Ghế lười được phát minh bởi nhà thiết kế nội thất Piero Gatti, Cesare Paolini, và Franco Teodoro vào năm 1968 cho công ty Zanotta, Italy.
Mẫu ghế lười đầu tiên có hình dáng như quả lê với chất liệu da. Tuy nhiên, khi sản xuất đại trà, thiết kế này được thay bằng chất liệu vinyl, bên trong đổ đầy hạt xốp làm ghế có tính đàn hồi cao và chậm bắt lửa. Các mẫu ghế lười sau này được sáng tạo rất đa dạng nhưng vẫn bao gồm 2 phần chính: phần vỏ may bằng vải, da, vinyl hoặc chất liệu khác; phần ruột là một túi vải thưa dùng để đựng hạt xốp polystyrene.

Ghế lười có thể phối với nhiều kiểu trang trí nội, ngoại thất một cách linh hoạt, thích hợp với các tư thế nằm ngồi khác nhau. Ghế lười thích hợp đặt trong phòng khách, phòng sinh hoạt, ban công, dùng khi đọc sách, làm gối dựa, làm salon để ngủ hay đơn giản chỉ là vật trang trí trong góc nhà.

Các nhà trị liệu còn khuyên rằng ghế lười có thể giúp ích cho những người gặp vấn đề về cảm giác, bệnh nhân xương khớp, cơ...


