Màu trời như màu của đúc không vôi. Gió không thổi mây cũng trôi một cách nặng nề nhớ gió.
Tháng tư rồi anh à...mà miền Bắc vẫn còn lạnh lắm. Em vẫn khoác áo len mỏng ra ngoài, đi bộ trên những vỉa hè của Hà Nội. Nhìn từng đợt lá vàng rơi rụng lưa thưa, nghĩ về anh không sao thoát ra được. Quán bánh cuốn đầu phố vẫn luôn nghi ngút khói từ sớm, anh nhớ mà, phải không? Chúng ta thường cùng ăn vào mỗi sáng đầu đông. Bánh mềm dai vừa phải, nhân hành phi béo ngậy thơm phức; cả nước chấm tỏi ớt rất đậm vị miền Bắc_quê em. Bác bán bánh hay trêu: “Hai đứa sau này cưới nhớ phải mời bác đấy.”
Bác vẫn vui tính như thế, em vẫn ra quán ăn bánh đều đều. Chỉ thiếu mỗi anh, ghế gần em để trống, bát đũa cũng chỉ dọn ra một đôi, thịt nướng cũng không gọi. Em có ăn đâu...gọi ra lại nghĩ về anh, em sợ mình buồn không ăn được.
Xa anh, em đếm từng ngày một. Hôm nay đã tròn 999 ngày rồi. Anh chẳng nói bao giờ về, nên em đợi, đợi cùng thời gian bốn mùa đông xuân thu hạ, đợi hết mùa lá rơi rồi lại trổi.
Anh à!
Cơn mưa rào mùa hạ của 3 năm trước, em khắc ghi mọi hình ảnh trong buổi chiều hôm ấy.
“Anh...”
“Đừng khóc, nín đi.”
“Anh có hối hận khi yêu em không?”
“Anh không có khái niệm hối hận với hạnh phúc.”
“Anh...”
“Anh sẽ về sớm thôi. Chờ anh.”
Sau này em có thời gian để suy nghĩ lại, mới thấy câu hỏi ngày đó thật ngốc, thật buồn cười. Hối hận? Là em không hiểu thấu anh. Nếu có hối hận, em nghĩ mình là người sẽ đau đến tuyệt vọng, mặt trời của em ạ. Rất may anh nói anh không hối hận.
Cảm ơn anh đã yêu một người như em. Yếu đuối và tầm thường.
Philadelphia_Mỹ.
Anh xem thời tiết của Việt Nam vào mấy ngày này, vẫn chưa nắng nóng, trời mát mẻ. Chẳng biết em đón cơn mưa rào đầu mùa hạ nào chưa? Có đang ngủ hay vẫn thức.
Việt Nam lúc này cũng đã về đêm rồi. Chỗ anh, giờ chuẩn bị ăn trưa. Bị lệch 12 múi giờ, khiến em ở một mình nơi Hà Nội phồn hoa chắc cô đơn nhiều. Sáng nào cũng dậy sớm viết thư gửi anh, bận bịu công việc. Anh lo em áp lực.
Bắc Mỹ hầu như thời tiết đều dưới 10 độ C, anh ở đây thấy nhớ mùa hè của Việt Nam, nhớ em hay chạy dưới làn mưa mùa hạ vui đùa, đầu khẽ nép nơi tim anh khi gió mùa bủa vây miền Bắc.
Nhớ dáng vẻ khi em đọc sách ngủ gục xuống bàn. Anh thấy yêu thương khó nói thành lời mỗi khi ánh mắt chúng ta nhìn nhau, đôi tay khẽ nắm chặt.
Anh học ở đây đã ba năm thực tập cũng xong rồi, chỉ còn luận án phải bảo vệ. Sắp về rồi, nhưng lòng vẫn không sao dứt khỏi nỗi lo về em.
Em nhạy cảm, hay buồn hay lo. Lúc nào cũng làm anh ứng phó không kịp. Đôi lúc nhõng nhẽo, lại hay lanh chanh.
Anh sợ em lại nghe được lời không nên nghe thấy.
“Hơ, cái loại tự kỷ như con đó có gì hay ho.”
“Yêu dăm ba ngày thì đá mịa đi, suốt ngày cứ chúi đầu vào sách với vở. Mày nhìn mấy con khóa mình xem, điện nước đầy đủ đẹp khỏi chê. Không hơn à?”
Anh năm ấy lo cho em một mình không có anh, bữa sáng lại bỏ, ốm không chịu uống thuốc. Chưa bao giờ anh thôi yên lòng. Em là cô gái làm người ta lo lắng.
Lúc anh đi còn kêu anh có hối hận? Người anh yêu...em biết không? Anh không bao giờ hối hận.
Đừng làm nước mắt anh rơi, đừng làm chân anh chùn bước.
Muốn chiều chuộng nhau cho người xem bỏng mắt hay sao ý nhể.
Đành chịu chứ tôi có ho he gì đâu, người ta yêu nhau người ta có quyền sến súa.
Sau cùng là anh chị ấy cưới, mà về với nhau cho thiên hạ được nhờ. Suốt ngày đường bay ngập trời, con dân FA sao mà chịu nổi.
Nghe bảo nhà anh ở thành phố, bố mẹ ban đầu cấm cản sau cũng phải cho cưới. Thằng này nó khôn, chơi bài không cho con lấy gái thì con lấy trai. Ai mà đỡ cho nổi. Chết cười với thằng ranh này.
Thân ái.
Kén Béo
Bạn đang đọc truyện nỗi nhớ tháng Tư, tác giả: Đan Chi