Ngỡ ngàng trước chuyện tình độc nhất vô nhị của gia đình “một vợ, hai chồng”
Chuyện tình yêu bao đời nay luôn cần sự thủy chung của 2 trái tim, nhưng nếu chẳng may xuất hiện kẻ thứ 3 chen ngang hạnh phúc thì đổ vỡ là cái kết đau đớn nhất mà nhiều cuộc tình gặp phải. Nhưng trên đời này bao giờ cũng có những chuyện éo le, thậm chí là ngược đời các mẹ à!
Nói ra điều này bởi mới đây về quê ngoại nhân dịp giỗ, em tình cờ biết được câu chuyện lan truyền râm ran khắp xóm về hoàn cảnh đặc biệt của người vợ “may mắn” sở hữu tới 2 ông chồng mà hoảng hồn luôn đấy! Chuyện lạ đời tưởng ở đâu xa xôi nhưng hóa ra lại ở ngay trên chính quê ngoại em luôn các mẹ ơi. Không vòng vo dài dòng, em xin chia sẻ câu chuyện “độc nhất vô nhị” này với các mẹ nhé!
Bữa sáng cuối năm, nghe lời kể của các dì trong nhà, em tìm đến nhà bà Lan nhưng ở nhà chỉ có ông Cao Văn Lực (người chồng thứ hai) và bà Lan. Trong lúc này, ông Lung (người chồng thứ nhất) mới đi làm ở Hà Nội được hơn một tuần. Vợ chồng bà sống trong một quán nhỏ bán tạp hóa ngổn ngang nan cót mới thu về, bên con đường quốc lộ tấp nập xe đi lại. Qua dăm ba câu chuyện, em nhanh chóng nhận thấy bà Lan là người khá vui vẻ, dễ hòa đồng, điềm tĩnh khác hẳn với vẻ bề ngoài của ông Lực ít nói và hiền lành.
Trò chuyện hỏi han một lúc thì em được biết, năm 19 tuổi bà Lan được gả chồng cho một người đàn ông là Cao Văn Lung hơn bà 6 tuổi người cùng xã, bà đi lấy chồng theo tục lệ “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”. Liếc mắt nhìn ông Lực, bà Lan tâm sự: “Ngày đó cô làm gì được tự do yêu đương lấy người mình yêu đâu, bố mẹ ưng ai thì người lớn đến nói chuyện rồi tổ chức đám cưới xin thế là thành vợ thành chồng”.
Rồi hai người cùng về sống với nhau năm nay cũng được gần 25 năm, có với nhau 3 mặt con, hai người con gái lớn đã đi xây dựng gia đình, người con út đang học cấp 3. Trong những năm chung sống với nhau, ông Lung và bà Lan rất hòa thuận, vui vẻ không có xích mích to nhỏ gì. “Từ ngày lấy chú Lung cô còn chưa bị chồng tát lấy một cái”, bà Lan hãnh diện kể.
Chợt đến một ngày, vào khoảng đầu năm 2000, ông Cao Văn Lực (SN 1958) người khác xã đã có gia đình và 4 người con, làm nghề buôn trâu thường xuyên ghé quán bà Lan uống nước, hai người lúc đầu chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè quen biết, dần già “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Nhận ra tình cảm của mình dành cho nhau nnhưng hai người chỉ để trong lòng vì họ đều đã lớn tuổi và ai cũng có gia đình yên ấm. Họ không muốn phá vỡ cái hạnh phúc mà hai bên đang vốn có.
Cùng thời gian đó, gia đình bà Lan đã nhờ ông Lực mua hộ một con trâu rồi hai bên đi lại thành thân thiết. Thấy ông Lực là người hiền lành, chăm chỉ lại có chí tiến thủ rồi họ rủ nhau buôn bán chung, mùa nào thức đó, mùa hoa quả thì buôn hoa quả, cuộc sống êm ấm cứ thế trôi đi. Ban ngày ông Lực lên mua bán cùng vợ chồng bà Lan, ban đêm thì về với vợ con.
Mọi chuyện xảy ra vào ngày tháng 07 năm 2009. Phiên chợ mà ông Lực và bà Lan cùng đi bán măng ở chợ Cẩm Tú, trong lúc ông Lực đi ăn sáng một người phụ nữ đến hỏi mua măng rồi bất ngờ xông vào dùng mũ bảo hiểm xe máy đánh túi bụi vào người bà Lan, sau vụ việc đó bà Lan phải nằm viện mất một tuần.
Nguyên nhân của sự việc là do ông Lực làm ăn ngày càng thua lỗ, gia đình và vợ con nghĩ rằng ông đã dùng tiền đó cho bà Lan nên em út ông Lực mới tìm bà Lan “giải quyết”. Sau chuyện đó ông Lực về nhà luôn bị hàng xóm, gia đình, vợ con, em gái đay nghiến. Tủi hổ nhiều lúc ông Lực muốn tìm đến cái chết ở quên đi sự nhục nhã đó.
Bà Lan là người hiểu rõ hơn ai hết, luôn bên cạnh động viên để ông Lực vượt qua rào cản tâm lý. Lúc này ông Lực đang rơi vào hoàn cảnh “tiến thoái lưỡng nan”, trong tay chỉ còn hơn 1 triệu đồng nên ông lên xin với vợ chồng bà Lan ở lại cùng làm ăn, buôn bán chung. Cảm thông trước hoàn cảnh éo le, ông Lung cũng đồng ý cho ông Lực lên sống cùng nhà vì đã từ lâu ông coi ông Lực như người thân trong gia đình.
Ở chung một mái nhà và thường xuyên đi lại cùng nhau nên tình cảm của bà Lan và ông Lực ngày càng tâm đầu ý hợp và sống như vợ chồng. Ông Lung biết nhưng chấp nhận. Họ sống trong mái nhà yên ấm hạnh phúc mà không có bất cứ một mâu thuẫn nào xảy ra, ông Lực từ đó cũng không về nhà nữa, ngoại trừ những việc lớn của dòng họ ông Lực mới về, rồi lại lên ở với bà Lan và ông Lung.
Từ khi ông Lực lên sống với gia đình ông Lung và bà Lan từ con cái đến gia đình nội ngoại bà Lan ai cũng phản đối kịch liệt, ra đường nhiều người thì thầm to nhỏ nhiều khi bà Lan cũng thấy xấu hổ và khó xử lắm nhưng lâu rồi thành quen, bà Lan nghẹn ngào chia sẻ: “Ai nói gì kệ họ, chẳng lẽ mình thương yêu nhau về sống với nhau là có tội hay sao, tôi biết pháp luật và kể cả nói về đạo đức của con người làm như vậy là không đúng nhưng anh thấy không trộm cắp, không làm hại đến ai, anh ấy cũng đáng thương mà”. Thấy hoàn cảnh ông Lực như vậy ông Lung cũng đồng cảm thông cho ông Lực ở lại cùng chung sống dưới một mái nhà, chung vai sát cánh với nhau lo toan mọi việc lớn nhỏ trong gia đình.
Những năm đầu khi buôn bán còn đang suôn sẻ hai người đàn ông cùng nhau đi lấy măng, mua hoa quả về cùng nhau đi bán, vài năm trở lại đây buôn bán ngày một khó khăn ông Lung thường đi làm ăn xa cứ dăm bữa nửa tháng lại về thăm một lần. Bà Lan kể: “Năm ngoái ông Lung đi làm tích góp được mấy triệu đồng mang về trả nợ đấy!”. Còn ông Lực thì thường xuyên ở nhà giúp bà Lan thu gom nan cót, giúp bà Lan buôn bán nhỏ.
Khi được hỏi về vấn đề sinh hoạt vợ chồng bà Lan mặt đỏ bừng lên vì đang xấu hổ. bà Lan khẽ nói: “Đúng là khó nói quá cháu ạ, chuyện không nói thì thiên hạ ai cũng biết, đã lỡ rồi mình thương yêu nhau cơ mà, trước đây hai người ở cùng nhà thì một người trong, một người ngoài quán. Trong những ngày mà ông Lung đi vắng, thì anh Lực và cô sống như vợ chồng, còn những ngày anh Lung về thì mọi chuyện lại như thường…”.
Mỗi khi có công to việc lớn, ngày lễ ngày tết đi nhà ngoại thì cả ba người đi và đều ở lại xong việc thì cùng nhau về. Được biết, vào dịp tết hai người đàn ông một cầm lái một vác cành đào xuống đi tết nhà bà ngoại chúc tết ai thấy cũng buồn cười nhưng lại thấy rất hạnh phúc.
Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.
Nói về tình cảm của mình dành cho 2 người chồng, bà Lâm tâm sự: “Ngày trước ông Lung là do mai mối rồi thành vợ thành chồng, ăn ở với nhau gần 25 năm trời cũng có tình cảm đó nhưng là tình cảm vợ chồng. Còn tình yêu thương thật sự – được yêu, được thương thì anh Lực tuy là người chồng không hôn thú nhưng anh Lực là người cô thương yêu thật sự, hai người giờ đối với cô bên 9 bên 10”.
Minh chứng cho điều này là từ việc đi mua sắm hai người cũng cùng đi, bà Lan cũng mua từ giày dép, quần áo đều giống nhau hết. Khi được hỏi bà có bí quyết gì để giữ hai người đàn ông luôn yêu thương mình mà không xảy ra bất cứ chuyện xích mích gì? Bà Lan tươi cười nói: “Đúng là để 2 người đàn ông sống bên cạnh yêu thương mình mà không làm mất lòng giữa hai người mới là chuyện khó nhất thật ra cô cũng không phải người thuộc dạng hiền nhưng sống phải có nghệ thuật cháu ạ, đàn ông họ dễ nổi nóng, mình phải luôn hiểu được và động viên kịp thời, mỗi khi họ giận dữ mình phải im lặng không nói nữa để khi họ bình tĩnh lại mới phân tích cho họ hiểu đúng sai. Một bí quyết nữa, mỗi khi sắp cãi nhau thì cô lại tìm một câu chuyện vui hay câu nói đùa làm chồng cười thế là không cãi nhau nữa”.
Khi biết chuyện ông Lực sống ở nhà bà Lan nhiều lần chính quyền xã đã đến kiểm tra nhưng thấy ông Lực là người xã bên, lại hiền lành sống yên ấm nên cũng không thể can thiệp quá sâu vì đây là chuyện tế nhị.
Không biết các mẹ thế nào nhưng khi dõi theo câu chuyện này, em cứ ngỡ như đang đọc 1 tiểu thuyết vậy á, nhưng vẫn phải chấp nhận đây là sự thật 100% diễn ra ở ngoài. Xưa nay em chỉ nghe kiếp chồng chung nhưng đây là lần đầu nghe chuyện về kiếp chung vợ luôn đấy, quả là lạ lùng các mẹ nhỉ!
Nhưng ngẫm nghĩ lại, em thấy tình yêu luôn có những lý lẽ của riêng nó, đôi khi lý trí cũng phải im tiếng để cảm xúc được cất lên nỗi lòng. Nếu không vì tình yêu mãnh liệt, bà Lan đã không thể đến với ông Lực khi cả 2 đang êm ấm với gia đình của riêng mình. Và cũng vì tình yêu sâu đậm, ông Lực mới chấp nhận tình cảnh để vợ sống cùng người đàn ông khác ngay trước mặt mình. Chính vì điều này nên trong suốt thời gian chung sống, họ không lần nào to tiếng cãi vã và ngược lại, còn nương tựa vào nhau trong mỗi khi khó khăn.
Tình yêu thật khó để san sẻ cùng người khác nhưng đôi lúc, nó lại vượt thoát lên tất cả những quan niệm, lề thói để cất lên lý lẽ của riêng mình là thế các mẹ à! Chứng kiến câu chuyện của người phụ nữ sống cùng lúc với 2 người chồng, ai cũng ngỡ ngàng nhưng không thể nào chối cãi được một điều: họ thương yêu nhau thật lòng và chỉ cần thế thôi cũng đủ cho một đời phải không các mẹ...