Nói Dối Có Phải Là Bản Chất Của Con Người - Thế Giới Phật Học
hungltd xin được chia sẽ với mọi người một câu chuyện hay được đăng trên Thế Giới Phật Giáo
"Thưa các anh chị em, đã lâu lắm rồi, Bích Long vì có quá nhiều chướng ngại, nghịch duyên, nên đã không giữ đúng lời hứa với mọi người. Câu chuyện mỗi đêm vì thế mà phải liên tục bị gián đoạn. Vì thế, điều đầu tiên trong đêm nay, Bích Long xin được gửi đến anh chị em lời xin lỗi sâu sắc nhất.
Thưa các anh chị em, hôm nay, Bích Long đã ngồi lắng nghe một câu chuyện của một người bạn gái thân của mình, tâm trạng lúc này đây của bạn là rất tức giận một người bạn trai (bạn bình thường) cô ấy, bạn đã không ngờ người bạn của mình đã lợi dụng vào tình thương, sự tin tưởng, sự đồng cảm yếu đuối của người con gái, để dựng lên những câu chuyện hoàn toàn không có thật, với mục đích chính là nhờ cô ấy cho vay mượn ít tiền. Cô ấy chia sẽ với Bích Long rằng, tiền bạc có mất đi thì chả có gì quan trọng, nhưng đọng lại trong lòng của cô ấy bây giờ chính là sự thất vọng về một con người, sự mất niềm tin về những người con trai. Lúc này đây, ngoài việc khuyên cô bạn nên tinh tấn tu tập, quán xét việc trãi qua như là một cái nghiệp mình đã vay, và nguyện cầu mong người con trai ấy, nên mau chóng tỉnh thức, quay đầu lại, đừng để cái hành động nói dối mọi người sẽ thành cái tật, và biến tướng của nó sau này sẽ kết thúc với một cái tội danh là lừa đảo. Các anh chị em à, bản chất con người khi sinh ra không có việc nói dối trong tâm mình, chỉ là do môi trường tác động, hoàn cảnh ép buộc, nên một lần nữa, cầu mong anh bạn ấy, hãy một lần tỉnh thức, mạnh dạn buông bỏ để tìm lại được cái bản chất thanh tịnh trong con người của anh, trước khi sự việc đi xa ngoài tầm kiểm soát.
Đêm nay, để đánh dấu sự hồi sinh của Thế Giới Phật Giáo sau khi đã trãi qua nhiều kiếp nạn, cũng như là việc phục hồi lại câu chuyện mỗi đêm, Bích Long sẽ kể cho anh chị em nghe một câu chuyện có liên quan đến hạnh nói dối nhé.
Bây giờ xin các anh chị em lắng lòng nghe …
Khi La Hầu La đang ở rừng Ôn Tuyền ngoài thành Vương Xá, thì có rất nhiều quan đại thần, trưởng giả và cư sĩ muốn yết kiến Đức Thế Tôn, nhưng cậu thường tìm cách nói gạt để trêu ghẹo mọi người. Nếu Đức Phật đang ở tịnh xá Trúc Lâm thì La Hầu La lại nói Ngài đang ở núi Linh Thứu. Còn Đức Phật đang ở núi Linh Thứu thì cậu lại nói gạt rằng Phật ở tịnh xá Trúc Lâm. Hai nơi ấy cách xa nhau vài ba dặm làm cho thiên hạ cứ đi tới đi lui mệt nhừ mà rốt cuộc không gặp được Phật. Khi họ thất vọng quay về thì La Hầu La còn cười nhạo:
- Các ông không gặp được Phật sao?
Cậu bé La Hầu La rất nghịch ngợm nhưng không nhận chịu lỗi của mình. Đây cũng là chuyện thông thường của thế gian mà thôi vì sanh ra là con nhà giàu có, quyền thế trong tay thì dĩ nhiên là sanh lòng ỷ lại vào tiền của và thế lực của cha mẹ mình để làm chuyện bất chính. Tuy là xuất gia, nhưng cậu bé nghĩ mình là con Phật và cháu vua Tịnh Phạn thì tăng chúng ai ai cũng phải sủng ái mình nên cậu bé phát sinh tập khí kiệu mạn.
La Hầu La gạt mọi người một lần, hai lần, nhưng sau vài lần thì mọi người đều biết và tiếng đồn La Hầu La nói dối, chọc ghẹo người đến tai Đức Phật. Đức Thế Tôn không vui nên một hôm Ngài đích thân đến rừng Ôn Tuyền để răn dạy La Hầu La về tánh trung trực cũng như lời nói và hành vi bất chánh bất thiện.
Hôm ấy, Đức Thế Tôn đến chỗ ở của La Hầu La với dáng hết sức oai nghiêm. La Hầu La không ngờ vội chỉnh y ra nghinh đón Phật. Đợi cho Thế Tôn an tọa, cậu đem nước đến cho Phật rửa chân. Đức Phật không nói một lời nên khi vừa rửa chân xong, bèn chỉ nước dơ trong chậu hỏi La Hầu La:
- Này La Hầu La! Thứ nước dơ bẩn nầy có đem uống được không?
La Hầu La kinh hãi trả lời:
- Bạch Thế Tôn! Nước rửa chân rất dơ không thể uống được.
Phật dạy:
- Ông cũng giống như thứ nước đó. Nước vốn trong sạch, rửa chân xong bèn trở nên dơ bẩn. Cũng giống như ông vốn là vương tôn, lìa bỏ mọi thứ vinh hoa phú quý tạm bợ của thế gian để xuất gia làm sa môn. Tuy chưa thọ giới tỳ kheo, nhưng ông đã thọ mười giới Sa di. Ông không tinh tấn tu tập, không để thân tâm thanh tịnh, không giữ miệng cẩn thận lời nói mà dối gạt chọc ghẹo người. Sự nhơ bẩn tam độc đầy dẫy trong tâm ông, giống như nước trong sạch đã bị dơ bẩn rồi.
La Hầu La chưa bao giờ thấy Đức Thế Tôn nghiêm nghị như vậy, nên cúi đầu chẳng dám nhìn Phật. Đức Phật bảo đem nước đổ đi thì lúc đó cậu bé mới dám nhúc nhích. Đợi La Hầu La đổ hết nước xong, Phật lại hỏi:
- La Hầu La! Ông lấy cái chậu nầy đựng cơm được không?
La Hầu La bạch với Phật:
- Bạch Thế Tôn! Chậu đựng nước rửa chân không thể đem đựng cơm vì chậu đã dơ và đầy chất bẩn nên không thể đựng nước uống được.
Phật lại dạy tiếp:
- Ông cũng giống như cái chậu đó. Tuy làm sa môn thanh tịnh mà không tu giới, định, huệ nên thân khẩu ý không thanh tịnh mà chứa đầy chất dơ bẩn không chân thật. Thức ăn đạo lý làm sao nhét vào trong tâm ông.
Phật nói xong lấy chân đá nhẹ cái chậu lăn mấy vòng, La Hầu La thấy thế hoảng sợ. Phật lại nói:
- La Hầu La! Ông sợ cái chậu nầy bị đá bể không?
La Hầu La vừa run vừa sợ thưa:
- Bạch Thế Tôn! Dạ không. Chậu rửa chân là đồ vật xấu có bể cũng chẳng sao.
Phật dạy rằng:
- La Hầu La ! Ông không tiếc cái chậu nầy cũng giống như mọi người không thương mến ông. Ông xuất gia làm sa môn, không giữ oai nghi mà nói dối đùa ghẹo thì ai mà thương cho được. Không ai quý tiếc gì ông, cho đến lúc ông chết mà ông không hối cải, lại càng chìm trong mê mờ.
La hầu La bây giờ sợ toát mồ hôi và xấu hổ muốn độn thổ nên phát nguyện từ nay về sau sẽ cố gắng sửa đổi tâm tánh."