Câu chuyện tình yêu của chúng tôi, không đầu không đuôi. Tôi và cậu ngày ấy là hai cô cậu học trò nhỏ tinh nghịch, hồn nhiên, vô tư và tràn đầy sức sống. Cái tuổi ấy, cái tuổi mười bảy tượng trưng cho sức sống mãnh liệt và những nông nổi một thời tuổi trẻ. Chúng ta đã cùng học chung một phòng, ngồi gần một chỗ, tôi hân hạnh được gọi cậu là "bạn cùng bàn", cũng là lúc tôi nhận ra là tôi thích cậu. Lúc ấy tôi không nghĩ là cái tên gọi ấy sẽ ám ảnh tôi như thế. Nó luôn luẩn quẩn trong tâm trí nhỏ bé của tôi suốt quãng đường cấp ba và cả đến sau này, cho đến khi có người nhắc đến "thanh xuân" tôi mới lờ mờ nhận ra... phải, cậu là thanh xuân của tôi.


Cậu lúc ấy là tâm điểm của biết bao nhiêu người, và cả tôi nữa. Cao ráo, đẹp trai, học giỏi và còn đàn piano rất hay, tất cả những ưu điểm đó cậu đều sở hữu cho nên chẳng có gì đáng thắc mắc khi vừa mới vào trường cậu đã được nhiều người yêu mến. Tôi lúc ấy là một con nhỏ đanh đá, áo dài lúc nào cũng xắn hai ống tay áo lên, học hành cũng khá, "xem xém" giỏi, trừ cái mỏ lúc nào cũng nha nha thì trông tôi với mấy nàng hoa khôi theo đuổi cậu lúc ấy chẳng khác là bao.


Cứ nghĩ đến là lại buồn cười, năm học mười một, cái hôm tôi đi học muộn, xách cái xe đạp nặng như trâu leo rào qua cổng thì gặp cậu đang ngơ ngơ ngác ngác đứng trước cổng. Tôi hỏi:


-Cậu cũng đi trễ hả? Mau vào lớp đi, đứng đây làm gì?


Cậu thì to xác đứng cao hơn tôi một cái đầu, vậy mà giọng lí nhí, rõ nhát gan.


-Tớ... tớ... cho tớ hỏi lớp A4 ở đâu với.


Tôi cười cười nghĩ chắc hẳn đàn em học sinh mối khối mười hôm qua thầy hiệu trưởng thông báo đây mà. "Sẵn tiện mình dẫn cậu ta đến lớp rồi viện cớ vì cậu ta hỏi đường, mình không thể không giúp, khỏi bị cô mắng a." Tôi nghĩ rồi cười cười kéo tay dẫn cậu đến lớp 10A4, tôi bảo:


-Lớp nhóc là ở đây, sau này gọi chị là đàn chị nhé, lớn hơn nhóc một lớp đấy.


Sau đó tôi cười hì hì, vẫy tay ra hiệu tạm biệt rồi chạy thẳng về lớp. Tôi vô tư không để ý mặt cậu lúc đó thật khó coi. Đến khi tôi đang yên vị trong lớp học thì cậu đột nhiên bước vào. Tôi sững sờ nhìn cậu, vội đưa tay lên miệng ra dấu rồi tinh nghịch cười. Thế là cậu một mực xin phép cô giáo ngồi cùng bàn với tôi.


Tôi và cậu quen nhau từ lúc đó, tôi cũng là đứa cậu thân nhất. Nghe thì có vẻ kì lạ nhỉ, con trai ai đời lại thân với con gái bao giờ? Nhưng cậu là loại con trai ấy đấy!


Tôi và cậu nhìn bề ngoài rất là không hợp nhau, một đằng là thư sinh hiền lành, một bên là đầu gấu chợ búa. Nhưng mỗi lần tiếp xúc tôi lại thấy có một cái gì đó rất thân quen từ cậu. Phải! Cậu giống hệt như ông anh trai của tôi, luôn trêu ghẹo tôi làm tôi tức điên, song, vẫn luôn là người yêu thương tôi nhất.


Lại phải nói đến thật là xấu hổ, cũng từ cái ngày mà tôi quen cậu mỗi ngày đều phải uống thuốc đau họng. Vì sao ư? Một tuần bảy ngày, lịch học khi ấy đã gần sáu ngày rưỡi. Tôi và cậu ngồi gần nhau, gặp mặt nhau ngày ngày đến muốn chai luôn hai con mắt. Chắc cũng vì thế mà nhìn đến phát tiết, ngày nào cũng cãi vã. Giờ ra chơi, chuyển tiết năm phút, nghỉ giải lao năm phút... dường như lúc nào đứa này cũng chuẩn bị sẵn lí do để "cà khịa" đứa kia, để rồi nó mắng lại, để rồi lại cù nhau cười đến chảy nước mắt.


Nhiều khi giỡn quá trớn, có thằng giận không cho con này ăn ké miếng bánh, có con giận không cho thằng này chép bài. Vậy là đứa này chạy lại xin lỗi rối rít, đứa kia nịnh nọt đủ kiểu. Thế đó, chỉ giận hờn vu vơ, không giận dai bao giờ. Có hôm một đứa bị bệnh xin nghỉ, đứa còn lại ngồi buồn xo như đứa tự kỉ. Tim cứ thấp tha thấp thỏm mong tan trường nhanh nhanh để qua nhà đứa kia xem sao.


Khỏi nói cũng biết, hai đứa thương nhau dữ lắm, thương ở đây là chỉ cái quý mến giữa bè bạn với nhau ý. Tôi chẳng biết là cậu có thích tôi hay không chứ tôi thì thích cậu từ lúc nào chả hay. Thích và quý mến là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Tôi hiểu, tôi lại càng không muốn tình bạn của chúng ta biến mất chỉ vì tôi "lỡ" cảm nắng cậu trong phút chốc. Điều đó thật không hay chút nào. Đúng chứ?


Tôi còn nghĩ tôi và cậu sẽ là mãi mãi cơ. Cho đến năm cuối cấp, tôi và cậu đã hứa là cùng nhau học trường A ở thành phố H. Vậy mà có ai đó thất hứa, đến ngày tốt nghiệp trốn ra sân bay đi du học một mình. Ngày đó tôi khóc ầm ĩ cả một góc sân trường, luôn mồm mắng chửi cái tên lừa thầy phản bạn ấy.


Tôi định là sẽ không ra sân bay tiễn cậu đâu. Vậy mà trong giây phút đó, có con nhỏ ngu ngốc vừa quệt nước mắt vừa chạy bộ cả con phố đến sân bay tiễn cậu. Đến nơi thì chân tay rã rời, nhìn dáo dát chẳng thấy cậu, tôi bất lực ngã khuỵ xuống.


Ánh mắt tôi lạc lối giữa những cặp tình nhân ôm ấp quyến luyến, lòng tôi lại càng thắt lại. Mới hôm trước còn chở tôi đi shopping, hôm nay đã lên máy bay qua tuốt bên Úc. Tôi còn đang loay hoay đứng lên định đi về, đột nhiên có ai vỗ vỗ vai tôi, cái giọng trầm trầm quen thuộc lại cất lên:


-Ê Chanh, tìm tao à?


Không phải là ảo giác phải không? Cậu vẫn còn ở đây? Tôi như được kéo lên tới chín tần mây, buồn vui lẫn lộn. Tôi vội nhảy cẫng lên ôm chặt lấy cậu, đánh bình bịch vào lưng cậu cho bõ ghét.


-Qua bển nhớ học tốt nghe chưa. Mày mà không giành được học bổng thì chết với tao! Cơ mà trước khi đi khen tao đẹp cái coi.


Vẫn cái giọng điệu thật thật đùa đùa của tôi làm cậu cười cười. Cậu dùng tay kéo mặt tôi áp vào mặt câu, môi tôi áp vào môi cậu. Tôi một trận nóng ran cả người, cậu la làng lên:


-Ba má ơi, làm chứng nha, con Trà Chanh cưỡng hôn con!


Tôi nhất thời ú ớ chẳng nói nên lời, nhìn cái bản mặt cậu rồi nhìn hai bác nhà cậu còn đang nhìn nhau cười. Sau một trận kinh thiên động địa, tôi nuốt nước bọt cái ực, hét:


-Thằng Dưa Hấu biến thái!!


... Đó là lần cuối chúng tôi gặp nhau. Rồi bẵng bốn năm ròng, không một cuộc điện thoại, không một bức thư điện tử. Cậu cứ thế, mang đi cả mối tình đầu và nụ hôn đầu của tôi qua bên nước Úc xa xôi đó. Những buổi họp lớp chỉ vắng có mỗi cậu...


Tôi gấp lại cuốn sổ nhật kí đã sờn cũ. Tôi không còn là cô bé mười bảy tuổi năm xưa tinh nghịch, đanh đá nữa. Tôi đã lớn hơn, trưởng thành hơn rất nhiều với tấm bằng đại học A ở trên tay (chỉ thiếu một ông bạn trai). À, hôm nay là buổi họp lớp lần thứ năm rồi đấy.


Con Mận (lớp của Trà Chanh tui toàn là trái cây luôn~~) vừa gọi điện bảo "Ai chứ con Chanh lớp mình nhất định phải đến đấy!" Đương nhiên rồi, bốn năm nay có lần nào tôi không đi đâu mà lại.


Vẫn là mấy cái khuôn mặt quen thuộc ấy, chỉ là chững chạc hơn vài phần. Vẫn là còn thừa một chỗ trống cạnh chỗ tôi ngồi, sỉ số vẫn vắng một, phép... không. Gần đến giờ, mọi người cũng đã họp mặt đầy đủ, mấy đứa bạn cũ còn xúm lại hỏi đủ chuyện:


-Này, bạn trai mày đâu? Không đến đón à?


-Làm gì có mà đón với chả đưa.


-Thật đó hở? Cái con hoa khôi chua lét này, mày bao nhiêu tuổi rồi? Muốn ế đến khi nào đây? Hay là mày còn muốn chờ thằng Dưa Hấu?


-Bậy nào...


Cả lớp đang rộn ràng bỗng im lặng. Một bóng dáng cao gầy quen quen bước vào lớp. Mọi người ồ lên:


-Dưa Hấu! Mày về nước rồi à?


Cậu khẽ mỉm cười, gật gật đầu.


-Mấy năm trước đi du học vội quá nên bỏ quên người yêu. Giờ về nhận lại.


Vừa nói cậu vừa liếc qua phía tôi. Cả lớp vỗ tay reo hò, đám con gái lại chọc ghẹo:


-Giấu kĩ thế? Được anh người yêu lãng mạn thế chứ.


Riêng tôi thì như hóa đá. Chẳng biết ở đâu mọc ra một tên Dưa Hấu bạo gan như thế. Có điều... tôi cười rồi kìa.

Tác giả Nguyễn Hà Quỳnh Trân

Nguồn sưu tầm