Người ta thường cho rằng người thông minh là những kẻ thích thể hiện. Họ luôn muốn thể hiện sự thông minh của mình và chứng tỏ cho cả thế giới thấy họ đứng trên cơ người khác. Họ bộc lộ rõ bản thân là người tính toán thiệt hơn và không sễ bị ăn hiếp. Sự thông minh đó chỉ là thông minh lộ. So với những người biết ẩn mình, biết giữ trí tuệ một cách sâu kín, nhìn có vẻ hồ đồ nhưng không hề hồ đồ chút nào thì người thông minh lộ quả thực vẫn còn kém một bậc.



Những người vừa có trí thông minh lại vừa biết điều khiển bản thân mới là những người đáng ngưỡng mộ thực sự. Họ có tầm nhìn xa trông rộng, biết cách đạt được mục tiên của bản thân và dĩ nhiên là không làm người khác thấy khó chịu. Câu chuyện về thời thơ ấu của tổng thống thứ 28 nước Mỹ Woodrow Wilson sẽ cho chúng ta thấy rõ điều đó:


“Có một cậu bé người Mỹ tên Wilson, thoạt nhìn rất khờ khạo, do đó rất nhiều người trong thị trấn thích đùa với cậu, giống như là nhân vật hề mua vui cho mọi người. Một ngày nọ, bạn cùng lớp của Wilson cầm trên tay một đồng 1 đô la và một đồng 5 cent, rồi hỏi Wilson là chọn đồng tiền nào. Cậu bé Wilson lúc đó đã không cần suy nghĩ mà trả lời ngay: “Tớ chọn đồng 5 cent.” Bạn học cười khoái trí nói: “Ha ha, cậu ấy không chọn 1 đô la mà lại chọn đồng 5 cent.” Sau đó tất cả học sinh trong trường đã lan truyền nhau chuyện cười này.



Rất nhiều người đã không tin, sao Wilson lại ngốc đến vậy, họ đã đem tiền đến trước mặt Wilson để kiểm nghiệm, nhưng lần nào cũng nhận được cùng một kết quả. Mỗi lần cậu đều nói: “Tớ muốn 5 cent.” Tất cả học sinh của trường đều dùng cách này để kiểm tra và sau đó mỗi người rời đi với nụ cười của sự hài lòng.


Cuối cùng, câu chuyện đã đến tai của thầy giáo. Ở trước mặt Wilson, thầy giáo hỏi: “Chẳng lẽ trò không phân biệt được giá trị lớn nhỏ của đồng 1 đô la và 5 cent sao?” Trò Wilson đáp: “Đương nhiên là trò biết rõ ạ. Nếu như trò chọn đồng 1 đô la thì sẽ không có ai mang tiền đến để thử nữa, như vậy trò cũng không thể có nhiều đồng 5 cent như thế này.”


Người thầy nghe xong như bừng ngộ ra một đạo lý lớn. Wilson không đặt sự thông minh vào món lợi nhỏ mà suy nghĩ về cái ngốc của người thông minh. Nhiều năm sau, ông trở thành tổng thống thứ 28 của nước Mỹ.”


webtretho
Bị trêu chọc vì lựa chọn "ngu ngốc" lúc nhỏ, Woodrow Wilson sau này là tổng thống Hoa Kỳ. Nguồn: Internet


Trên đời này không thiếu những người rất thông minh và sắc sảo, họ chỉ cần quan sát và phân tích là có thể phán đoán chính xác suy nghĩ của người khác. Họ chẳng bao giờ bị mắc lừa cả. Vì quá thông minh và dễ dàng nắm bắt mọi thứ xung quanh mình nên họ cũng là người tính toán thiệt hơn. Họ tính toán chi li, cân đong đo đếm mọi thứ, so đo từng chút một để không bao giờ bị thua thiệt, bị lừa gạt hay rơi vào thế yếu hơn người khác.



Song họ lại quên mất đạo lý là “thông minh quá sẽ bị thông minh hại”. Người biểu lộ qua nhiều sự thông minh và tính toán của mình sẽ khiến người khác phòng bị họ, thế nên làm việc gì cũng khó. Thông minh không hẳn là xấu nhưng trong cuộc sống, đạo lý khôn ngoan là chúng ta nên giấu bớt sự thông minh của mình, kỳ thực ngốc một chút mới là hay.



Người xưa rất khôn ngoan khi cho rằng thông minh mà giả không thông minh mới là đạo xử thế của nhà thông thái. Người như thế làm gì cũng thuận lợi vì họ không bị sự nghi kỵ của người khác ngáng đường. Biểu hiện ngốc nghếch ở người thông minh chính là một loại tâm thế bình thản, không hiểu cái đạo lý của người giả ngốc này thì khó tựu thành đại sự.



Xem thêm clip liên quan:


BdxF75Rt5s


Con cái thừa hưởng trí thông minh từ mẹ, không phải từ cha