Tổng hợp truyện ngắn tình yêu cảm động hay: "Nếu giọt nước là những nụ hôn, anh sẽ trao em biển cả. Nếu lá là những ôm ấp vuốt ve, anh sẽ tặng em cả rừng cây. Nếu đêm dài là tình yêu, anh muốn gửi em cả trời sao lấp lánh. Nhưng trái tim anh không thể dành tặng em được vì nơi đó đã thuộc về em..."
01. Nếu có một linh hồn yêu em - Ngô Hoàng Anh
Giới thiệu:
“Nếu có một linh hồn yêu em” của cây bút trẻ Ngô Hoàng Anh đã làm rung động trái tim bao bạn trẻ, đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng tình yêu rất thật, thật ngay cả khi người chúng ta yêu thương không còn trên cõi đời này nữa, nhưng ở đâu đó, người đó vẫn luôn dõi theo ta, quan tâm ta.
Bị tai nạn ô tô trên đường từ công ty về nhà, trong thời khắc ngắn ngủi của ranh giới giữa sự sống và cái chết, chàng trai Tuấn Vũ đã nhận ra tình yêu sâu sắc của mình đối với cô bạn xinh đẹp Khả Di. Chút tiếc nuối, tham lam như bản chất vốn có của con người đã khiến linh hồn Tuấn Vũ tách khỏi thể xác và lang thang khắp nơi, miễn nơi đó có Khả Di. Để được ngắm cô mỗi ngày vơi anh cũng là hạnh phúc. Nó khiến cho nỗi đau không được chạm vào, không được cùng cô vui cười mỗi ngày trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Khả Di không nhìn thấy tôi. Cô ấy không cảm nhận được tôi đang gần kề cô ấy đến mức nào. Nỗi đau lớn nhất của con người là trở nên vô hình với người mình yêu, nỗi đau của một người vô hình là chạm vào nỗi đau của người mình yêu mà không thể xoa dịu nó. Tôi đã chạm vào Khả Di, nhưng tôi không xoa dịu được nỗi đau của cô ấy. Bởi lẽ, tôi chính thức là một Linh hồn.”
Khả Di cũng vô cùng đau đớn khi mất đi Tuấn Vũ, cô sống trong những ký ức đã qua, với những giây phút vĩnh cửu của hai người mà không biết rằng Tuấn Vũ rất buồn khi thấy những điều ấy. Tuấn Vũ vẫn đi theo cô, lo lắng cho cô, và mong cô có thể quên anh đi. Và cuối cùng, trên cả sự ích kỷ, Tuấn Vũ đã rất vui khi cô đã mở trái tim mình với Mã Thế Hà - người mà Tuấn Vũ đã mang đến bên cô để giúp cô vơi đi đau thương khi mất anh.
“Có một sự thật là chúng ta luôn yêu người làm chúng ta đau nhiều nhất nhưng lại bỏ qua người luôn dõi theo ta. Tuy nhiên, đến một lúc nào đó, bạn sẽ muốn gắn bó cả đời với người cho bạn điểm tựa chứ chẳng phải người bạn yêu nhất hay người yêu bạn nhất…”
Đến với “Nếu có một linh hồn yêu em”, bạn sẽ hiểu rằng, chúng ta chỉ thực sự hạnh phúc khi thấy người mình yêu hạnh phúc. Có những lúc ta tưởng như có thể chết đi theo người mình yêu nhưng ta nhận ra rằng, ta phải sống thật hạnh phúc thì người ấy mới mỉm cười mãn nguyện được, cho dù ở bất cứ đâu, xa xôi đến nhường nào…
Đôi nét về tác giả:
Ngô Hoàng Anh sinh năm 1992 tại Hải Dương, hiện là sinh viên ngôn ngữ, Đại học Tổng hợp miền Nam Liên bang Nga. Tác giả trẻ này nổi tiếng với nhiều sáng tác truyện ngắn tình yêu tuổi học trò. Các tác phẩm của Hoàng Anh thường chứa đựng tình cảm trong trẻo, ngây thơ đặc trưng cho lứa tuổi học trò. Tác phẩm “Nếu có một linh hồn yêu em” của Hoàng Anh, sau khi xuất bản đã giành được sự quan tâm của đông đảo độc giả mới lớn.
Trích Đoạn
Di Di! Anh sẽ cứu em!
Chứng minh thư nhân dân số 142567899, tuổi: 28, nơi sinh: Dương Nam, nghề nghiệp: không xác định. Đó là tất cả thông tin về Trần Lâm Hải- người đàn ông đã không quản tính mạng mình để lao vào cứu thiên thần xinh đẹp của tôi.
Nhưng hiện tại anh ta đang hôn mê bởi tác dụng ngoài mong đợi của thuốc mê và sự hi sinh thân mình đầy quả vì người đẹp cảm nên việc nắm bắt chút ít thông tin của anh ta từ đồn cảnhsát chẳng giúp gì cho tôi được mấy. Khả Di cũng vậy, cô ấy đã ngồi bất động gần nửa tiếng phía bên ngoài cửa chính, gương mặt thất thần. Tôi cũng ngồi bất động. Một năm rồi, không một gã đàn ông nào gọi tên cô ấy một cách quyết liệt như vậy, ngoại trừ tôi.
Bầu trời An Dương trong xanh đến kì lạ. Những đám mây thả mình cho gió ve vuốt làm nên những hình thù ngộ nghĩnh. Một vài con chim tung mình bay lên không, tạo thành điểm nhấn đặc biết, điểm xuyết cho tấm thảm xanh trong vời vợi đó. Nhưng tôi lại chẳng có bất cứ hứng thú nào với cảnh sắc sinh động của thiên nhiên xung quanh. Thứ bám riết lấy tâm chí tôi lúc này là người đàn ông đang nằm bất động trên giường bệnh kia.
- Cô Di, bây giờ cô có thể vào thăm anh ấy được rồi!
Chị Y tá có mái tóc được cột đuôi sam hai bên khẽ hé cửa, nhìn Khả Di nói với giọng nhỏ nhẹ.
Di Di vội vàng đứng dậy. Chị Y tá ý tứ bước ra ngoài và khẽ khép hờ cánh cửa. Bầu không khí trong phòng im lặng đến đáng sợ. Chậm rãi. Từng bước một. Di Di đã đến bên chiếc giường từ lúc nào.
Anh chàng nọ quay mặt vào trong tường. Nhìn nghiêng, không thấy hết toàn bộ gương mặt nhưng đủ nhận ra vài điểm đặc biệt. Làn da rám nắng, sống mũi cao, khuôn mặt góc cạnh, trông anh ta khá nam tính. Di Di nín thở, cô ấy đưa tay chạm khẽ vào vai anh chàng kia. Một thoáng rùng mình, cơ thể anh ta khẽ cử động, tấm lưng rộng áp hẳn xuống giường và trên gương mặt điển trai nọ bỗng xuất hiện một nụ cười bí hiểm. Giọng nói trầm ấm vang lên phá tan bầu không khí:
- Tôi nghĩ tốt hơn hết cô nên mua cho tôi chút gì đó để ăn! – Anh chàng kia nói với vẻ điềm tĩnh đến kinh ngạc-…Tôi đói rồi!
- A…vâng…Tất nhiên là….Vâng…- Khả Di lúng túng và bất ngờ đến tột độ, cô ấy luống cuống lùi lại phía cửa, nửa muốn ở lại, nửa lại toan đi.
Tôi cũng lùi lại. Nụ cười vẫn nở trên môi anh chàng kia và gương mặt không biểu lộ chút đau đớn nào. Trái lại, ở đó còn hiện lên sự thỏa mãn.
- Anh cảm thấy ổn cả chứ? Ý tôi là… - Khả Di vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, một phần vì nụ cười ma quái, một phần vì thái độ điềm tĩnh đến kinh ngạc kia.
- Tôi ổn. – Anh chàng kia khẽ ngắt lời- Tôi chỉ muốn ăn chút gì đó thôi, cô không hiểu à?
Cánh cửa khép lại sau lưng tôi. Tiếng đế giầy cao gót vang lên ở hành lang tạo thành một chuỗi thanh âm khô khan và tẻ ngắt. Còn lại một mình trong phòng, cái nhìn của tôi vẫn dán chặt vào gương mặt của anh chàng nọ, lạ lẫm và băn khoăn. Cái quái gì đang thật sự diễn ra ở đây? Con người đang nằm ở kia với tấm chăn khoác hờ qua bụng- Anh ta là ai?
Và nụ cười kia nữa. Vì sao anh ta lại cười.
Chàng trai nằm trên giường khẽ cử động rồi quay hẳn mặt về phía tôi. Đôi mắt sâu nhìn như thôi miên vào vị trí nơi tôi đứng. Trên gương mặt anh ta lại xuất hiện một nụ cười mà lần này còn thỏa mãn gấp ngàn lần cái cách anh ta cười cợt với Khả Di khi nãy. Có cảm giác như nụ cười và ánh mắt đó xuyên thấu trái tim của một linh hồn. Tôi vội vã quay người cố tìm cách lảng tránh cái nhìn đó, rồi quay lưng, toan bước ra ngoài.
- Cô ấy có thể tự đi một mình – Giọng nói trầm ấm đó lại vang lên- Chỉ là mua chút đồ ăn nhẹ thôi mà!
Bước chân tôi khựng lại. Anh ta đang nói với tôi. Chính xác là như thế! Anh ta nhìn thấy tôi. Người đàn ông trên chiếc giường trắng toát kia có thể nhìn thấy tôi.
- Không cần phải tỏ ra hoảng hốt như vậy! Anh có thể lại gần đây được không? Tôi không thể cử động chúng!
Giọng nói trầm ấm lại một lần nữa vang lên.Tôi nhìn theo hướng cánh tay người đàn ông kia chỉ. Chiếc chân bị gãy được băng trắng toát. Một phần xương hông bị rạn làm phần dưới cơ thể anh ta phải cố định trong trạng thái bất động hoàn toàn. Vầng trán cao khẽ nheo lại khiến gương mặt anh ta trở lên nhăn nhúm và lộ vẻ thất vọng ghê gớm.
- Anh có thể nhìn thấy tôi? Anh có thể nói chuyện được với tôi?
- Tất nhiên rồi! Có khi còn rõ hơn cả anh nhìn vào tôi nữa! – Người đàn ông kia thủng thẳng đáp và cười khùng khục.
- Nhưng…- Đến lúc này thì sự lo lắng và băn khoăn của tôi không giấu nổi ra ngoài-… Nhưng tại sao? Tất cả mọi người đều không nhìn thấy tôi, họ không hề biết về sự hiện diện của tôi, càng không nghe được những gì tôi nói, chỉ có một mình anh….Anh…. Anh là ai?
- Haha…- Người đàn ông nhìn thẳng vảo gương mặt tôi, nhấn mạnh từng chữ một- Lí do ư? Lí do…Uh…Thú vị đấy! Cũng giống như anh thôi, Tôi- Là – Một- Linh- Hồn!