Mình thấy nhiều doanh nghiệp đặt may đồng phục tại Việt Nam chỉ hỏi phí vận chuyển, đến khi hàng tới nước ngoài mới phát sinh thuế nhập khẩu, phí thông quan hoặc phí dịch vụ của hãng vận chuyển. Người nhận không chuẩn bị nên kiện hàng dễ bị giữ lại.
Thực tế, không có câu trả lời chung rằng bên gửi hay bên nhận luôn phải chịu thuế. Việc này phụ thuộc vào điều kiện giao hàng đã thỏa thuận:
- Nếu gửi theo DAP, bên gửi chịu chi phí vận chuyển đến địa điểm thống nhất, còn người nhận thường thực hiện thủ tục nhập khẩu và thanh toán thuế, phí tại nước đến.
- Nếu gửi theo DDP, bên gửi chịu trách nhiệm thu xếp cả thuế và thủ tục nhập khẩu. Tuy nhiên, phương án này cần kiểm tra trước vì một số quốc gia có yêu cầu riêng đối với đơn vị đứng tên nhập khẩu.
Với đơn hàng đồng phục cho công ty, nhà hàng hoặc hội nhóm ở nước ngoài, hai bên nên thống nhất bằng văn bản ngay từ lúc báo giá: giá đã bao gồm thuế nhập khẩu chưa, ai là người đứng tên nhận hàng và ai xử lý nếu hải quan yêu cầu bổ sung hồ sơ.
Thông thường, bộ chứng từ cần chuẩn bị có hóa đơn thương mại, packing list, mô tả sản phẩm, số lượng, chất liệu, giá trị khai báo, xuất xứ và mã phân loại hàng hóa phù hợp. Không nên khai chung chung là “quần áo” hoặc cố tình ghi giá trị quá thấp vì có thể khiến kiện hàng bị kiểm tra, yêu cầu giải trình hoặc chậm giao.
Kinh nghiệm của mình là trước khi sản xuất nên gửi cho đơn vị may đầy đủ quốc gia, địa chỉ nhận, mục đích sử dụng và thông tin người nhận. Một số đơn vị từng xử lý đơn hàng quốc tế như DeJan Uniform có thể hỗ trợ chuẩn bị thông tin đóng kiện, danh sách hàng và làm việc với đơn vị vận chuyển. Tuy vậy, người đặt vẫn nên yêu cầu báo giá tách rõ tiền may – cước vận chuyển – thuế dự kiến – phí thông quan, tránh hiểu nhầm “giao tận nơi” đồng nghĩa với đã bao gồm mọi khoản thuế.
Tóm lại, câu hỏi quan trọng không chỉ là “gửi hết bao nhiêu tiền”, mà phải làm rõ ai chịu thuế và ai chịu trách nhiệm nhập khẩu. Chốt được hai điểm này trước khi may sẽ hạn chế đáng kể chi phí bất ngờ và nguy cơ hàng bị lưu tại cửa khẩu.

