Tôi giật mình tỉnh dậy vào một buổi sáng sớm chớm Thu và trong đầu văng vẳng câu hỏi đó, lờ mờ nhận ra rằng chính thức từ bây giờ mình sẽ trở thành kẻ độc thân. Như vậy có nghĩa là việc đổi \\ relationship\\ trên Facebook là việc cần phải làm đầu tiên mà tôi nghĩ ra được. Thức dậy sau một đêm đầy nước mắt, hậu quả sau lời chia tay của Minh, người bây giờ chính thức không còn là người yêu tôi nữa, mà sẽ là \\ người yêu cũ\\. Vậy đó, cái từ \\cũ\\ đôi khi cũng chỉ cách nhau có vài tiếng đồng hồ kèm theo vài lời giải thích chẳng đầu chẳng cuối.
Tôi trườn mình ra khỏi chăn, đứng dậy, hai tay bóp lấy gáy mong cơn đau nhức đừng hành hạ mình nữa và đi vào nhà tắm. Nhìn gương mặt của mình vẫn còn những vệt mascara và nguyên phấn trang điểm từ tối qua, tôi thấy mình thật thảm hại. Việc trang điểm lộng lẫy để đi gặp Minh là việc ngu ngốc nhất tôi từng làm để sau đó khóc lóc và đem khuôn mặt không tẩy trang ấy lên giường suốt cả một đêm. Nhưng ít ra tôi vẫn cảm thấy vui vì phần nào khi chia tay người yêu cũ thì vẻ ngoài của tôi vẫn chỉnh chu và chẳng có gì đáng để anh ta phải thương hại . Tôi thảm hại ra sao chỉ mình tôi biết là đủ thôi.
Như vậy là tôi đã kết thúc mối tình một năm hai tuần gắn bó với Minh. Tôi thừa nhận tôi và Minh khác nhau nhưng điều đó cả hai chúng tôi đều biết khi bắt đầu mối quan hệ này. Tôi hai mươi tuổi, cái tuổi để chinh phục cả thế giới với lồng ngực đầy ấm nóng và trái tim đầy nhiệt huyết. Tôi thừa nhận tôi đã yêu Minh trước và làm mọi thứ để chinh phục anh. Và khi chia tay, Minh lại là người nói điều đó với tôi trước. Nếu không muốn nói một cách thương hại thì tôi chính xác vừa bị bạn trai đá. Nghe thật đau lòng làm sao!
Tôi vẫn còn nhớ tôi đã yêu Minh vào mùa hè. Tôi theo Vy - cô bạn thân của mình đi nghỉ mát trong chuyến du lịch của công ty riêng của gia đình Vy. Trong đoàn đó có Minh và lần đầu tên tôi nhìn thấy Minh là khi anh đi từ dưới biển lên, ánh mặt trời lấp lánh như chiếu sáng cả khuôn mặt anh. Mọi thứ thật tuyệt, dường như tất cả được sắp đặt trước vậy. Tôi đã yêu Minh từ cái nhìn ấy và sau đó dùng mọi \\thủ đoạn\\ của một đứa con gái để được tiếp cận anh. Gọi là thủ đoạn thì cỏ vẻ hơi ghê gớm nhưng tôi là người chủ động trước. Sau chuyến đi biển, tôi khẽ mỉm cười đầy nham hiểm khi gục đầu vào vai anh trên suốt quãng đường về thành phố. Vy vẫn bảo tôi thật cao tay khi \\vớt\\ được Minh, kẻ mang tiếng lạnh lùng và cứng nhắc nhất. Và rồi chúng tôi yêu nhau vào mùa Thu giữa những đợt nắng mỏng tan chảy trên từng con phố dài. Lời yêu anh có trao cho tôi không tôi chẳng còn nhớ được chi tiết nữa, nhưng giữa hai trái tim đang cùng chung một nhịp mọi thứ đâu có gì quan trọng. Tôi biết là tôi yêu anh và anh cũng yêu tôi. Chúng tôi đã bắt đầu một mối quan hệ tình cảm như thế, rất nhẹ nhàng và rồi khi chia tay cũng chẳng quá nặng nề. Rõ ràng tôi đã từng thích anh đến phát điên và làm mọi thứ để có thể có được anh, nhưng ngoài vẻ lịch lãm kia lại là một khoảng không đen mà tôi không thể nào khám phá được.
- Chuyện của anh và em có lẽ chỉ là một cơn say nắng!
Minh đã nói với tôi như vây trong hôm chia tay.
Hoá ra say nắng người ta có thể say trong suốt một năm sao? Hoá ra cơn say nắng quá dài như vậy mà tôi vẫn tưởng là ngắn! Hoá ra tôi và anh với quãng thời gian đã qua đi không gọi đó là tình yêu được hay sao? Giờ ôm mặt và bộ dạng này của mình, tôi chẳng thể nào định được tình yêu là gì?
Rốt cuộc, tình yêu là gì chứ? Ai có thể trả lời cho tôi được không?
Bạn đang đọc truyện Nụ hôn trong gió, tác giả: Mèo Wiki