Trong trí nhớ của tôi có những hình ảnh thân quen như khúc mương vườn đuôi bờ phủ đầy rong bèo, như con rạch cỏ mọc rậm rạp giửa mé, nơi tôi thường theo cha đi xúc cá hủn hỉn về cho mẹ tôi kho mắm những hôm nhà thiếu tiền chợ, thiếu đồ ăn.



Bài viết liên quan :



kỹ niệm về con ốc bươu và các món ăn từ ốc


Hương vị củ kiệu ngày Tết


Mắm bò hóc, món ăn quê dân dã


http://amthucmientay.net


Tôi nhớ hoài bước chân cha tôi lội trong nước ngập đến ngang bụng, nhớ cái rổ xúc cha cầm trên tay, nhớ cái thau trôi lềnh bềnh theo từng bước cha đi. Tôi thì lò dò bước theo trên bờ. Cha tới đâu tôi tới đó mong ngóng, ngập ngừng. Cha tôi men theo mé nước rồi ộng chợt dừng lại đưa rổ lẹ làng đãi rồi lại xúc, mỗi lần cha đưa rổ lên là cá hủn hỉn nhảy xoi xói, đưa nhau rồi theo nhau rớt theo cái thau đang trôi bên cạnh. Cá hủn hỉn không phải là loài cá riêng biệt nào, đó là tên gọi chung cho các loại cá nhỏ, cá tạp rẻ tiền chắc chỉ có người nghèo mới ăn như cá lòng tong, bảy trầu, lia thia, lẫn với tép trấu tép rong…v.v…


nguyên liệu làm món mắm kho, cá hủn hỉn Được mớ ca cha tôi hái lục bình đậy lại, lấy rồ nhỏ úp lên. Thường chỉ không đầy nữa buổi là cha kiếm đủ cá cho cả nhà ăn 1 bữa. Hết thì đi xúc mớ khác, cá hủn hỉn có ai rọng để dành đâu. Tôi nhớ hoài hình ảnh mẹ tôi ngồi làm cá bên chái bếp, tánh mẹ tôi kỹ lưỡng cá hủn hỉn mẹ cũng làm cho thiệt sạch như câu mẹ từng dạy tôi rằng, nghèo cho sạch rách cho thơm.



Tôi thường hay ngồi nhìn mẹ làm cá mà mơ tưởng tới nồi mắm kho thơm ngát cả giang nhà. Trong lúc đó cha tôi ra vườn hái rau, đủ thứ nào là càng cua, cải trời, rau cần, ngò gai, húng cây, có khi còn được cả bông bí , tai tượng hay lá xoài non. Được mớ rau rồi mẹ tôi lại cặm cuội rửa cho thiệt sạch như thói quên cố hữu của bà. Cá hủn hỉn tuy nhỏ bé tầm thường nhưng đem kho mắm thì là món ăn ngon tuyệt, hình như món gì vào tay mẹ tôi cũng thành độc đáo, cũng thành kỹ niệm nhớ đời. Tôi nhớ hoài những bữa cơm ngồi trước hàng ba, cả nhà quay quần ngồi chờ mẹ tôi bưng nồi mắm kho cá hủn hỉn tỏa mùi thơm phức ra với nụ cười ấm áp.



Rồi bữa cơm hàng ngày với cá hủn hỉn, với rau đồng có sẵn lại trở thành những ký ức khó phai mờ đi theo người ta suốt cả quảng đời còn lại, ai nói cơm nhà nghèo không ngon ?