những câu chuyện của riêng mình!
CHƯA CÓ TÊN
Họ là những con người, và cũng là một người, khác và giống nhau. Tình thương có thể chia sẻ, còn tình yêu? Liệu đây có phải là tình yêu?
---
Cô giống nàng, hay nàng giống cô. Anh bàng hoàng giữa hai người phụ nữ, sự thông minh, sự dịu dàng, họ vừa khác nhau, vừa giống nhau. Họ vừa trốn chạy anh, vừa tìm đến với anh. Anh như một ông hoàng trong tình ái, cũng như một kẻ ăn mày. Người này luôn khiến anh nhớ tới người kia. Anh trao tất cả cho cả hai người, tất cả anh.
---
Cô lạnh lùng chối từ, nhưng khắc khoải mơ ước. Cô biết trong tim anh vẫn có nàng, từ một nơi nào đó. Cô không muốn thay thể mà chỉ muốn là mình, nhưng càng là mình, cô càng thấy mình giống nàng, dẫm lên những bước chân nàng đã qua. Hình như những người đàn bà đến với anh, tất cả đều hao hao giống nhau, hoặc giả, đến bên anh, họ đều hao hao giống anh, yêu cùng anh những thứ anh yêu, mơ cùng anh những giấc mơ ngọt lịm. Cô không muốn như vậy, và cố vùng chạy thoát.
---
Bóng nắng tròn mùa hạ
Anh đi dài con đường
Ngơ ngác vàng nắng vương
Em không hiểu vì sao anh bỏ đi, giữa ngày nắng ấy. Sao anh không chọn một ngày bầu trời hiền hoà, có gió nhẹ để mà từ bỏ em, nếu được vậy, khi anh đi, những giọt mồ hôi anh không rơi nữa. Em không hiểu vì sao anh đã cho em rất nhiều, rồi để em lại một mình với tất cả những yêu thương ấy! Em biết làm gì với chúng đây, khi chỉ có một mình? Em biết anh có chị ấy, từ rất lâu, từ khi anh nói vẫn yêu em mãi mãi, anh đã mang hình ảnh chị ấy trong tim. Anh là chị ấy, những suy nghĩ, những niềm vui, những nỗi buồn, cả những điều ngô nghê vụn vặt… Anh vẫn nói yêu em, có thể đầy, có thể vơi vơi nhưng là mãi mãi. Anh có nói với chị ấy như vậy không anh?