Truyện còn có tên khác là: Mối tình đầu của thanh xuân tươi đẹp ( Short Story )


----


Năm ấy tôi 16 tuổi mới biết cảm giác thích một người là như thế nào. Tôi luôn thờ ơ với tất cả bọn con trai nhưng riêng chỉ người đó là tôi lại có cảm xúc khác lạ. Đó là một người con trai hơn tôi 2 tuổi, đang học lớp giỏi nhất của khối 12. Anh cao khoảng 1m75, dáng người không gầy cũng không béo, sở hữu nụ cười siêu cấp dễ thương. Chắc vì nụ cười đó mà tôi đã cảm nắng anh.


Qua tìm hiểu thì anh tên Hải, lớp trưởng lớp 12A0. Điều khiến tôi ngạc nhiên hơn nữa là anh ở cùng làng với tôi nhưng tôi lại không thể biết chính xác vị trí căn nhà của anh. Vì vậy sau mỗi lần tan học vào buổi chiều tôi lại lái xe điện đuổi theo anh về đến tận nhà. Nhưng khổ nỗi là xe của tôi không chạy nhanh bằng xe của anh nên lần nào về đến làng là bị mất dấu. Chính vì vậy mà cho tới tận bây giờ tôi vẫn chưa thể biết nhà anh nằm ở đâu.


Sau khi biết được nick facebook của anh là gì tôi liền gửi lời mời kết bạn. Mong ngóng từng ngày chờ đợi anh chấp nhận lời mời nhưng một tháng rồi cũng không thấy hồi đáp. Tôi còn định bỏ cuộc thì buổi tối hôm ấy mở facebook lên hiện thông báo anh chấp nhận lời mời kết bạn. Tôi đã vô cùng hạnh phúc và đêm đó đã không thể nào ngủ được.


Hàng ngày tôi đều vào trang cá nhân của anh để xem. Khi nhìn mấy ức ảnh anh đăng lên tôi đã phải mất cả tiếng đồng hồ để ngắm. Hôm nay anh đã đăng một ức ảnh sau ba ngày không online. Vẫn là gương mặt điển trai với nụ cười tỏa nắng ấy nhưng bên cạnh anh là một người con gái vô cùng xinh đẹp. Tôi cảm thấy vô cùng ghen tị, chỉ hận không thể thế chỗ cô gái kia. Cô gái kia tôi biết, chị ấy tên Hải Ly là hotgirl khối 12 được rất nhiều nam sinh theo đuổi. Không biết lúc đó tôi đã nghĩ gì mà đã để lại lời bình luận dưới bức ảnh:"Rất đẹp đôi"


Thứ hai đầu tuần chúng tôi thường ra ngoài sân để chào cờ. Cuối giờ để không khí bớt trầm thầy hiệu trưởng đã khuyến khích các lớp mỗi lớp cử một đại diện lên hát một bài. Lớp chúng tôi đùn đẩy hết người này đến người kia nhưng vẫn chưa chọn được ai. Và lớp bên cạnh tôi cũng như vậy. Trong khi chúng tôi vẫn còn đang cãi cọ nhau vì vấn đề cử đại diện thì trên sân khấu đã xuất hiện một nam sinh điển trai lớp 12. Người đó chính là người tôi đã thầm nhớ suốt một thời gian. Gương mặt anh có hơi ngượng ngùng khi đứng trước đám đông. Thầy hiệu trưởng nói vài lời để khiến anh bình tĩnh lại. Anh lướt nhìn mọi người ở dưới rồi bắt đầu cất tiếng hát. Giọng anh rất dễ nghe nhưng điểm cuốn hút ở chỗ giọng anh có hơi trầm, khàn đặc biệt khiến người nghe cảm thấy rất ấm áp. Cái Quỳnh bị giọng hát đó cuốn hút liên tục tấm tắc khen đột nhiên tôi cảm thấy mình rất hãnh diện. Ánh mắt anh chợt dừng ở người tôi, anh nhìn tôi rồi mỉm cười. Cảm giác được tim đang đập rất nhanh, tôi lấy hai tay ôm ngực, tiếng tim đập thình thịch nghe rõ mồn một.


Mấy ngày được nghỉ học, ở nhà tôi đều học làm bánh quy. Lần đầu thất bại một cách thảm hại, lần thứ hai thì cũng khá hơn lần một, làm vài lần như vậy cuối cùng tôi cũng cho ra lò một đĩa bánh quy hoàn chỉnh. Hôm đi học tôi đã bỏ bánh quy vào một chiếc túi nhỏ sau đó nhân lúc lớp 12A0 chưa có ai tôi đã lén đặt túi bánh vào ngăn bàn của anh. Một tuần liên tiếp như vậy, mỗi ngày tôi đều cặm cụi làm bánh sau đó lẻn vào lớp đặt túi bánh ở vị trí anh ngồi.


"Thì ra em là người đặt túi bánh ở chỗ anh." Một giọng nói của nam sinh phát ra từ sau lưng.


Tôi giật nảy mình quay người lại thì trước mắt xuất hiện gương mặt mà ngày đêm tôi đều nhớ. Gói bánh quy tôi vẫn còn cầm trên tay đang được giấu ở sau lưng. Khóe miệng tôi giật giật, cảm thấy vô cùng xấu hổ.


"Anh...anh..., chắc anh hiểu nhầm rồi. Xin lỗi đã tự tiện vào lớp anh!" Tôi định rời đi thật nhanh thì túi bánh quy đang nằm trong tay bị giật lấy. Tôi hốt hoảng muốn cướp lại nhưng khi đối diện với gương mặt anh tôi lại cảm thấy bối rối.


"Xem em còn cãi được nữa không." Anh nhếch môi cười nhìn tôi nói.


Tôi đang không biết phải trả lời sao thì Hải Ly từ ngoài cửa bước vào. Đầu tiên là nở nụ cười xinh đẹp với anh sau đó là nhìn tôi với ánh mắt hiếu kì.


"Ai vậy?"


Anh đáp:"Là người đã tặng mình bánh quy."


Hải Ly đập mạnh tay một cái như nhớ ra điều gì cô nói:"Em ấy là người tặng cậu bánh quy?" Sau đó quay sang tôi thân mật nói."Bánh quy em làm thật sự rất ngon. Vậy mà cái tên kia chẳng chịu ăn một miếng. Khi nào em rảnh thì dạy chị cách làm nha."


Tôi thấy mình bị tổn thương sâu sắc. Cố ngăn dòng nước mắt lại tôi không đáp lời nào chạy đi thật nhanh. Có lẽ tôi nên bỏ cuộc rồi. Tôi nghĩ mình không xứng với anh ấy. Từ hôm đó trở đi tôi cũng không làm bánh quy lén để ở ngăn bàn anh nữa. Cũng không còn theo anh về tới tận làng rồi lại để mất dấu anh. Có lẽ như vậy là tốt nhất, cứ để mối tình đầu trôi đi theo thời gian.


Vào một ngày nọ chị gái nhà Bác sinh non ra một tiểu yêu. Vì sức khỏe của đứa bé rất ổn định nên các bác sĩ cho về sớm. Tôi cùng với mẹ sang nhà chị họ chơi, nhà chị ấy nằm cùng làng với anh. Vốn dĩ tôi cũng không nghĩ đến rằng mình có thể được gặp anh ở đây. Lúc đấy tôi cầm túi rác mang ra cổng để vào sọt thật tình cờ là anh cũng đi vứt rác. Anh ấy nhìn tôi vẻ mặt thoáng ngạc nhiên, bước từng bước về phía tôi đang đứng. Hôm ấy anh mặc một chiếc áo màu xanh lam cùng với quần đùi đen, mái tóc thì rối, vẻ mặt như vừa tỉnh ngủ nhưng lại bị bắt đi vứt rác. Mặc dù nhìn rất là bình thường nhưng đối với tôi anh vẫn rất là đẹp trai. Có lẽ những cô gái khi yêu dù đối phương có ra sao thì vẫn là người đẹp trai nhất.


Tôi định nhanh chóng chạy vào nhà thì anh lên tiếng, "Khoan đã."


Tôi dừng chân không biết là có nên xoay người lại hay không thì anh đã đứng trước mặt tôi.


"Có chuyện gì sao?"


"Em trốn anh đấy hả?"


Đúng là em đang trốn anh bởi em muốn quên anh thật nhanh.


Dù nghĩ là vậy nhưng khi đáp lại là câu trả lời đối lập, "Không có."


Anh trầm mặc trong giây lát. Nhìn vẻ mặt anh khá phức tạp tôi không biết là anh có nhận ra là tôi đang nói dối không.


"Nhà anh ở đây, lần sau em không cần theo anh về nữa."


Vậy là những lần theo anh về anh đều biết, vậy sao lúc đó anh đều giả vờ như không biết? Tất cả những chuyện tôi làm anh đều biết. Chuyện này thực xấu hổ! Gương mặt bỗng chốc nóng ran, tôi vội chạy thật nhanh vào nhà ổn định lại tâm lý.


Bầu trời vào cuối thu trong vắt, hàng cây trong trường rụng gần hết lá, sân trường được phủ kín bởi lá vàng khô. Dưới ánh nắng dịu dàng từng tốp học sinh nói cười vui vẻ tiến vào lớp học của mình. Tôi khoác chiếc balo trên vai chầm chậm đi về phía trước, tiếng lá khô vang lên không ngừng dưới từng bước chân. Sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói có hơi thân quen:


"Em có thể đợi anh được không?"


Tôi quay người lại, gió thu nhè nhẹ thổi qua làm rối bù mái tóc tôi."Anh..."


Anh dưới ánh nắng vàng nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, tiến lại gần tôi dịu dàng nói:"Đợi anh thi xong chúng ta sẽ hẹn hò."


Tôi có phải là đang nghe lầm không?


"Nhé!" Anh lại gần tôi nụ cười ấy lại càng rực rỡ.


Tôi xúc động hai mắt rưng rưng, mỉm cười gật đầu. Đây không phải mơ mà là thực. Tôi sẽ đợi, đợi anh thi xong rồi chúng tôi sẽ chính thức hẹn hò.


P/S: Ở trường tôi có một người thầy đã nói với chúng tôi rằng tình yêu thời học sinh là tình yêu trong sáng, đơn thuần nhất. Không vụ lợi, không lợi dụng, không tính toán. Và tôi đã từng được nghe một câu nói mà tôi cảm thấy rất ấn tượng:


"Muốn biết kẹo có ngon hay không thì hãy hỏi trẻ nhỏ, muốn biết tình yêu là như thế nào thì hãy hỏi học sinh."


_END_

Bạn đang đọc truyện Thanh xuân khi ấy đã từng thích một người, tác giả: Sam sam 2003

Nguồn sưu tầm Internet