Thành Thăng Long nhớ từ thuở nọ


Bậc giai nhân tên họ ai hay


Đàn cầm thánh thoát mấy dây


Khắp thành quen miệng gọi ngay Nàng Cầm


"Cung Phụng khúc" xưa ngâm trong Nội


Phổ nên chương tiếng nổi một thời


Nhớ ngày đương độ vui chơi


Giám hồ yến tiệc gặp người tài hoa


Tuổi hăm mốt nõn nà lộng lẫy


Gió xuân êm hây hẩy bông đào


Men tô duyên não nùng sao


Nỉ non năm tiếng thấp cao tuyệt vời


Theo tay ngọc lòng người ủ rũ


Tiếng bổng trầm to nhỏ miên man


Khoan như gió lướt thông ngàn


Trong như tiếng hạc lạc đàn kêu sương


Mạnh như sấm phũ phàng xé đá


Tiến Phúc bia nổ phá ầm ầm


Buồn như khúc Việt ai ngâm


Nỗi lòng Trang Tích âm thầm mà đau


Điệu êm ấm nghe lâu chẳng mỏi


Chính khúc này đại nội triều xưa


Tây Sơn quân tướng thẫn thờ


Ngả nghiêng đến sáng còn chưa thỏa lòng


Quăng lụa thưởng tây đông tíu tít


Vàng tựa bùn cứ việc vung tay


Công hầu hào khí đua say


Ngũ lăng niên thiếu một bày sá chi


Dạo khúc xuân diễm kỳ lả lướt


Băm sáu cung thánh thót xinh xinh


Tràng An treo ngọc liên thành


Phẩm cao vô giá, tài tình riêng ai


Thoảng hai chục năm trời từ đấy


Tây Sơn thua, ta trẩy Nam Hà


Long Thành gang tấc còn xa


Điệu xưa nhớ mấy cũng là đành thôi


Tuyên phủ sứ lại mời dự tiệc


Thiếu chi người mày biếc má hồng


Cuối bàn phảng phất não nùng


Một nàng đầu tóc hình dung bơ phờ


Mình gầy võ mày thưa duyên nhạt


Ai biết nàng oanh liệt xưa kia


Khúc đâu lệ chảy đầm đìa


Khiến người nghe những đê mê xót thầm


Chợt nhớ lại bao năm chuyện cũ


Từng bên ai vui thú hồ xưa


Thành tàn duyên cũng xác xơ


Ngậm ngùi mấy cuộc biển mờ dâu xanh


Rồi một sớm bại thành là thế


Cảm khúc ca trời để một người


Trăm năm một thoáng bao dài


Ngậm ngùi chuyện cũ cho đời buồn đau


Ở Nam về, mái đầu đã bạc


Người đẹp xưa cũng khác hình xưa


Giương đôi mắt ngó mà mơ


Thảm thay ai biết bây giờ là ai

---TốNhư---