Năm 1997, vào thời kỳ mà ATV đang chinh phục khán giả Hồng Kông bằng các bộ phim truyền hình, ở Việt Nam, hãng phim Lê Quý Đôn cũng dần dần giới thiệu đến khán giả những bộ phim hay của ATV, như một món ăn lạ đổi vị sau hàng trăm phim TVB. Tuyết hoa thần kiếm là một trong rất hiếm những phim ATV làm mưa làm gió khắp hang cùng ngõ hẻm Việt Nam, trở thành món ăn tinh thần cho rất nhiều gia đình, từ già đến trẻ. Lúc bấy giờ tôi vẫn là một cô bé, không biết tình yêu là gì, cũng say mê dõi theo bước đường của những nhân vật trong phim. Tôi yêu Nhiếp Tiểu Phụng, Mai Giáng Tuyết, thương xót cho những con người ở phe tà giáo và ghét cay ghét đắng bọn đàn ông chính phái. Tôi nhớ như in cảm giác hụt hẫng của mình khi trong cuộc chiến tranh ngôi vị bang chủ võ lâm, Minh Nhạc đã để thua vào tay Phương Thiện Nam. Cứ ngỡ khi lớn lên, tôi sẽ nhìn bộ phim một cách tích cực hơn, nhưng mỗi lần xem lại, trái tim tôi vẫn hướng về Minh Nhạc.
Câu chuyện trong Tuyết hoa thần kiếm chia làm 3 giai đoạn với nhân vật Nhiếp Tiểu Phụng xuyên suốt, từ lúc cô được mẹ dắt tay đi tìm cha, đến khi nhắm mắt trong vòng tay La Quyền. Bộ phim là bi kịch cuộc đời của những người phụ nữ, mà tiêu biểu là những người phụ nữ họ Nhiếp, đồng thời là cái cười chua ngoa dành cho những người đàn ông tự xưng danh môn chính phái, hết lần này đến lần khác tổn thương người yêu họ.
Nhiếp Mỵ Nương: Xuất hiện ngắn ngủi trong những tập đầu của bộ phim nhưng Mễ Tuyết đã để lại ấn tượng đẹp trong lòng khán giả với vai Nhiếp Mỵ Nương, một “ma đầu” có thể vì tình yêu mà hy sinh tất cả. Mỵ Nương sinh ra Nhiếp Tiểu Phụng, một người hội tụ những ưu điểm của mẹ, xinh đẹp và võ công cao cường, hơn nữa còn rất hiếu thảo. Cái chết của Nhiếp Mỵ Nương trước bọn danh môn chính phái là nỗi hận trong lòng Nhiếp Tiểu Phụng, khiến cô nuôi dã tâm báo thù.
Giáp Sinh: Trong những người thuộc phe chính phái, Giáp Sinh là người tôi dành cho nhiều thiện cảm nhất. Bởi lẽ ông cũng là chàng trai bình thường, muốn hành động theo tình yêu, nhưng cũng khó lòng bảo vệ được gia đình của mình. Ở tuổi của ông, ở địa vị của ông lúc bấy giờ, tôi có thể hiểu và cảm thông cho ông, bởi lẽ ông không thể làm gì khác. Bản thân ông cũng chịu phạt mấy mươi năm, với tôi đã là sự đền bù thích đáng. Đoạn tôi ấn tượng nhất trong phim, là khi Mai Giáng Tuyết lần đầu gặp lại ông. Nó đơn giản, nhưng từng cử chỉ, từng lời nói của hai người lại khắc sâu trong lòng tôi. Đó chính là cuộc hội ngộ của hai thế hệ, cuộc hội ngộ của tình thân.
Nhiếp Tiểu Phụng: Nhiếp Tiểu Phụng là vai diễn để đời của Cung Thi Tây. Dẫu rằng thời trẻ là một diễn viên sáng giá, nhưng sau vai Nhiếp Tiểu Phụng, Cung Thi Tây cũng không còn vai nào khiến khán giả rung động nhiều như thế nữa. Cung Thi Tây chứ không phải bất kỳ ai khác, chính là linh hồn của Tuyết Hoa Thần Kiếm. Nhiếp Tiểu Phụng là kết tinh tình yêu (tội lỗi) của Nhiếp Mỵ Nương và Giáp Sinh, là người thừa hưởng nét đẹp của mẹ, căn cơ võ học của cả cha mẹ, nhưng còn cái ác dần manh nha, lại là từ chính bọn danh môn chính phái gieo vào. Tôi cho rằng Tiểu Phụng bi kịch hơn Mỵ Nương, bởi hai lẽ. Một là dù cả hai mẹ con cùng yêu và mang giọt máu của người chính phái, nhưng ít ra, Giáp Sinh dám thừa nhận tình cảm của mình dành cho Mỵ Nương, thậm chí đã từng có ý định ra đi với gia đình nhỏ của mình. Hai là, Mỵ Nương chết là hết, còn Tiểu Phụng vẫn phải sống, gặm nhấm nỗi đau, sự cô đơn và hận thù. Tôi không trách La Quyền, nhưng rõ ràng đứng theo cảm nhận của Tiểu Phụng, cô gái ấy, và sau này là bà ấy, trở nên như vậy, tất cả là bởi tại ông. Tôi không nghĩ rằng Nhiếp Tiểu Phụng ngốc, không nghĩ bà ấy quá cố chấp để rồi ngày càng lún sâu, bởi cuộc đời bà ấy là một chuỗi bi kịch. Bi kịch từ lúc sinh ra đến khi trở thành nữ ma đầu, rồi giáo chủ của Minh Nhạc. Bởi lẽ, đẩy bà vào hố sâu tội ác, chính là bọn danh môn chính phái, chính là sự ghẻ lạnh của La Quyền. Mà người như La Quyền thì, làm sao bà có thể không yêu?
La Quyền: Vai La Quyền của Khương Đại Vệ là một trong những vai để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng khán giả. Nhưng người ta thường khen Khương Đại Vệ diễn xuất hay, chứ ít ai có thể đồng cảm với nhân vật này. Dẫu rằng từ đầu đến cuối, La Quyền không làm gì nguy hại đến ai, nhưng đã có rất nhiều người, vì ông mà chết. La Quyền là người đã bảo vệ Tiểu Phụng, dắt tay cô bé lên Ái Lao Sơn, trở thành người ơn, người thầy và người mà Tiểu Phụng yêu cả cuộc đời. Lâu ngày tiếp xúc, La Quyền nhận ra dã tâm của Tiểu Phụng, nhưng thay vì dùng tấm lòng của mình để cảm hóa cô, ông lại lạnh nhạt, hắt hủi, dùng phương pháp không thích hợp, làm cho Tiểu Phụng lún sâu vào con đường tội lỗi. Tôi không trách ông vì một phút thiếu kềm chế khiến Tiểu Phụng mang thai, mà tôi cảm thấy tiếc nuối, giá mà ông dùng tình yêu của mình cảm hóa cô, thì cô đã không ra nông nỗi. La Quyền sai lầm hết lần này đến lần khác, cho đến khi gặp lại Nhiếp Tiểu Phụng lần nữa vẫn không nhận ra mình sai ở đâu. Chỉ đến khi Tiểu Phụng nằm trong vòng tay ông, trở thành cô thiếu nữ năm nào, ông mới dám đối diện với tình cảm của mình, nhưng tất cả đã quá muộn. Bao nhiêu năm sống không bằng chết trong hang sâu, và cả cuộc đời còn lại phải sống trên xe lăn, tôi trộm nghĩ, đã là quả báo đớn đau nhất ông phải nhận rồi. Vì vậy, tôi chưa hề hận ông.
Trần Thiên Tướng: Sai lầm lớn nhất của Nhiếp Tiểu Phụng chính là yêu người không nên yêu. Nếu người cô chọn là Trần Thiên Tướng, có lẽ cuộc đời cô đã khác. Một Trần Thiên Tướng ngu ngơ, khờ khạo, có thể không can nổi hạt mầm ma đầu trong con người Nhiếp Tiểu Phụng, nhưng tình yêu nguyên sơ của anh, chắc chắn sẽ sưởi ấm cho cô. Anh là con người chung thủy trong tình yêu, biết phân biệt sai trái, cũng là người biết thay đổi, biết trưởng thành, chín chắn, là điểm tựa cho bất cứ người phụ nữ nào anh yêu. Sau này Thiên Tướng yêu người khác, đợi chờ cô ấy 16 năm, nhưng khi họ gặp lại, cũng là lúc rời xa vĩnh viễn. Thủ vai Thiên Tướng – người đàn ông chính phái ngay thẳng, người chưa từng làm tổn hại ai là Chân Chí Cường mà lúc bấy giờ tôi rất yêu mến. Nên đây cũng là vai diễn ấn tượng với tôi.
Mai Giáng Tuyết: Thủ vai Mai Giáng Tuyết là Dương Cung Như mà tôi yêu thích, nên trong tâm thức tôi lúc bấy giờ, dĩ nhiên tôi thích cô hơn Trần Huyền Sương. Nhưng dõi theo câu chuyện của họ, tôi thật lòng yêu mến và rung cảm bởi nhân vật này. Giáng Tuyết và Huyền Sương là chị em sinh đôi, là con của Tiểu Phụng và La Quyền. Nhưng họ thất lạc cha mẹ, thất lạc nhau từ khi mới lọt lòng, để rồi cuộc đời trôi theo hai dòng chảy khác nhau. Chỉ vì được Minh Nhạc nuôi dưỡng, dù cho Giáng Tuyết có tốt đẹp đến đâu, cô cũng vẫn chỉ là người của tà phái. Sinh ra Giáng Tuyết, chính là thành tựu lớn nhất của Tiểu Phụng và La Quyền. Giáng Tuyết sở hữu sắc đẹp của mẹ, tấm lòng lương thiện của cha và tài năng của cả hai. Quyết định tính cách của Giáng Tuyết, chính là người cha nuôi thuở bé, vậy nên dù gia nhập Minh Nhạc, cô vẫn là cô gái không làm hại ai. Xem phim rất nhiều lần, tôi thật sự không hiểu tại sao Giáng Tuyết lại yêu Thiện Nam. Có lẽ nhà làm phim đã bỏ sót chi tiết. Nhưng khán giả vẫn nhận ra tình yêu cô dành cho Thiện Nam lớn lao biết bao nhiêu. Giáng Tuyết giống bà ngoại của mình, vì tình yêu mà chủ động, mà hướng thiện, vì người đàn ông mình yêu mà bất chấp tất cả. Giáng Tuyết giống mẹ của mình, yêu một người là yêu cả một đời. Giáng Tuyết giống ông ngoại của mình, biết đúng sai, biết phân biệt nặng nhẹ, biết buông bỏ. Giáng Tuyết giống cha của mình, làm gì cũng nghĩ đến người xung quanh, nhận thiệt thòi về phía mình. Giáng Tuyết khác họ, vì yêu, mà không được yêu. Mai Giáng Tuyết là đứa con mà Tiểu Phụng yêu nhất, thậm chí có lúc bà đã từng nghĩ, chỉ có một đứa con gái là đủ. Cô là đứa cháu có thể khiến Giáp Sinh tự hào và là người khiến La Quyền lo lắng nhất. Lo không phải vì sợ cô sai lầm, mà lo vì cô quá nghĩ cho người khác. Bóng dáng Giáng Tuyết cùng La Quyền dìu dắt nhau, dần khuất xa, tôi không rõ đó là kết thúc đẹp nhất cho Giáng Tuyết hay không. Câu hỏi này khắc khoải bao năm nay, cho đến khi viết những dòng này. Có lẽ là một kết thúc đẹp, bởi từ bây giờ, cô sẽ được cha mình yêu thương, được báo hiếu cho ông, bởi từ lúc này, người đàn ông không xứng đáng với cô, chẳng thể làm đau cô nữa.
Trần Huyền Sương: Tôi không biết số phận của Huyền Sương gọi là may mắn hay bi kịch, có lẽ chỉ có thể nói cô may mắn hơn Giáng Tuyết rất nhiều, bởi ít ra, cô được người ta gọi là chính phái, cô được sư phụ yêu thương, và có được tình yêu của Thiện Nam. Cô là một nhân vật hiền lành, đáng thương hơn đáng trách, nhưng một phần bởi cái tính lúc nào cũng ra vẻ mình là người chính phái, bởi lúc nào cũng để tâm cảm xúc của mình mà quên rằng có một người luôn đau hơn cô, và vì cô là người đến sau nhưng lại có được tình yêu của Thiện Nam, nên tôi không thể ưa cô được. Tôi ghét cô nhất phim, ghét luôn diễn viên Trần Vỹ. Mỗi lần xem lại là cái sự ghét ấy lại tăng lên. Tôi chỉ có thể tự AQ cho kết thúc hạnh phúc của cô là, yêu và được một thằng vô dụng như Thiện Nam yêu, là bất hạnh lớn nhất của đời cô.
Phương Thiện Nam: Là truyền nhân “gây hại cho phụ nữ” đời thứ 3, Thiện Nam gánh luôn danh hiệu “bị nhiều người sỉ vả nhất”. Ghét nhân vật này, khinh bỉ nhân vật này, tôi thật sự cũng không muốn bình luận về anh. Không ai cấm anh yêu Huyền Sương nhưng cái kiểu lần khần giữa hai chị em, rồi làm tổn thương Giáng Tuyết hết lần này đến lần khác, thì dù anh có cứu nguy cả võ lâm tôi cũng chỉ muốn phỉ nhổ anh. Anh là điển hình của các nhân vật nam chính phim kiếm hiệp: ngu và luôn gặp hên. Đây có lẽ là vai diễn tiêu biểu của Viên Văn Kiệt, trước, và sau phim này, hầu hết anh đều đóng dạng vai trai ngu bị gái dắt mũi.
Mỗi nhân vật trong phim đều được đắp dày, tạo rung cảm nơi người xem. Cô người yêu bị hủy dung nhan của Thiên Tướng, đại sư tỷ, nhị sư tỷ của Giáng Tuyết, tiểu sư muội của Thiện Nam, Thượng Quan Vỹ… cho đến người cha nuôi trong ký ức của Giáng Tuyết… tất cả đều để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi. Tuyết hoa thần kiếm không hẳn là một phim xuất sắc nhất, nhưng là bộ phim mà tôi tin là biên kịch đã rút cạn con tim để viết, tôi tin là đạo diễn và ê kíp đã làm nó như thể đó là tác phẩm cuối cùng, và các diễn viên đã thể hiện nó như chính cuộc đời của mình. Dù có bao nhiêu năm nữa trôi đi, những cô bé cậu bé con ngày xưa, có lớn lên, có già đi, thì tình cảm dành cho Tuyết hoa thần kiếm mãi không đổi thay.