Thế là từ hai ngày nay, em không có tin tức gì của gã trong cái thế giới ảo của em nữa.


Chung quy chỉ vì em bực gã cái câu gã cứ hay lẩn thẩn hỏi đi hỏi lại « Có yêu anh không ? » và để rồi « Nếu có thì em viết ra cho anh đi » !


Giời ạ, bây giờ là thế kỷ 21 rồi và ở thời đại « lướt mạng, trượt Web » này vẫn có một gã lạc hậu đến thế sao ? Gã cứ nghĩ rằng em khi viết chữ « yêu » gã là em phải « sống thác với tình » như cái thời Tự Lực Văn Ðoàn ngày xưa hay sao ấy các cụ ạ ! Em bèn phùa luôn cho gã một quả « Không, tôi không còn yêu anh nữa, anh ơi ! » Thế là gã làm mặt ngầu và cuốn gói đi mất từ 48 giờ qua.


Em quen gã là hoàn toàn tình cờ. Số là em có con nhỏ bạn thuộc loại « Chằng ăn, Trăn quấn » ở Phú Nhuận. Nó làm công việc giản đơn, đơn giản là coi tiệm Bi Da cho một thằng chủ sói đầu. Cả ngày ngồi đồng từ sáng đến chiều, tối ngó ông đi qua, bà đi lại thì sách vở, báo chí giải sầu nào mua cho nổi ? Ở cái thới buổi Kinh Tế Thị Trường này, giá sách báo cứ tăng ào ào đến chóng mặt thì cái cảnh ngồi buồn đọc ngấu nghiến sách báo đã lui vào dĩ vãng êm đềm ngày xưa.


Với thời đại Internet « A Đê Ết Sờ En Lờ » ồ ạt đổ vào VN như một giòng thác Cách Mạng (mà trong đó, ngọn cờ Khoa Học Kỹ thuật là Then Chốt – các cụ thấy đó, em vẫn thuộc làu làu bài học Chính Trị năm xưa mà), nhỏ bạn có ý kiến kinh dị là đi khuân 1 máy vi tính « xê cần hen » về rồi cầy cục mua thẻ nối mạng.


Từ đó, nó bắt kịp « trào lưu đang lên của thế giới » bằng cách giao lưu với các anh giai khắp thế giới có « nhu cầu » làm quen với các em gái hậu phương ở cái đất Sè Gòong hoa lệ này.


Con này cũng quái quỉ lắm các cụ ạ. Nói là « giao lưu » thôi chứ thật ra là nó cứ nhắm các anh giai Vịt kìu yêu quái bên Cali để làm quen thôi hà. « Làm quen với các anh giai ở các xứ nghèo khác thi chắc chỉ có ngày bốc cám mà ăn.! »- nhỏ vẫn hay triết lý như vậy.Qua cái Web Phun Phiếc gì đó, nhỏ làm quen và « giao lưu » hàng ngày cả chục kép « khát Tình, đói Yêu » trên cái mạng ảo quỉ quái của nó.


Nam có, Nữ có, xồn xồn có, gia đình có, ly dị có, ly thân cũng có…. Nói chung là có đủ mặt bá quan văn võ týp « xa quê hương, nhớ em hiền ».


Con nhỏ bạn em này, nó với em cũng một mẫu số chung. Hai đứa đều có một đứa con để hủ hỉ tuổi già nhưng hai thằng chồng phải gió của nó và em thì đã bị gió cuốn đi từ đời thuở nào đó. Con nhỏ này thì qua việc đó, rất « hận kẻ bạc tình » rồi từ đó, nó đi đến cái việc « hận lũ đàn ông háo sắc» là lẽ đương nhiên.


Thấy con nhạn là đà nào bay qua mà lại ăn hay, nói ngọt, là nó đùa cợt chán chê, mê mỏi rồi mới sang tay cho em gọi là « chia nhau chung hưởng chút lộc trời ». Chứ em di làm đầu tắt, mặt tối cả ngày thì làm gì mà có thời giờ làm quen, nói tào lao về Nhân Sinh Quan thế giới với mấy kép Hải Ngoại được ?


Nghe nó kể về cái thế giới ảo của nó, em thấy ngán ngẩm, ê chề cả người. Từ những Chí Phèo thời @ còng đến các nàng Kiều tân thời đăng bảng « mộ phu » (phu ở đây là Phu quân, nôm na là Ðăng bảng Kiếm Chồng), cho đến các nàng, các chàng « ô mô » rồi đi qua các bậc trưởng thượng Bốn bó, Năm bó… Kép nào cũng hăm hở lên mạng kiếm bồ nhí… Cứ gọi là loạn cào cào trên cái chợ Tình ảo này .


Dịch vụ Internet ở SèGoòng nhờ vậy, nở rộ khắp nơi. Ði tà tà ra đường Trần Quang Khải, q1, các cụ sẽ thấy việc kinh doanh này phát triển ra sao. Giờ nào cũng có ngưới ngồi chat. Sáng có, Trưa có, Chiều có, Tối có…Chat thâu đêm suốt sáng. Nam phụ lão ấu đủ mặt. Ai cũng lờ đờ dán mắt đỏ sọc vào cái màn hình …


Mà kể cũng hay thiệt nghe, kép nào ế độ ngồi phát miêng ra cái trò Internet này thì em xin đề nghị ghi tên kép này vào sổ vàng thế giới. Chẳng làm gì cả, cứ ngồi ỳ một chỗ mà tiếp xúc đủ nam thanh, nữ tú bốn biển, năm châu. Nhiều nhất là các kép Vịt Kìu ở Huê Kỳ.


Chuyện dài Internet với các phòng VIP này, em bất tất phải dông dài vì em chăc chắn là các cụ đã đọc chán chê mê mỏi về các phóng sự loại này rồi.


Từ hồi ông Tổng Biu ký Hiệp định giao lưu với Việt Nam rồi sau đó về đuổi gà cho vợ thì các kép Vịt Kìu này như sút chuồng, ồ ạt đổ xô về Sàigòn kiếm bồ nhí cho bỏ những năm dài mốc meo nơi xứ người. Cứ như cái thời đại đổ xô đi tìm vàng vậy !


Về Sài Gòn thì ngộ lắm các cụ ơi, cũng là da vàng mũi tẹt nhưng các kép này đi ngoài đường xá mà cái mặt cứ hếch lên trời. May là các kép đang « dạo phố mùa Xuân, bên người yêu nhẹ nhàng nhỏ bé » ở Sè Gềnh chứ kép mà đi dạo phố ở Pa-ri như vậy là có chầu đạp cứt chó trên vĩa hè của « Pa Ri có gì lạ không em » mệt nghỉ rồi. Chung quy chỉ vì khi về quê hương đau khổ, thiếu đô la, dư tình này, các kép cứ tưởng các kép là ….Mỹ thiệt ! Khổ là ở cái chỗ đó !


Về đến Mỹ là các kép bị các anh Mỹ da trắng mũi lõ thiệt sai bảo, kỳ thị tơi bời hoa lá. Ai mà chẳng biết là chính những vị da trắng gào la Nhân quyến to tiếng nhất thì cũng chính là những vị nhảy lên chà đạp nó nhiều nhất ?


Các cụ không tin em thì các cụ cứ làm một chuyến du hành kiểu « Thăm dân cho biết sự tình » thì các cụ sẽ thấy thôi. Em miễn bàn vì đi vào vần đề này, nó nhiêu khê, rách việc và đụng chạm dữ lắm. Em chả dại bàn luận trống canh dông dài mấy cái chuyện này đâu.


Như để trả thù đời, hễ về VN du lịch là các kép này cứ ra điều ta đây là « đại công dân của Mỹ quốc» hạ cố đến xứ này. Nói chuyện vài câu thì chém chết là các kép phải phun ra vài câu tiếng Mỹ ăn đoong cho thiên hạ sợ. Cho thiên hạ biết là các kép là Vịt kìu Mỹ chứ nếu không, chẳng ai nể sợ cả.


Em cũng có gặp một mợ, con Bảy bán nước mía ở xóm em chứ đâu ? Sau vài năm vắng bóng để theo chồng về dinh bên…Ca-li thì « một buổi sáng mùa Xuân, chợt cả xóm thức dậy », cả xóm em hãi hùng khi thấy Mợ tay xác nách mang, tay đeo vòng vàng, chân vòng kiềng…cứ thế đổ bộ về xóm cũ.


Hỏi thăm thì mợ cũng thật lòng cho hay là qua đó, công việc của mợ chỉ là ở nhà trông con cho chàng quần quật đi bán sức lao động ở phi trường ở một thành phố nổi tiếng, quê hương của phim « Cuốn Theo Chiều Gió ».


Ấy vậy mà khi mợ đi đâu, mợ cũng ra điều là ta đây là Mỹ văn miêng. Cái đáng nói ở đây là tuy chỉ để nói chuyện với bà con làng xóm, mợ cứ mở miệng xin lỗi lia chia. Vì mợ quên tiếng Việt nên mợ phải khạc tiếng Mỹ !


Em chỉ tóm tắt lại là ai mà nghe giọng mợ nói tiếng Anh là con nít ban đêm sẽ nín khóc và các mợ nào hay đi tiểu rắt sẽ hết bệnh tức thì. Kinh dị là như vậy đó.


Mấy kép Mỹ Việt đề huề này nổ bạo dễ sợ. Em có biết một kép, đi qua đó mười năm rồi về vung xích chó ra « Anh về đi nghỉ hè thiệt nhưng sáng nào ở đây, anh cũng phải lên mạng để coi nhân viên báo cáo và anh phải cho chỉ thị để tụi nó làm »…


Báo hại em ngày nào cũng ì ạch chở cái khối thịt nhung nhúc mỡ đó ra tiệm dịch vụ gần nhà. Lúc đó, em phục người Việt Nam mình lắm và em chỉ nguyện một điều thôi. Đó là làm sao được « Nâng Khăn, Sửa Túi » cho kép Việt Kiều nào đó. Cho nó vẻ vang !


Chứ ai đời mấy giống dân Mễ, Đen, Xì, Cu Ba, Cu con… qua bên Mỹ cả mấy thế hệ mà cũng chẳng xi nhê gì hết. Cứ chỉ đi sửa nhà sửa cửa, làm cu li, cu leo hết. Ấy thế mấy kép Việt Nam cần cù, dũng cảm, biến « Sỏi Đá thành Cơm » vừa qua đó có mấy năm mà đã leo lên làm cha thiên hạ hết rồi. Kép nào kép nấy đều tốt nghiệp kỹ sư cả. Nhà cao, cửa rộng. Xe hơi bóng nhẫy ê hề đậu trước cửa..Mùa Hè có Mễ đến cắt cỏ, mùa Đông về VN nhát ma thiên hạ….


Bí mật của kép chỉ bị « bật mí » khi tình cờ thằng em em cũng vào ngồi ngay cái máy mà kép này vừa ngồi. Nó thấy những trang web mà kép này vừa lướt xong thì nói chung chỉ là những trang web nhảm nhí và trang web theo dõi việc mua bán cổ phần…. Từ đó, em trở nên « miễn nhiễm » với những gì kép nói.


Ý quên, em lại đi lạc đề mất rồi. Em đang nói điều gì nhỉ ? Ừ, nhờ con nhỏ bạn của em, em cũng quen được vài kép ở Cali (Ngày dời Ca-li, em đã để quên con tim). Mấy kép em này, chàng nào cũng « gắn bó » với em lắm. Ban ngày thức dậy là đã có « meo » thăm hỏi sức khoẻ . Ban đêm vừa đi làm về thì các kép đã ơi ới hối thúc trên Gia Hu để vấn an.


Em chẳng biết nhạc sĩ họ Vũ có khóc lóc quá đáng không khi viết « đời con gái chỉ cần dĩ vãng mà em tôi, chỉ còn tương lai » chứ em thì được các kép đối xử hậu hỷ. Cứ như em là người con gái Việt Nam thuỳ mị cuối cùng trên cái hoang đảo Internet này.


Tuy vậy, em cứ phải « kính nhi viển chi » chỉ vì con bạn em đã « cảnh báo » em rồi. Cậu nào ở bên đó cũng ế độ, kiếm bạn giải khuây trên… mạng mà thôi. Một khi đặt cái bàn chân lông lá xuống Tân Sơn Nhất rồi thì mười cậu, hết chín…rưỡi như chim xổ lồng vậy. Tung tăng, vô tư đi kiếm « cỏ non » chứ cỡ tuồi em, gần đã bốn bó rồi, đâu có lọt vào tầm ngắm của mấy cậu nữa ? Có khi mấy kép của em đi chơi đã đời ở Sè Goòng rồi và về đến Huê Kỳ thì các kép mới…sực nhớ đến em thì đau lòng em lắm các cụ ơi ! Em chẳng dại gì mà tiếp cận các kép này để lòng em tan nát thêm.


Thời đại mới, các kép cũng biết các đào bên này cũng mơ ước có ngày đặt chân đến đất tiền, đất bạc, áo đội, mũ đóng, vinh quy bái tổ nên các kép này cũng tỏ ra chọn lọc, khó khăn lắm. Ðể làm quen thì tiêu chuẩn phải là trẻ, đẹp. Trẻ thì cái thời « nữ hơn hai, trai hơn một » qua rồi. Phải sửa lại là « Nữ thua trai, hai con Giáp » mới đúng. Không tin em thì các cụ cứ làm một vòng lướt mạng, đọc pờ rồ phai các mợ đi sẽ thấy. Các mợ bi giờ chấp nhận dễ dàng tuổi của các kép là hơn từ chục tuổi trở lên. Chẳng cần « môn đăng hộ đối » mà cũng chẳng cần đến việc đẹp trai, chai mặt nữa. Đi làm thì có đi đổ bô cho Mỹ bên kia thì cũng chẳng sao. Chuyện nhỏ. Chỉ với điều kiện bé tí ti thôi : « có đời sống ổ định ở ngoại quốc ». Ðây là điều kiện Ắt Có và Ðủ để « võng nàng theo sau » về … Mỹ ! Còn chuyện sau này mấy nàng « nín thở qua sông » rồi ly dị kép hay không thì đó là chuyện sau này nữa. Em chẳng hơi sức nào để ý đến chuyện tương lai đó.