Tuổi Thanh Xuân 

Tây nguyên mùa nắng lửa


Có tiếng suối nồng nàn


Băng qua rừng tre , nứa


Từ cơn gió miên man

Bước trong làn khói trắng


Mù sương khuất đỉnh đồi


Trời Trường Sơn yên ắng


Bước từng bước nhanh thôi

Trái tim hồng của mẹ


Giọt máu nóng của cha


Tinh thần là chân bể


Bất khuất giữa sơn hà

Hành quân ! Lời bác dặn


Thôi thúc, dậy non sông


Nụ cười luôn tươi tắn


Quyết tâm tháo xích gồng

Tuổi Thanh Xuân

Tác giả: Donna Mai Hồng Thu

Tuổi thanh xuân như mây thăm thẳm


Xanh màu hy vọng khắp không gian


Tuổi vào yêu dệt với muôn hoa


Khoe hương sắc ngọc ngà chi lạ

Những hồn nhiên loang hồng đôi má


Những nụ cười vọng cả thiên cung


Những phút giây hạnh phúc tương phùng


Và kỷ niệm lúc cùng mơ mộng

Tuổi đôi mươi đong đầy hy vọng


Mơ ước nhiều hoài bão viễn vông


Yêu mây xanh, chiều tím, nắng hồng


Và gom góp rất nhiều lý tưởng

Thời gian trôi ngả đời muôn hướng


Ta phương này hạnh phúc một phương


Tuổi xuân trôi, trôi cả tình thương


Mà kỷ niệm còn vương tóc ấy

Thì thôi nhé đưa tay chào vẫy


Thiên đường, giấc mộng hãy chưa tan


Một tình yêu vẫn mãi cưu mang


Dù dĩ vãng xa ngàn thiên lý

Thôi chào nhé buồn vui thế kỷ


Ta lạnh lùng định mệnh cuồng si.

Thơ tình cho bạn trẻ

Vẫn con đường, vạt cỏ tuổi mười lăm


Mặt hồ rộng, gió đùa qua kẽ lá


Lời tình tự trăm lần trên ghế đá


Biết lời nào giả dối với lời yêu…

Tôi đã qua biết mấy buổi chiều


Bao hồi hộp, lo âu và hạnh phúc


Tôi trăn trở nhiều đêm cùng hoa cúc


Đợi tiếng gà đánh thức sự bình yên

Dòng sông này, bãi cát, cánh buồm quen


Hoa lau trắng suốt một thời quá khứ


Tôi đã đi đến tận cùng xứ sở


Đến tận cùng đau đớn, đến tình yêu

Buổi chiều này sặc sỡ như thêu


Muôn màu áo trong hoàng hôn rạng rỡ


Bàn tay ấm, mái tóc mềm buông xoã


Ánh mắt nhìn như chấp cả vô biên


Chẳng có thời gian, chẳng có không gian


Chỉ tuổi trẻ, chỉ tình yêu vĩnh viễn.

Người mới đến những nơi tôi từng đến


Lại con đường vạt cỏ tuổi mười lăm


Lại hàng cây nghe tiếng thì thầm


Lời thành thật, dối lừa trên ghế đá…

Nào hạnh phúc, nào là đổ vỡ


Tôi thấy lòng lo sợ không đâu


Muốn giãi bày cùng ai đó đôi câu


Về tất cả những gì tôi sẽ trải


Mong rút ngắn dặm đường xa ngái


Để cho người tới đích bớt gian truân


Bao khổ đau, sung sướng đời mình


Xin tặng bạn làm bước thang hạnh phúc

Nhưng tôi biết chẳng giúp gì ai được


Những vui buồn muôn thuở cứ đi qua

Hoa tím ngày xưa

Con đường em về ban trưa


Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ


Tuổi em vừa tròn mười bảy


Tóc em vừa chớm ngang vai

Con đường em về mưa bay


Ta đứng trông theo bao ngày


Từ bao giờ lòng cứ ngỡ


Yêu người mà nào có hay!

Con đường em về thơm hương


Ngọc lan khuya rụng trong vườn


Tiếng dương cầm đâu lặng lẽ


Đưa ta về phía cuối đường

Con đường em về năm xưa


Có biết hay chăng bây giờ


Hoa tím thôi không chờ nữa


Chỉ còn ta đứng dưới mưa…

Nguồn: Sưu tầm