Truyện này em trích ra từ cuốn "Tối nay có việc không về nhà" share lên đây cho các mẹ cùng đọc. Em cũng vừa mới lấy chồng thôi, đọc thấy hay mà tự nhiên cũng thấy sờ sợ và lo lắng. Các mẹ cùng đọc và chia sẻ với em nhé. Tập sách này còn nhiều truyện hay lắm, em sẽ post dần lên.


...............................................


(Tự thuật của Hứa Yến, 28 tuổi, biên tập viên một NXB ở Bắc Kinh)


Tôi làm biên tập trong một nhà xuất bản. Công việc nhàn nhã, chỉ ở nhà đọc bản thảo, mỗi năm hoàn thành dăm đề mục, thu nhập bậc trung. Chồng tôi là phóng viên, bận tối mắt, suốt ngày đi phỏng vấn, thời gian ở ngoài nhiều hơn ở nhà. Cuộc sống vợ chồng xa cách như vậy đã bắt đầu từ năm thứ hai sau khi kết hôn. Do đó, chúng tôi chưa muốn có con, mặc dù rất thích. Nếu có con, chắc tôi không đến nỗi vô tích sự. Làm thế nào để giết thời gian? Lượn phố, đánh mạt chược, lên mạng, rồi dần dần mê chúng lúc nào không hay.


Một cô bạn cùng đại học với tôi, hiện đang làm thư ký cho một doanh nghiệp nước ngoài, cũng rất mê mạt chược. Chồng nó là một cao thủ máy tính. Hai vợ chồng tan sở làm về, ai việc người nấy. Chồng lên mạng chơi game, vợ hẹn bạn đi đánh mạt chược. Hai vợ chồng đều rất tốt. Tôi thường đến nhà nó chơi nên cũng mê đánh mạt chược, thắng thua không quan trọng, vui là chính. Cũng tại đây, tôi quen với Quân Tử. Thắng bạc, Quân Tử mời mọi người đi ăn, chuyện trò vui vẻ. Cô bạn tôi tọc mạch: Quân Tử này, gần đây có thu hoạch được gì trên mạng không?


Anh ấy đáp: Làm gì có, chỉ giết thời gian thôi. Nhưng gần đây có nói chuyện với một nickname, vui ra phết. Cô ta tên là gì nhỉ, đúng rồi, gọi là…, thôi để cho mọi người cùng đoán, rất thú vị.


Mọi người ồn ã: Không đoán được đâu, tên trên mạng đủ trăm thứ bà dằn, cái gì mà chả có.


Quân Tử nói: Có liên quan tới mạt chược, là câu mà bọn mình thường nói. Tên cô ấy là “Chiếc móng tay mềm yếu”


Mọi người đều cười, nói: Cô gái đó nhất định là một cao thủ mạt chược. Anh hẹn cô ấy tới chơi cùng chúng ta đi. Ngay cả “ngón tay vàng, cổ tay bạc, móng tay mềm” mà cô ấy cũng biết sạch, thật không đơn giản. Cứ trò chuyện tiếp đi, hôm nào trói gọn rồi nhớ cho chúng tôi biết mặt…


Lúc đó tôi chột dạ, đầu như nổ “bụp” một tiếng: trời, đó là nickname của mình mà. Một lần đánh mạt chược, số đỏ, tôi thắng được rất nhiều tiền. Họ nói một câu nghe sướng, tay em thơm quá. Câu nói thật ngộ, tối về tôi không ngủ được, lúc lên mạng tiện tay thay luôn nickname nhảy bừa vào một phòng chat. Vừa vào liền có một lão túm lấy trò chuyện, khen lấy khen để tên em hay quá. Thực ra tên lão này cũng rất buồn cười, gọi là “Lý mồm to không ăn đầu người”. Lão hỏi tôi có phải rất thích chơi mạt chược không, tôi lại hỏi lão mê Kim Dung hay Cổ Long. Tụi tôi cứ trò chuyện như vậy, huyên thuyên đủ thứ, từ phim Anh hùng Xạ điêu của Đài trung ương tới Quách Tỉnh, Hoàng Dung, Ác nhân cốc, Giang Tiểu Ngư… của bản phim làm năm 1983…Sau đó lên mạng, chỉ cần nhìn thấy đối phương là nhào tới liền. Nội dung tán chuyện chẳng ra sao, ngày càng dính dáng tới chuyện kia. Lão ta còn hẹn tôi gặp mặt. Tôi bề ngoài cự tuyệt nhưng trong lòng cũng thinh thích…


Tôi giả vờ thờ ơ: Cái tên nghe hay đấy, thế nickname trên mạng của anh là gì?


Quân Tử nhìn tôi. Mặt tôi đỏ bừng. Anh đáp: “Lý mồm to không ăn đầu người”.


Trời! Hay quá! Tôi kêu to rất khoa trương. Mọi người cũng tán tụng theo.


Bữa cơm hôm đó ra sao, tôi ăn không thấy mùi vị gì nữa. Tim đập loạn xạ, luôn nghĩ: sao lại trùng hợp như thế?


Cái lão “Lý mồm to không ăn đầu người” kia giờ đang ngồi sờ sờ trước mặt tôi ăn cơm. Sao lại là anh ấy cơ chứ.


Nhớ có một lần trên mạng, anh ấy hỏi tôi hình dáng ra sao, rồi ngọt ngào tự đáp nhất định tôi là một tiểu yêu tinh ai nhìn cũng yêu. Tôi liền hỏi, thế anh thì sao? Cái lão “ác nhân cốc” cũng không kém cạnh gì với yêu tinh chứ? Anh đáp: Chẳng phải yêu quái với yêu tinh rất đẹp đôi sao? Tôi mắng, xua anh ấy đi tìm một “mụ yêu tinh chẳng ra đàn ông cũng chẳng phải đàn bà”. Anh nói luôn mười mấy câu: “Anh yêu em, nhai sống nuốt gọn em”...


Đầu óc tôi loạn xạ, không nói được gì, cố tọng từng miếng cơm vào mồm, lòng chua xót. Chợt ngẩng đầu lên, thấy Quân Tử cũng đang nhìn. Tôi thấy mình như một cô gái mới yêu lần đầu, má đỏ dừ như miếng vải đỏ…


Tôi là người ít nhiều tin vào số phận, cứ cảm thấy rằng trong chốn mịt mùng có một bàn tay vô hình sắp đặt hết thảy. Rất nhiều lúc, tụi tôi đều có cảm giác ma đưa lối quỷ dẫn đường. Đó chính là số phận đã định sẵn.


Bữa cơm hôm đó ăn xong, Quân Tử hỏi tôi sống ở đâu, rồi nói: Anh sống ở cổng Tây trường Bắc Đại. Nhà chúng ta cách nhau gần thế, lại tiện đường, để anh đưa em về. Anh ấy lái một chiếc xe hơi màu trắng. Trên đường, tôi cúi đầu, không nói câu nào. Quân Tử trêu: Thua rồi nên không vui chăng? Nghe mọi người nói em đâu phải dạng người đó?


Tim tôi đập thình thịch. Anh ấy bật nhạc, mấy ca khúc cũ của Lạc Đại Hựu. Mấy ngày trước, Lạc Đại Hựu tổ chức live show ở Cung thủ đô, tôi đi xem một mình vì chồng không về kịp. Quân Tử nói anh ấy cũng đi xem, ngồi ở dãy ghế phía Bắc, còn tôi ngồi ở dãy ghế phía Nam. Có lần trên mạng, “Lý mồm to không ăn đầu người” và “Cái móng tay mềm yếu” từng trò chuyện về Lạc Đại Hựu.


Thoáng một cái đã về tới nhà, tôi không mời anh ấy lên, chỉ lạnh nhạt nói một câu tạm biệt. Anh ấy nói chờ tôi vào trong nhà, bật đèn sáng rồi mới đi, sợ đêm hôm không an toàn. Lòng tôi thắt lại, nước mắt chỉ chực rơi xuống, anh ấy thật biết chăm sóc người khác. Đúng là khu nhà cũ ở đây buổi tối thường có đám người thô lỗ, đèn hành lang của hai tầng lại hỏng hết.


Tôi lên lầu, bật đèn, mở cửa sổ nhìn xuống dưới, quả nhiên chiếc xe vẫn còn đậu ở đó. Tôi vẫy vẫy tay, hai phút sau, chiếc xe mới từ từ lăn bánh ra cổng.


Tôi vào phòng tắm, vặn nước. Chồng tôi đã nửa tháng nay không về, khiến tôi sống như một goá phụ. Nhớ có lần đọc một bài phê bình văn học, nói rằng cần phải chú trọng miêu tả chi tiết, dùng chi tiết thực tế nói chuyện còn có sức mạnh gấp ngàn lần cái lối kể cũ kĩ mà rỗng tuếch. Lúc đó trong bài văn có đưa ra một ví dụ: Một phụ nữ Mỹ ca thán cuộc sống độc thân vô vị, và kể với bạn bè rằng, cái kệ la va bô trong nhà cô ta chưa bao giờ được lật lên. Tác giả bài viết than thở: Sinh động quá! Không cần trực tiếp kể rằng mình không hẹn hò ai, không có cuộc sống tình dục. Nhưng chỉ cần một chi tiết như vậy, bài viết đã sinh động hẳn trên trang giấy.


Tôi cũng thấy mình giống một cô vợ không ai thèm ngó ngàng tới. Cái kệ của la va bô trong nhà một năm liệu được lật lên mấy ngày?


Trong bồn nước nóng mù mịt, tôi vuốt ve cơ thể, nghĩ ngợi không biết chồng mình đang làm gì, có nhớ tới mình không, liệu có làm gì với ai không…


Chồng tôi là một người đàn ông rất xuất sắc, giàu năng lực, có địa vị xã hội, giao thiệp nhiều, quen biết rộng, con đường sự nghiệp thênh thang, tiền kiếm được không ít. Anh ấy lại còn kiếm được rất nhiều tiền từ thị trường cổ phiếu nữa. Anh ấy nói chờ hai năm nữa, đợi khi lên chức tổng biên tập, chúng tôi sẽ lập tức mua nhà, mua xe, sinh con, bắt đầu một cuộc sống hạnh phúc.


Lại phải đợi thêm hai năm nữa.


Tôi cười đau khổ, nhìn bóng mình qua gương, giống như một bông hồng đang nở lại bị vứt vào một sơn cốc thăm thẳm không một ai chiêm ngưỡng, ngay cả đám ong cũng không bay tới.


Tôi biết chồng mình cũng không chung thuỷ lắm, mặc dù yêu tôi. Một người đàn ông tài hoa như anh ấy, lại nhiều năm sống lăn lộn bên ngoài, không có chuyện tình ái mới gọi là lạ. Là một người vợ, tôi có sự nhạy cảm của phụ nữ, nhưng không bao giờ căn vặn. Mà làm vậy có ích gì? Anh ấy vẫn yêu tôi. Tôi cũng vẫn yêu anh ấy. Chúng tôi sẽ không ly hôn. Anh ấy là một người đàn ông xuất sắc, có tiền, có sức quyến rũ, lại không có thói xấu gì. Nhưng tôi tin rằng dù anh ấy có bậy bạ gì bên ngoài nhưng cuối cùng vẫn quay về nhà.


Khi lấy nhau, tôi không còn trinh trắng, anh ấy cũng chẳng phải lần đầu.


Chúng tôi coi trọng cảm giác ở bên nhau và cuộc sống hiện tại. Vặn vẹo mãi những thứ trong quá khứ phỏng có ích gì? Trái lại, có khi còn ép buộc đối phương càng đi xa hơn. Xã hội tới được thời đại này, có một số việc nếu quá nghiêm túc và tính toán thì chỉ tự chuốc lấy rắc rối mà thôi.


Còn tôi thì sao? Tôi cứ giữ mình như vậy?


Trước đây trên mạng có rất nhiều người hẹn hò, nhưng tôi không bao giờ nhận lời. Tôi không tin vào mạng. Đó là một thế giới hư cấu, mọi người ở trên đó có thể trút ra mọi thứ, hà cớ gì cứ phải trộn nó với cuộc sống thật? Chẳng may gặp phải một kẻ lừa đảo cướp tiền gạt tình thì xảy ra chuyện gì đây, liệu còn sống nổi không? Mọi người đều có gia đình có sự nghiệp cả, tôi lại không phải là cô gái ngây thơ bé bỏng gì để bắt đầu lại từ đầu. Phụ nữ đã gần ba mươi, lại muốn ly hôn, tôi còn tìm được ai nữa? Trong công việc biên tập, tôi thường tiếp xúc với các bài viết kiểu này, nên hiểu rất rõ. Vì thế đó cũng là nguyên nhân khiến tôi vẫn không muốn gặp cái lão “Lý mồm to không ăn đầu người” kia mặc dù trò chuyện với nhau rất vui vẻ. Tôi không thể mạo hiểm vào những thứ không cần thiết.


Nhưng bây giờ, sao lại trùng hợp đến như vậy. Đúng là cái lão “Lý mồm to không ăn đầu người” lái xe đưa tôi về tận nhà. Đúng là một gã đàn ông quyến rũ, phong độ, bằng xương bằng thịt.


Tôi cứ nghĩ ngợi lung tung hồi lâu, mãi không buồn ngủ chút nào, đành bật máy tính lên mạng.



Vừa vào phòng chat đã thấy ngay “Lý mồm to không ăn đầu người”. Anh hỏi ngay: Sao mãi tới giờ em mới đến?


Tôi trả lời: Có chút việc đi ra ngoài. Anh quản lý tôi đấy à?


Anh ấy im lặng một lúc rồi gõ: Anh cũng vừa mới tới, vừa tiễn một cô bạn về nhà. Anh thấy dường như cô ấy chính là em mà anh vẫn tưởng tượng, cảm giác rất kỳ lạ. Anh muốn gặp em.


Tôi đáp: Tôi ghen rồi, không gặp gỡ gì cả.


Anh ấy lại tiếp: Anh có cảm giác như chúng ta vừa gặp nhau xong. Anh chơi mạt chược thắng bạc, muốn mời em đi ăn khuya.


Tôi bướng bỉnh: Không đói.


Anh ấy nằn nì: Anh tới đón em mà.


Tôi hỏi: Anh làm sao biết được tôi ở đâu?


Anh ấy đáp: Anh sẽ thử xem sao, khoảng mười phút sẽ tới.


Nói xong liền out ngay.


Tim tôi đập từng hồi loạn xạ. Sao cảm giác của anh ấy lại nhạy thế? Mình đã nói hớ ra điều gì chăng? Tôi không nhớ nổi nữa. Liệu anh ấy có tới đây không? Chết thật, sao mình lại giống như đang yêu lần đầu thế này?


Khoảng mười phút sau, một chiếc xe trắng đậu dưới lầu.


Tôi kéo rèm cửa sổ, khoát tay ra hiệu mời lên. Sự tình đã đến nước này, chuyện gì đáng xảy ra cứ kệ nó xảy ra thôi.


Tôi thấy Quân Tử mở cửa xe, bước xuống, quay người khoá cửa, vẫy tay chào, rồi mới đi vào cầu thang.


Sau cánh cửa, tôi căng thẳng, hốt hoảng, hy vọng, nhưng biết rõ mình đang khát vọng chuyện gì xảy ra.


Ngoài cửa vang lên tiếng chân se sẽ bước tới, dừng lại, như đang đoán xem rốt cục là cánh cửa nào.


Không còn ngần ngừ nữa, tôi khẽ mở chốt cửa.


Quân Tử đứng ngay trước cửa, nhìn tôi, trong mắt anh như có một mầm lửa đang nhảy nhót. Anh ấy chậm chạp đi vào phòng, trên mặt lộ rõ một nụ cười đắc ý.


Tôi vừa đóng cửa, còn chưa kịp xoay hết người lại đã bị anh ấy ôm chặt.


Một cảm giác dịu dàng lan toả khắp người, tôi không hề có ý thức, cũng không có hơi sức nào chống cự lại, đành để mặc cho anh ấy ôm, hôn và lôi tuột tới giường, cởi tuột hết váy ngủ… Đêm đó, chúng tôi say đắm.


Đêm đó, tôi là một cô gái hạnh phúc và điên cuồng.


Từ hôm đó, Quân Tử trở thành người tình của tôi, hoặc cũng có thể nói: Tôi trở thành bạn tình của Quân Tử.


Tôi biết mình không phải là người đầu tiên của Quân Tử và cũng không phải là người cuối cùng. Nhưng Quân Tử là bước phá rào đầu tiên của tôi.


Tôi chưa hề yêu cầu Quân Tử điều gì, cũng như chưa từng yêu cầu chồng mình điều gì. Mà liệu có thể yêu cầu anh ấy được chăng? Quân Tử cũng không bao giờ yêu cầu tôi. Chỉ biết chúng tôi rất hợp nhau trên giường. Và dù rất cuồng nhiệt khi ở bên nhau nhưng bản chất tôi không phải là một phụ nữ ăn chơi, dễ dãi. Tôi có những quan niêm về giá trị, về đạo đức riêng. Tất nhiên cũng không có gì đặc biệt, chỉ muốn được sống một cuộc sống bình thường của một phụ nữ.


Tôi tin vào số phận, thấy tôi và Quân Tử cũng có chút duyên số. Nếu không phải vì hai nickname “Lý mồm to không ăn đầu người” và “chiếc móng tay mềm yếu”, cộng với bàn mạt chược, thêm chút nhân tố ngẫu nhiên, có lẽ tôi vẫn còn cố “ở vậy”. Nhưng liệu “giữ” được tới khi nào? Tôi cũng không dám chắc. Bởi vì trong tiềm thức, thực ra tôi vẫn luôn viện cớ cho mình. Tôi là một phụ nữ bình thường, có nhu cầu sinh lý, vậy hà cớ gì cứ “ép mình” như thế? Chồng tôi bắt ép tôi sao? Anh ấy có cách giải quyết riêng. Tôi cũng phải có cách riêng.


Ngoài tình dục, tôi cũng có nhu cầu về tâm lý chứ. Không phải chỉ gọi một cú điện thoại là hoàn thành xong nhiệm vụ. Cuộc sống cụ thể, tôi muốn có người trò chuyện tâm sự, trêu chọc cho vui, giúp tôi sưởi ấm, đón chỗ này, tiễn chỗ kia. Thậm chí là tôi nấu cơm, giặt quần áo cho người đó. Đó là cuộc sống. Có lẽ những thứ rất bình thường đó trong con mắt của người không giành nổi chúng lại trở nên xa xỉ biết chừng nào.


Tôi nghĩ, với phụ nữ, nguyên nhân ngoại tình đa phần là do cuộc sống hôn nhân không bình thường. Tất nhiên cũng có một số người thuộc về bản chất, thích chơi trò ú tim, nhưng con số đó rất ít. Phần lớn vẫn muốn kết hôn, sinh con cái. Còn đối với đàn ông có lẽ hơn già nửa là do thích cảm giác mới mẻ, chiếm hữu và có thành tích.


Vì thế tôi và Quân Tử không bao giờ nói với nhau những câu giả nhân giả nghĩa như “hận vì gặp nhau lỡ làng”… Chúng tôi rất chân thực, mỗi người đều có con đường riêng. Chỉ có điều khi quỹ đạo của tôi đang không bình thường thì anh ấy đáp máy bay đậu vào cuộc sống của tôi. Trong giai đoạn này, tôi cần anh ấy, anh ấy cũng có lý do mê tôi. Thế là đủ.


Quân Tử kể, trước khi gặp tôi, anh đã có một bạn tình, là một thạc sĩ. Một lần anh ấy nhờ cô ta dịch giúp một số tài liệu, họ đã phải lòng nhau. Nhà cô gái ở tỉnh khác, đã có ý ly hôn với chồng, cũng không quản lý gò ép Quân Tử lắm. Nhưng anh ấy vẫn cảm thấy cô gái này thuận ở cùng anh là vì tiền. Anh kể sau khi quen tôi đã cắt đứt ngay với cô gái kia. Tôi tin anh ấy.


Quân Tử còn kể rằng anh ấy muốn ly hôn. Vợ anh ấy rất tốt nhưng nhạt nhẽo. Cho tới giờ, họ vẫn chưa muốn có con. Tôi nói, anh ly dị hay không liên can gì tới tôi, đừng nói vì tôi mà ly dị đấy nhá! Loại người như anh, có mới nới cũ, thay một cô cũng chả mất mấy tí thời gian, lại còn bới móc nhược điểm của người khác. Người ta có thể an phận sống với anh qua ngày là đủ rồi.


Tôi còn nói, tôi không ly dị đâu. Chồng tôi rất tốt, rất tài giỏi, khi ở nhà luôn chăm sóc tôi. Hôn nhân của chúng tôi chẳng có vấn đề gì cả, chỉ có điều bây giờ chưa ổn lắm thôi. Chúng ta là quan hệ bạn tình, trò chuyện hợp thì tiến đến với nhau, cùng bù đắp cho nhau những thiếu hụt. Đợi khi nào chồng tôi về, không biết chừng chúng ta phải giải tán thôi. Tôi phải sinh con đẻ cái, làm một người vợ hiền, một bà mẹ tốt. Tôi cũng không thể đối với chồng thế này, thoắt một cái lại rúc vào lòng một người đàn ông khác. Tôi không phải là dạng người đó. Chúng ta nên trân trọng duyên phận bây giờ.


Quân Tử có vẻ rất buồn, nói: Chẳng lẽ trời định sẵn chúng ta chỉ có thể là vợ chồng lậu thôi sao?


Tôi đáp: Đúng thế, cứ theo duyên số đi.


Quân Tử cố nèo: Tới lúc đó, anh không gây rắc rối cho em đâu, thỉnh thoảng gặp nhau có được không?


Tôi đáp: Tới lúc đó hẵng hay. Có thể đợi đến khi chúng ta trở thành ông già bà cả rồi tới tìm nhau nói chuyện, xem ra cảm giác lại hay hơn.


Quân Tử không nói nữa, chỉ điên cuồng yêu tôi hơn.


Tôi thừa nhận, có tình cảm với Quân Tử. Anh ấy cũng rất yêu tôi, cứ rảnh lúc nào lại tới tìm tôi ngay. Chúng tôi cùng trò chuyện, đi dạo phố, làm tình, như tri âm tri kỷ vậy. Quân Tử rất tốt, bản chất lương thiện, hơi ích kỷ và trẻ con một tí. Có lúc cũng rất đàn ông, biết chăm sóc và chiều chuộng người khác. Nhưng lẽ nào tôi muốn phá vỡ sự bình yên vốn có bằng một cuộc tình ầm ĩ? Tôi không có gan và cũng không có quyết tâm làm vậy, thấy rằng như bây giờ rất tốt. Nghĩ nhiều chỉ tổ mệt đầu, quá sức.


Tôi cũng từng nghĩ, khi nào chồng về, lại cùng sống với nhau. Có thể một ngày nào đó, chúng tôi không còn hợp nhau nữa, không thể tiếp tục sống với nhau lại là chuyện khác. Tới lúc đó hẵng hay. Dù sao, tôi độc lập quen rồi, có thể tự sắp xếp cuộc sống nổi. Thực ra bi kịch của rất nhiều phụ nữ nằm ở đây. Họ luôn mất tự tin vào chính mình, luôn đòi hỏi đàn ông phải thề thốt bảo đảm. Một con người nếu đánh mất đi chính mình cũng sẽ mất đi cả thế giới. Nếu giữ được mình sẽ luôn có một thế giới hoàn chỉnh, một cuộc sống hạnh phúc.


Trương Kiện Bằng - Hồ Túc Thanh


(Nguyễn Lệ Chi tổng hợp – Biên dịch)