Đời nhà Lý, có một anh ngư phủ tuy nghèo nhưng được cái duyên lấy người vợ đẹp. Tuy là đẹp người đàn bà này lại có tính lẳng lơ, có lần lại lén lúc giao tình với người khác.
Ngày nọ, có một nhà sư đi ngang chiếc ghe của gã ngư phủ, thấy vợ gã này xinh đẹp thì động tà tâm mới tìm cách lân la, bày việc kinh kệ cúng vái ở ghe gã thuyền chài.
Chẳng bao lâu nhà sư quan hệ được với vợ gã đánh cá. Chỉ có gã này bình chân như vại, không hay biết gì về chuyện lẹo tẹo của vợ mình.
Một hôm, thừa lúc người chồng đi vắng, người vợ rước nhà sư đến ghe, rồi toan bày cuộc mây mưa. Thình lình người chồng trở về, người vợ và nhà sư đều kinh hoảng, không biết trốn ở đâu cho thoát.
Lúng túng một hồi, cả hai đều nhảy ùm xuống sông. Vì không biết lội nên cả hai điều chết đuối. Người cợ thì hóa thàh cây hoa sen, nhà sư thì hóa thành cá hòa thượng.
Còn gã đánh cá, vì thấy quả tang nhà sư và vợ mình nhảy xuống sông nên nhảy theo để bắt, nhưng lặn hụp mãi bắt không được ai cả. Anh ta phẫn uất tự tử chết luôn, nên hóa thành con chim Cốc để rình rập bắt cá hòa thượng ở nơi nào có cây hoa sen mọc.