Con đường đất lắt lẻo trông như con rắn già vừa lột vỏ trườn chầm chậm qua cánh đồng xâm xấp nước ngày hạn. Buổi sáng phảng phất hơi thở của đất trời cuối thu mờ sương. Ven đường những bụi hoa xuyến chi rung rinh sương trắng, bụi khúc tần mơ màng ngái ngủ. Hương đất, hương gió, hương đồng nội buổi sớm bình minh bốc lên ngai ngái, nồng nàn, thanh khiết. Ðây là con đường độc đạo nối liền làng Ðông Thượng phía trên và làng Ðông Hạ phía dưới. Người dân thôn Thượng hay thôn Hạ muốn sang làng bên kia đều phải qua con đường này. Con đường trông như cái đòn gánh vồng lên gồng gánh cả hai thôn.
Cánh đồng Bát rộng tới hàng trăm mẫu đất. Vào độ lúa đương thì con gái nhìn xanh đến ngút tầm mắt, thẳng cánh cò bay. Trông nó vành vạnh như cái bát sứ nên các cụ xưa gọi luôn nó là đồng Bát. Ðồng Bát là đồng chung của cả hai thôn Thượng và thôn Hạ, phân chia ranh giới bờ thửa cấy hái. Từ cái việc phân chia ranh giới bờ thửa đó cũng xảy ra nhiều mâu thuẫn, tranh chấp, thậm chí gây nên những mối thâm thù hàng trăm năm giữa các chi họ lớn.
Nghĩa địa đồng Bát là mốc để phân biệt ranh giới cấy hái giữa hai thôn. Sống tách làng biệt xóm nhưng lúc chết dân hai làng lại táng chung. Mong rằng dưới đấy họ hòa thuận với nhau hơn.
Cánh đồng Bát, ngày hạn thì nước xâm xấp bụng chân con gái, ngày lũ về thì mênh mang nước. Ðêm đêm tiếng côn trùng, ếch nhái ỉ eo, da diết. Thuộc địa phận làng Hạ có cây đa phải hàng trăm tuổi, cành lá sum suê, rậm rịt. Mỗi đêm trăng trai gái yêu nhau thường ra đây hẹn hò.
Mấy năm gần đây làng Hạ rộ lên phong trào xuất khẩu lao động sang Ðài Loan, chủ yếu là con gái tầm mười tám, đôi mươi sang làm người giúp việc. Dân thôn Thượng ganh ghét gọi là "xuất khẩu thôn nữ" hay "xuất khẩu ô-sin". Từ những đồng tiền do lao động ở Ðài Loan gửi về, bộ mặt đời sống thôn Hạ khởi sắc hẳn. Nhà ngói, nhà tầng mọc lên san sát thay cho những mái nhà tranh lèo tèo trước đây. Xe máy phóng vù vù giữa đường làng. Nhạc sống, nhạc chết, đầu đĩa đập inh tai cả ngày. Thấy thôn Hạ phát đạt, dân thôn Thượng lấy làm tức tối lắm.
Cuộc sống thôn Thượng vẫn còn nghèo. Ða số dân trong thôn vẫn là thuần nông. Thỉnh thoảng vụ mùa nhàn rỗi con trai trong thôn lại rủ nhau lên phố làm cửu vạn. Con gái qua sông sang làng Giát dệt chiếu thuê. Cuối thôn Thượng có một cái lò gạch. Chủ lò gạch là một người đàn ông khỏe mạnh, vâm váp tên Thoan. Anh Thoan mới hai tám tuổi chưa vợ là anh cả trong một gia đình đông anh em. Lò gạch của anh mới mở ba bốn năm nay, lao động chủ yếu là người trong nhà, lúc bận rộn cũng thuê thêm thợ đào đấu trong thôn. Gạch chủ yếu xuất sang các làng lân cận, thi thoảng cũng có vài chuyến xe chở ra phố. Nhờ tính cần cù, chịu khó nên có thể nói kinh tế gia đình anh Thoan là khá giả nhất nhì thôn Thượng nhưng so với dân thôn Hạ vẫn chẳng bõ bèn gì.
Con gái thôn Thượng vẫn cả đùa nhau rằng: "Cô nào được làm vợ anh Thoan thì ngày giáp hạt không lo đói, hằng năm ngày lụt không phải qua sông đi dệt chiếu thuê". Thoan cứ đỏ mặt khi nghe các cô gái đùa vậy. Nói thật, anh Thoan được cái sức vóc và thật thà nhưng lại xấu mã và không biết tán tỉnh con gái. Mà đàn ông thời nay chỉ cần thiếu một trong hai cái đó cũng khó kén vợ rồi. Cho dù nhiều tiền đến mấy đi nữa các cô cũng cứ làm kiêu.
Gái thôn Hạ đẹp nổi tiếng cả huyện, từ xưa đến nay. Ngày xưa, các vua chúa, quan lại triều đình hằng năm vẫn về làng Ðông Hạ tìm tuyển tì thiếp và hầu gái. Thôn Hạ có con ông Thất làm giám đốc một công ty xuất khẩu lao động ngoài Hà Nội. Thấy gái làng xinh xắn lại hay lam hay làm, ông giám đốc tìm đường dây đưa các thôn nữ sang Ðài Loan giúp việc nhằm thay đổi đời sống kinh tế của thôn. Mỗi lần về làng ông giám đốc được dân trong thôn trọng vọng và kính nể lắm. Ai cũng coi ông như một ân nhân. Ông giám đốc thuộc chi trưởng dòng họ Nguyễn trong thôn Hạ. Chính vì vậy mà dòng họ Nguyễn ở thôn Hạ bề thế lắm. Và gái họ Nguyễn thì lại xinh xắn, duyên dáng nhất cái thôn Hạ này. Xoan là một trong những cô gái như thế. Bố Xoan cũng thuộc họ Nguyễn nhưng ở chi dưới.
Tốt nghiệp trung học phổ thông, do hoàn cảnh gia đình khó khăn Xoan không thi vào đại học mà chỉ thi và đi học lớp Trung cấp y tá trên tỉnh. Học xong Xoan về làm y tá thôn, vừa gần gia đình lại phụ giúp được bố mẹ trong những lúc bận bịu và vụ mùa cấy hái.
Mới hơn hai mươi tuổi mà trông Xoan già dặn hơn hẳn những cô gái cùng trang lứa trong thôn. Không phải là già dặn về diện mạo bề ngoài mà là già dặn về lời ăn tiếng nói, nết sống, cách cư xử với mọi người. Xoan là cô gái nết na, hiền thục là vẻ đẹp điển hình của thôn nữ thôn Hạ. Cô là niềm ao ước của bao chàng trai thôn Hạ.
Bạn bè của Xoan đa số đã lấy chồng hoặc làm việc bên Ðài Loan hết. Mấy lần con Xuân, đứa bạn thân nhất lấy chồng ở bên có gọi điện về bảo Xoan sang nó lo cho hết mọi phí tổn từ học tiếng, mua vé với vi-sa vi-siếc gì đó. Nhưng cô vẫn trù trừ chưa quyết vì Xoan không muốn xa gia đình. Nhà Xoan có tới sáu chị em, toàn vịt giời cả. Cha mẹ lại già yếu, mẹ Xoan lại có bệnh thấp khớp kinh niên nên thuốc thang suốt. Vả lại năm đứa em đang tuổi ăn học nên cô đi không đành.
Biết rằng sang bên làm ô-sin, người hầu cho người ta chứ không sung sướng gì nhưng lương lậu cao. Ði vài ba năm là về có vốn làm ăn, cưới chồng vung vinh ở thôn. Nhưng quả thật mười người đi sang bên đó trở về thì hư tới bảy tám.
Dân thôn Thượng đồn là con gái thôn Hạ sang Ðài Loan làm thiếp cho người ta, ca-ve ca-viếc gì đó chứ vênh vang gì. Ðồn đại thật giả đâu không biết chứ hai năm ở Ðài Loan về, gót son ngự trong guốc cao gót cuốc bộ giữa đường làng lổn nhổn phân bò, phân trâu. Mắt môi xanh đỏ, tóc nhiều mầu không còn biết coi ai ra gì, gặp ai cũng dương dương không chào hỏi. Ấy thế mà mới trước đây hai năm thôi là những cô thôn nữ dịu dàng, hiền thục lắm.
Mấy cái tiệm cắt tóc, bàn bi-a bi-iếc của mấy cô đi Ðài Loan về làm tụ điểm của bọn bài bạc, đề đóm. Các bà vợ lăn lóc phục vụ người ta gửi tiền về quê cho thằng chồng gái gú, đú đởn, lôi gái về nuôi tại nhà. Con cái bỏ bê học hành, đốt tiền vào quán Internet, Game online suốt ngày.
Bề ngoài trông thôn Hạ giàu có thật đấy nhưng bên trong đầy rẫy mâu thuẫn, hiềm khích. Mọi người đong đếm với nhau bằng tiền bạc chứ không có tình làng nghĩa xóm gần gũi, khăng khít như xưa. Trai làng thì mười thằng tới chín thằng rượu chè, cờ bạc. Hai ba năm nay xuất hiện cả nạn nghiện hút ma túy nữa.
Nhìn cảnh đó Xoan cũng ớn lắm. Thôi thì ở nhà làm chân y tá thôn, tháng kiếm vài ba trăm tiền gạo đỡ đần bố mẹ già lúc đau yếu rồi lấy tấm chồng ruộng vườn cấy hái thế là yên phận.
*
* *
Phong trào đoàn thể thanh niên của cả hai thôn Ðông Thượng và Ðông Hạ cũng rầm rộ lắm. Thanh niên thôn Thượng và thôn Hạ gộp chung sinh hoạt làm một. Thường hội họp ở nhà văn hóa thôn Ðông Thượng. Xoan là bí thư liên chi đoàn cả hai thôn. Anh Thoan bí thư bên làng Thượng giữ chức phó bí thư liên thôn.
Mỗi năm đến ngày hạn cánh đồng Bát chỉ còn xâm xấp nước. Thông thường mỗi năm lúa chỉ cấy được ba vụ. Từ cuối thu đến tận đầu mùa xuân năm sau ruộng đồng bỏ hoang. Chẳng ai cấy hái gì vào thời điểm này vì lũ ở con sông mé trái làng Thượng chỉ cần nhẹ nhàng vặn lưng một cái là cả cánh đồng Bát mênh mang trắng nước.
Tranh thủ thời gian trước mùa lũ, thanh niên hai thôn tổ chức làm thủy lợi, nạo vét kênh mương cho cả cánh đồng Bát rộng lớn. Cả hai thôn hội lại thanh niên chưa quá ba mươi người. Ða phần là đàn ông. Ðàn bà con gái hoặc lấy chồng làng khác hoặc như gái thôn Hạ thì đã nằm hết bên Ðài Loan.
Xoan xắn chiếc quần vải đen quá gối để lộ đôi bụng chân trắng ngần như sứ, gót chân hồng hồng lộ ra trong đôi dép lê. Cái áo thun len cổ tròn ôm sát khuôn người cô một cách xinh xắn, gợi cảm. Từ người Xoan toát ra một thứ nhan sắc lộng lẫy chân quê thuần khiết. Ðôi môi đỏ như bôi son luôn cười dưới đôi mắt sáng của người bí thư nhiệt tình, năng nổ. Ðôi má ửng hồng rám nắng. Chân tay lấm lem bùn đất ruộng đồng.
Ðoàn của Xoan hội với đoàn thôn Thượng tại gốc đa làng Thượng. Anh Thoan, bí thư thôn Ðông Thượng cầm cờ đi đầu. Hội xong, mọi người tản ra dọc các con mương. Trong cái lạnh se sẽ cuối thu, lá cờ Ðoàn Thanh niên tung bay trong nắng quái. Khung cảnh đồng Bát như một ngày hội.
Thoan cùng nhóm của Xoan đảm nhiệm con kênh chính của cánh đồng. Khối lượng công việc nặng nề nhất, con kênh này dẫn nước đi tới tất cả các nhánh khác dẫn tới từng chân ruộng của đồng Bát. Sau một năm không vét dọn trông con kênh như lão ăn mày mấy năm không tắm rửa, gỉ ghét bám đen sì.
Cùng nhau khiêng một cáng, cùng đào một dẻ đất, uống chung ca nước, nghe hơi thở nóng bừng hôi hổi của Xoan, làn da thắm mịn cùng với những sợi tóc mai rịn mồ hôi rối tung vì gió làm anh Thoan thấy trong người có cái gì bối rối lắm. Thi thoảng Thoan lại lén nhìn Xoan, khi cô cười nhìn nghiêng nghiêng cặp môi như bông hoa vừa hé nụ, năm ngón tay thon búp khẽ vuốt lọn tóc mai rối trên khuôn mặt lún phún lông tơ. Anh Thoan thấy một cảm giác thật sự khác lạ mà từ trước đến nay chưa một người con gái nào làm cho anh có cảm giác đó.
Xoan cảm thấy như luôn có một ánh mắt, hơi thở ấm nóng dõi theo mỗi bước chân cô. Có lúc Xoan nhìn về phía anh Thoan và hai ánh mắt nhìn gặp nhau làm cả hai đều bối rối. Mặt cả hai đều chín đỏ nhưng không ai để ý vì cái nắng quái cuối thu còn sót lại cũng dễ làm người ta đỏ mặt lắm.
Ðoàn Thanh niên liên chi hai thôn cứ thế làm trong một tuần thì cánh đồng Bát trở lại diện mạo của một cô thôn nữ sạch sẽ diêm dúa sẵn sàng đi hội làng. Sau khi kết thúc mọi công việc, đoàn sẽ họp lại một buổi tổng kết tại nhà văn hóa thôn Thượng. Buổi họp vào đêm giữa một tuần trăng sáng nhất cuối thu...
Vầng trăng viên mãn tròn vành vạnh như nụ cười thôn nữ. Ánh trăng dát vàng một cách phung phí dưới cánh đồng Bát. Gốc đa già được tắm trong vạn ngàn mảnh trăng lung linh kiều diễm.
Từ nhà văn hóa thôn Thượng vọng ra những tiếng cười đùa vui vẻ. Tiếng nam nữ trêu ghẹo nhau, tiếng ca hát, tiếng trẻ con chơi trò trốn tìm vang ra tới tận cánh đồng.
Buổi tổng kết của chi đoàn thanh niên tan, mọi người ra về cười nói dưới ánh trăng. Con đường từ làng Thượng về làng Hạ lúc này trông như một con rắn bò giữa dòng sông vàng. Thoan tiễn Xoan về một đoạn đường. Cả một đoạn đường dài cả hai không dám nói một câu gì như sợ nói ra cảnh vật sẽ tan biến mất. Khi tới gốc đa làng Thượng, sắp hết địa phận làng Thượng phía bên kia đã là đất làng Hạ rồi thì Xoan khẽ nói, giọng có vẻ ấp úng:
- Anh Thoan về đi. Tiễn em tới đây được rồi.
Thoan đứng đực ra, mặt cúi gằm xuống đất dường như định nói gì nhưng lại không dám. Từ nhỏ ít học nên anh không thể nghĩ ra được những lời bay bổng có cánh để nói với người con gái anh thầm thương. Anh mạnh dạn nói với lòng chân thành, chân thật nhất. Thoan nói giọng sẽ sàng như tiếng gió. Trong giọng của anh có cái gì gấp gáp như thể nếu không nói ra sẽ muộn mất nhưng nghe vẫn rành rọt:
- Xoan... Xoan... Em có thể về ở với anh cùng một nhà được không? Ý anh muốn nói là, Xoan có thể lấy anh được không?
Trước khi Thoan nói ra câu đó, nhìn bộ dạng của anh từ khi có ý tiễn Xoan về một đoạn đường bằng nhạy cảm của người con gái cô đã đoán ra rồi. Quen nhau đã lâu, cùng nhau sinh hoạt đoàn thanh niên mấy năm nay Xoan biết là Thoan có ý với mình. Thực tình thì trong lòng Xoan đã có anh Thoan từ lâu nhưng chưa có cơ hội nói ra, vả lại bổn phận đối với gia đình của cô vẫn quan trọng hơn. Một khi Xoan chưa lo cho các em ăn học trưởng thành thì Xoan chưa dám nghĩ tới hạnh phúc riêng của bản thân.
Xoan nhìn thẳng vào mặt Thoan và nói:
- Nếu anh thật sự yêu em, thương em thì hãy chờ em làm tròn bổn phận với gia đình đã, rồi chúng ta sẽ cưới nhau.
Thoan ôm Xoan vào vòng tay rộng lớn ấm áp của mình. Anh vuốt ve, hít hà làn tóc nhung mịn phả vào mặt anh mùi ruộng đồng phơ phất. Mùi hương thôn nữ trong người Xoan làm anh ngây ngất trong niềm hạnh phúc vô bờ. Anh đặt lên trán Xoan một nụ hôn tin cậy và nói:
- Anh sẽ đợi! Bao lâu anh cũng đợi.
Và họ chia tay nơi gốc đa làng. Ánh trăng dát bạc hai lối về.
*
Thời gian trôi đi kéo theo bao sự việc xảy đến. Căn bệnh thấp khớp của mẹ Xoan ngày càng trầm trọng hơn khiến cho cả mùa đông hầu như bà nằm liệt giường. Mấy chị em Xoan lo cho mẹ từ miếng cơm đến giấc ngủ. Bố Xoan vốn là thương binh nặng mất khả năng lao động nên gia cảnh nhà Xoan ngày càng túng bấn. Cả gia đình trông chờ vào mấy đồng lương y tá thôn còm cõi của cô. Thêm con bạn bên Ðài Loan cứ giục sang làm việc cho vợ chồng nó, Xoan đang trù trừ không biết xoay xở ra sao. Nghĩ đến mấy đứa em mỗi bữa ăn thiếu đói, cha mẹ đau ốm không có tiền thuốc thang Xoan đành phải giao phó cả gia đình cho bà cô ruột và nhờ anh Thoan thi thoảng ghé qua đỡ đần công việc. Cô quyết định sang Ðài Loan với hợp đồng xuất khẩu lao động ba năm.
Sau ba năm cô sẽ về và cùng Thoan tính chuyện cưới hỏi. Cả hai bàn định như vậy dù có vài lời xầm xì to nhỏ nhưng Thoan vẫn ủng hộ quyết định của Xoan. Anh tin tưởng ở cô và Xoan cũng vậy. Ðể cho Xoan sang Ðài Loan trót lọt, bố cô cùng Thoan dồn tiền, vay mượn rồi thế chấp đất đai nhà cửa mới xong việc. Những ngày tháng nơi đất khách quê người Xoan vẫn thường xuyên gọi điện hỏi thăm gia đình và không quên gọi điện riêng cho Thoan.
Sang năm thứ hai thì Xoan nhận được tin mẹ mất. Do công việc và hợp đồng đương hạn nên cô không thể về nước. Vì gia đình nên cô phải nén nỗi đau, nếu về tất cả trở nên công cốc. Nợ nần sẽ chồng chất hơn.
Trong thời gian Xoan làm việc bên kia, ở làng, người dân có những lời đồn đại không hay về cô. Một vài mụ hay chuyện bên kia về nói hống lên là chính mắt trông thấy cái Xoan cặp kè cùng một lão đáng tuổi ông nó, anh anh em em ngọt xớt đi vào một nhà nghỉ. Từ năm hai trở đi Xoan thưa gọi điện về nhà hơn đồng nghĩa với việc ít gọi cho Thoan. Cùng những lời đồn thổi tai ác của người làng khiến Thoan có đôi chút nghi ngờ người yêu.
Từ đó, mãi cho đến một thời gian dài, tới khi Xoan hết hạn hợp đồng về nước, hai người không liên lạc với nhau. Chỉ còn một tháng nữa là Xoan hết hạn hợp đồng về nước thì ở nhà xảy ra chuyện. Bố Thoan mắc bệnh hiểm nghèo và cuộc sống chỉ đếm được bằng ngày. Thoan là con trai cả, chi trưởng của dòng họ Vũ thôn Ðông Hạ. Ước nguyện lớn nhất của bố anh trước khi nhắm mắt sang thế giới bên kia là con trai trưởng của ông thành gia thất. Uống chén rượu hợp hôn của con rồi ông mới nhắm mắt được. Với lại gần đây có vài người bên kia về bảo là cái Xoan đã lấy một ông giám đốc và ở hẳn bên kia rồi không về nữa và họ bảo anh chẳng nên đợi làm gì. Cùng với gánh nặng chữ hiếu với gia đình, sự chờ đợi mỏi mòn vô vọng vì cả năm trời Thoan không có một tin tức gì của Xoan, cũng là làm vừa lòng cha, Thoan quyết định cưới một cô gái làng kém anh bốn tuổi. Ðám cưới không phải xây dựng bằng tình yêu mà là bằng bổn phận, trách nhiệm với gia đình. Hôm sau ngày cưới thì bố Thoan mất.
*
Xoan trở về làng mang theo sự hụt hẫng. Sau ba năm lao động xứ người trông cô tàn tạ hẳn đi. Vẻ đẹp duyên dáng thôn nữ quê mùa ngày trước dường như mất hẳn. Biết tin người yêu đã cưới vợ cô đau lòng lắm nhưng biết làm sao được. Cô cũng hiểu nguyên do vì sao anh Thoan làm vậy. Xoan tự trách mình nhiều hơn. Hàng năm trời không có một lời nhắn nhủ yêu đương tin tưởng. Chuyện này cũng khó trách được Xoan vì cuối hợp đồng cái công ty nơi cô làm chuyển hẳn lên một vùng toàn đồi núi cách xa nơi dân cư hàng chục cây số, không có bưu điện, không có hòm thư, muốn nhắn gửi một lời về nhà cũng không được huống hồ là nhắn cho người yêu.
Thoan biết tin Xoan về nước. Anh buồn nhiều lắm nhưng biết làm sao được. Vợ anh đã có thai hai tháng, vả lại gia đình anh hiện tại cũng đang yên ấm, hạnh phúc. Xoan về sắp xếp lại mọi việc gia đình, thu xếp công nợ, sửa sang lại mộ phần cho mẹ, lo trường lớp cho mấy đứa em. Ngẫm lại cảnh mình như vậy, cô không thiết chuyện chồng con nữa. Mới hơn hai mươi tuổi mà trông cô như gái đã lỡ thì ngoài băm ấy. Quả thật, công việc và tiền bạc thời nay khéo ăn mòn nhan sắc con người ta ghê quá.
*
Cánh đồng Bát cứ thế vụ mùa này đi qua vụ mùa khác tới. Dưới gốc đa làng thôn Thượng sau mỗi tuần ánh trăng dát vàng tình tự có những đôi lên xe hoa thành vợ thành chồng. Và đã nhiều đêm trăng như vậy hẳn chẳng ai biết được có một ánh mắt mỏi mòn từ làng Hạ nhìn về hướng gốc đa đó nhớ lại lời hẹn thề xưa.
Khi vợ anh Thoan sinh đứa bé gái đầu lòng, đứa con chào đời thì người mẹ ra đi vì chứng băng huyết. Thêm một ngôi mộ nhỏ mọc đầy hoa cúc dại nơi nghĩa địa giữa cánh đồng Bát.
*
Ðứa bé gái ba tuổi giống mẹ một cách ngây thơ, thánh thiện. Hai bím tóc thắt nơ xinh xắn. Người cha trầm tư dắt đứa con gái ra thăm nấm mộ nhỏ. Mấy nén hương ngai ngái còn đang cháy dở ai đó vừa mới thắp cùng một bó hoa cúc trắng. Anh nhìn ra xung quanh nhưng không thấy ai. Anh băn khoăn không biết ai vừa thắp hương lên mộ vợ mình.
Thoan không biết được người ấy là Xoan. Vợ anh ngày xưa vốn sinh hoạt trong đoàn thanh niên với cô. Khi về qua gốc đa làng, Thoan sững lại khi bắt gặp cô thôn nữ ngày xưa. Chỉ khác ánh mắt và nụ cười không còn vô tư, hồn nhiên như trước nữa.
Xoan cười và xoa đầu đứa bé gái vừa tròn ba tuổi. Cô nhìn vào rặng đa già nua, cũ kỹ và khẽ nói:
- Anh có nhớ lời thề xưa. Bây giờ anh còn đợi em không?
Thoan vẫn thế, không có gì khác xưa, vẫn vẻ lúng túng ấy. Anh không dám nhìn vào mắt Xoan, mắt anh như có lỗi:
- Suốt đời anh không quên lời thề đêm trăng ấy, tại gốc đa này. Nhưng chính anh đã phá vỡ nó.
Xoan nhìn thẳng vào mắt Thoan không chút bối rối:
- Lời thề chưa vỡ khi có người còn giữ nó. Vậy anh có muốn em làm mẹ con gái anh không?
Thoan ôm chầm lấy Xoan, Xoan ôm anh và đứa bé gái vào lòng. Sau bao nhiêu chờ đợi và đau khổ, cuối cùng họ đã đến được với nhau. Tình yêu chưa bao giờ muộn. Từng cơn gió mùa xuân trườn nhẹ trên cánh đồng lúa đương thì con gái thổi làm rối tung làn tóc thôn nữ của Xoan. Thoan lại ngửi thấy mùi hương ruộng đồng, hương bùn đất hôm nào. Anh không tin vào niềm hạnh phúc mình đang có.
Cả hai nhìn nhau và nhìn đứa bé gái. Cả hai đều biết đứa bé cần có một người mẹ. Nắng sớm đầu xuân chiếu thẳng xuống cánh đồng những tia sáng rực, ấm áp. Con đường dẫn về làng Thượng có ba người đi bên nhau. Họ là một gia đình. Hoa xuyến chi cùng bụi khúc tần thỏa thuê tắm nắng, khoe ra những chiếc lá cùng cánh hoa trắng mịn, phớt tím khi vừa tan sương sớm.
Nguồn: Internet
Tác giả: Hoàng nghĩa

