Mình bị mất 1 răng hàm do sâu từ hồi sinh viên, lúc đầu nghĩ “mất 1 cái thôi, nhai bên kia được”. Nhưng càng về sau mới thấy: nhai lệch khiến hàm mỏi, đồ ăn hay dắt, với lại khoảng trống làm răng bên cạnh có xu hướng xô lệch. Mình bắt đầu tìm hiểu trồng răng implant vì nghe nói đây là giải pháp giống răng thật nhất: có “trụ” thay chân răng, rồi gắn mão lên trên.

Cái mình lo nhất là đau và tốn tiền. Nhưng đi tư vấn mới hiểu: đau hay không phụ thuộc nhiều vào tình trạng xương, cách gây tê, và chăm sóc sau làm. Nhiều người tưởng implant là “cắm cái trụ cái rụp xong về”, nhưng thực tế bác sĩ sẽ khám kỹ: chụp phim để xem xương hàm còn đủ không, vùng viêm có sạch chưa, có bệnh nền gì không (tiểu đường, tim mạch…) vì nó ảnh hưởng lành thương. Nếu mất răng lâu năm, xương có thể tiêu, đôi khi cần ghép xương. Nghe ghép xương hơi rén, nhưng thật ra nó là bước để trụ bám chắc, về lâu dài nhai mới sướng.hình ảnh

Điểm mình thấy “đáng tiền” của implant là cảm giác ăn nhai gần như răng thật và không phải mài răng bên cạnh như làm cầu răng. Với người hay ăn đồ dai, cứng vừa phải hoặc cần lực nhai tốt, implant đúng kiểu “đầu tư lâu dài”. Nhưng mình cũng nhận ra: không phải ai cũng nên làm ngay. Nếu đang viêm nướu nặng, hút thuốc nhiều, hoặc không có thói quen vệ sinh tốt thì làm xong dễ rủi ro hơn.

Sau buổi tư vấn, mình chốt lại 3 điều: (1) đừng chờ mất răng lâu quá vì tiêu xương sẽ làm phức tạp hơn, (2) chọn nơi khám rõ ràng – chụp phim – giải thích lộ trình minh bạch, (3) chăm sóc sau làm quan trọng không kém lúc làm (vệ sinh, tái khám, ăn uống). Implant không phải phép màu, nhưng nếu làm đúng chỉ định và chăm đúng cách thì nó là giải pháp “đỡ phiền” nhất về lâu dài.