Ở đây có bao nhiêu mẹ có con gái vậy ta? Các mẹ có cảm giác như thế nào? Để em kể chuyện của em cho các mẹ nghe nha!



Hồi xưa ba mẹ em đẻ được hai đứa con (là hai anh trai của em hiện giờ đó ạ), đáng lẽ dừng lại ở đó mà không hiểu sao ba em ổng ưa có con gái lắm, một hai bắt mẹ ráng thêm đứa nữa xem sao lỡ đâu trời thương cho đủ nếp đủ tẻ thì vui cửa vui nhà. Thế là mẹ em lại bầu em, hồi đó nghèo đâu có siêu âm gì đâu, đến chừng đẻ lọt ra đứa con gái thì ba mừng quá chừng. Mẹ cứ hay kể lại là lúc đó vừa sinh xong, ba cười tươi rói, về chở hai anh của em vô viện thăm mẹ và em út. Lúc đó có một mẹ bầu mập ú tét bị vỡ ối chảy máu gì gì đó nguy hiểm phải mổ gấp mà không có chồng bên cạnh, người nhà toàn là đàn bà không ai bế nổi lên cầu thang hết. Họ thấy ba em vội chạy lại nhờ ba bế giùm, mà tạng người ba nhỏ thó có 53 ký hà, bà kia tới bảy mấy ký luôn mới ác, không hiểu sao lúc đó ba không biết ngại, nhận lời và bế nổi bả leo lên cầu thang cao chót vót một mạch mới tài chứ, chắc tại lúc đó ba vui vì vợ vừa sinh được cô công chúa xinh xắn cho ổng thành ra nội công thâm hậu bất ngờ! Nghe mẹ kể lại mà cả nhà cười ngặt nghẽo. Hihi



Đấy, hồi xưa tư tưởng trọng nam khinh nữ đầy ra đó mà vẫn có những người như ba em, con nào cũng là con, thậm chí thích con gái hơn cả con trai luôn ấy chứ! Còn bây giờ cuộc sống tiến bộ rồi, người ta chỉ sợ không đẻ được con thôi chứ nói gì đến chuyện mong trai mong gái nữa phải không các mẹ?





Hồi em mới lấy chồng và đẻ được đứa con đầu là gái, mặc dù hạnh phúc lắm nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy lo canh cánh trong lòng vì nếu lỡ đứa thứ hai cũng là gái nữa thì sợ người ta nói ra nói vào, kêu không biết đẻ thì nhục lắm. Rồi đứa thứ hai cũng ra đời, các mẹ đoán xem là trai hay gái ạ? Con trai. Phải nói là vui lắm, nhưng không phải vui vì giới tính của con mà vui vì biết được suy nghĩ thật của ông bà nội ngoại. Mọi người vẫn yêu thương hai đứa con của em bình đẳng như nhau, không hề cưng chiều đứa nào hơn đứa nào cả. Thậm chí ông bà nội còn siêng đưa cháu gái đi chơi hơn là suốt ngày cưng nựng cháu trai như nhiều người khác đâu nha! Con gái em thì kể từ ngày mẹ sinh em trai đã chững chạc hơn nhiều, tập tành làm việc nhà, trông em cho mẹ đỡ cực nữa đấy!


Nhiều lúc nghĩ lại em thấy mình sai quá sai khi trước đây đã từng có lúc buồn bã, tủi thân khi sinh ra con gái. Đáng lẽ em phải vui mừng mới đúng chứ! Thiệt là hối hận! Giờ mà nghe ai buồn bã hay chê bai vì lỡ đẻ con gái chắc em nhảy vào chửi cho ê mặt luôn quá! (Chưa cào cho nát mặt là còn may đó! Hihi).



Sẵn kể cho chuyện này nữa nè các mẹ, hôm qua em lên mạng, đọc được bài viết của mẹ này sinh năm 1988 đã đẻ được 2 thằng con trai kháu khỉnh. Ban đầu mẹ ấy nói “Điều may mắn nhất của một người làm mẹ như tôi đến thời điểm này, là đã không sinh ra con gái”. Thấy câu đầu tiên đập vô mặt đã đụng chạm đến “chỗ nhạy cảm” của em rồi nên em định nhảy vào chửi xối xả một trận cho đã miệng ai dè ráng kiềm chế đọc từ đầu đến cuối tự nhiên thấy tủi thân quá. Không chỉ riêng em mà chắc chắn bất kì người phụ nữ nào (đặc biệt là mẹ có con gái) đọc xong cũng cùng chung cảm giác mà thôi. Chua xót cho phận mình và chua xót cho cả tương lai của những đứa con gái bé bỏng. Đây, em có lưu về cho các mẹ cùng xem đây:



Bài viết của bà mẹ sinh năm 1988 nói rằng mình thật may mắn khi không sinh con gái(Nguồn: Internet)




“Điều may mắn nhất của một người làm mẹ như tui đến thời điểm này, là đã không sinh ra con gái. Mặc dù nhìn bé gái như một đám mây hồng chạy qua chạy lại tui thèm nhểu nước miếng, nhưng qua cuộc đời nhiều người đàn bà quanh tui, tui thấy sinh con gái ra rồi cả đời chắc phải đau lòng vì nó.


Con gái từ nhỏ đã phải lo bảo vệ từng chân tơ kẽ tóc khỏi đám yêu râu xanh râu đỏ đóng vai bác hàng xóm, ông cạnh nhà…


Con gái lớn một chút lại cũng phải dạy cho kĩ nếu không muốn mang tiếng nứt mắt ra đã thế này thế nọ. Con trai yêu sớm được gọi là đào hoa, con gái yêu sớm gọi là ** ***.



Con gái đến tuổi chính đáng để yêu lại phải lo nó yêu người không tử tế, hoặc yêu lầm đường. Đàn ông có vợ yêu con gái mình thì gọi là một chút ngoài luồng, con gái mình yêu đàn ông có vợ thì bị gọi là người thứ 3.



Lấy chồng rồi lại phải lo con gái mình sống sao cho vừa ý chồng, vừa lòng từ trên cuống dưới đại gia đình chồng. Con trai lười chảy thây được coi như chuyện đương nhiên, con gái trót ngủ quên bị gọi là đồ ăn hại.






Có con gái cũng phải nai lưng dạy nó nữ công, lễ Tết dăm ngày cũng phải sắp được mâm cúng cho tử tế. Con trai ngày lễ đi chơi cho nó thoáng người, con gái mà đi chơi thì là loại đú đởn.



Có con gái sinh ra đủ miệng đủ mồm, lại phải dạy nó cách câm nín. Người ta khác máu tanh lòng không phân biệt tranh luận và cãi lại, nên lỡ con gái có biện giải đôi câu, ngay lập tức bà thông gia sẽ gọi bảo mình là không biết dạy con. Con trai tuỳ ý đập phá đồ đạc được gọi là nam tính cáu giận, con gái lỡ nói lại một câu là vô giáo dục ngay.



Có con gái lại lo sống lo chết lúc mang thai sinh đẻ. Cháu nội tội ngoại xưa đến giờ, con gái sinh nở chỉ có mẹ là đau lòng nhất, lo lắng từng miếng ăn cho có sữa, từng ngọn gió lọt sợ con hậu sản. Đàn ông được quyền chơi gái lúc vợ kiêng cữ vì giải quyết sinh lí, đàn bà lỡ có ghen thì bị nói là loại không biết điều.



Có con gái, cháu ngoại sinh ra lỡ khó tính khóc đêm, thương con người còn yếu nên đêm nào cũng thức dỗ cháu cho con chợp mắt. Cháu lỡ khóc to một tiếng là con rể chạy sang cằn nhằn. Nửa đêm ấy, con rể thức chơi game xem đá bóng, con gái xanh như tàu lá vì tắc sữa, vì kiệt sức.



Đẻ con gái đã thấy trăm đắng nghìn cay chưa? Biết nuôi con gái khổ gấp vạn lần một đứa con trai chưa?


Cảm ơn ông trời cho con đẻ 2 thằng con trai, con hứa sẽ dạy chúng nó cách trân quý người con gái mà chúng gắn bó…”.



Các mẹ đọc xong hết chưa? Quá đúng phải không ạ? Sinh con gái thích thật đấy vì mẹ sẽ có người bầu bạn, tâm sự chuyện tế nhị, cùng nhau đi chợ nấu ăn, diện cho con những bộ váy xinh ngất ngây... Thế nhưng, cuộc đời người con gái từ bé đến lớn phải trải qua quá nhiều khổ sở, thiệt thòi hơn so với con trai nên em xót con lắm. Bà mẹ kia đã có những lời lẽ làm em muốn rơi nước mắt, ngẫm lại thấy đúng với bản thân em quá chừng. Rồi chả lẽ cuộc đời con gái em cũng không thoát khỏi số kiếp ư? Nghĩ mà thương. Ban đầu em tưởng bà mẹ đó sinh được 2 con trai nên vênh mặt tự đắc ý, trọng nam khinh nữ nhưng sự thật không phải vậy. Mẹ ấy chỉ mừng vì không có con gái, không phải chứng kiến cảnh con khổ mà thôi. Suy cho cùng cũng xuất phát từ tấm lòng bao la của một người mẹ:


“Đẻ con gái đã thấy trăm đắng nghìn cay chưa? Biết nuôi con gái khổ gấp vạn lần một đứa con trai chưa?



Cảm ơn ông trời cho con đẻ 2 thằng con trai, con hứa sẽ dạy chúng nó cách trân quý người con gái mà chúng gắn bó…”.


(Tất cả hình ảnh trong bài chỉ mang tính minh họa, nguồn: Internet)