Chuyện mẹ quê mùa mất chỉ sau 1 tháng ra chăm con gái ở cữ và sự thật rùng rợn phía sau
Tôi là con gái của mẹ tôi, mẹ tôi vừa mới lên chăm chị gái vừa sinh con được 1 tháng ở cữ của chị thì mẹ tôi phải về trong ấm ức và bà bị ốm nên ra đi sớm. Gia đình tôi không khá giả gì khi sống ở một xã nhỏ của tỉnh. Nhưng nơi đó con người ta thương nhau và cũng che trở cho nhau nhiều lắm.
Nhà tôi có 3 mẹ con tôi thôi, bố tôi vừa mới mất cách đây vài năm. Tôi kém chị tôi gần 6 tuổi. Vì thế mà ngày chị tôi đi học đại học rồi lấy chồng tôi cũng mới đang là học sinh cấp 3. Tôi đã nghĩ cả gia đình mình cứ yêu thương nhau như thế là được. Nhưng thật không ngờ, tôi lại phải chịu cái cảnh không ai có thể ngờ đến.
Chuyện cũng khá dài, từ ngày chị tôi đi học trên thành phố, chị ấy ăn chơi và cũng đua đòi hơn. Mỗi dịp về quê là chị lại xin mẹ tiền đi. Thì mẹ và tôi cũng biết với số tiền 1 vài triệu thì ở thành phố cũng chắt bóp lắm mới đủ. Nhưng chị cũng không hiểu rằng tôi ở nhà cũng với mẹ đã phải ăn uống dè xẻn đến mức nào để có tiền để đưa cho chị.
Mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến ngày chị có người yêu. Chị cũng dẫn anh ấy về, anh ấy khá hiền và cũng tốt bụng. Tôi cùng mẹ đều quý anh lắm. Nhưng vấn đề chính lại nằm ở chị gái tôi. Chị nói vì gia đình anh giàu có lắm nên chị rất xấu hổ vì nhà mình nghèo. Chị yêu cầu mẹ phải chuẩn bị cả cây vàng của hồi môn cho chị. Nghe chị nói thế mẹ tôi cũng buồn lắm. Nhưng giờ biết nhà mình không bằng nhà người ta khiến con gái xấu hổ mẹ càng buồn hơn nhiều. Mẹ tôi đã đi vay chạy để cho chị được 1 khoản hồi hôn lớn hơn. Cuối cùng đám cưới của chị gái tôi cũng diễn ra. Cũng may có cái đám cưới ấy mà số nợ của mẹ tôi mua của hồi môn cho chị cũng được trả gần hết. Sau đó chị gần như không gọi điện về nhà nữa.
Mãi đến gần 1 năm sau đó, chị sinh con. Mẹ vì nhớ con gái quá nên dặn dò tôi ở nhà trông nhà rồi bà lặn lội lên tận thành phố thăm chị tôi. Nhưng đâu có ai ngờ, lên thăm con gái mà bị con ghẻ lạnh. Ngày đó còn có điện thoại bàn, ở quê được người ta đến lắp hỗ trợ nên nhà tôi cũng có. Mẹ gọi điện về dặn dò tôi ăn uống cẩn thận, mẹ chăm chị 1 tháng hết thời kì ở cữ thì về. Tôi hỏi mẹ có phải làm gì không thì mẹ chỉ nói làm mấy việc vặt thôi. Nhưng tôi đâu có không biết tính chị, chị bắt mẹ làm hết thứ này thứ kia, chị bắt mẹ làm việc chẳng khác gì một con ở trong nhà, ô sin trong nhà có khi chị còn chẳng dám sai bảo đến thế.
Thế rồi 1 tháng sau mẹ tôi về, người mẹ gầy, hốc hác và xanh xao. Vừa về đến nhà mẹ đã ôm lấy tôi rồi khóc, lần đầu tiên tôi thấy mẹ khóc nhiều đến thế sau ngày ba tôi mất. Mẹ nghẹn ngào nói:
- Chị con nghĩ mẹ trộm đồ của chị con.
- Chị nói gì hả mẹ?
- Chị con nói mẹ trộm vàng của chị ấy. Đã vậy còn tìm thấy trong áo mẹ nên mẹ về.
- Sao lại thế được…
- Mẹ cũng không biết, thật sự mẹ buồn lắm. Trước giờ cho các con còn không được nữa là lấy của các con. Mẹ biết mình không tốt khiến các con phải thiệt thòi nhiều nên luôn cố gắng. Vậy mà…
Giọng mẹ lạc đi và không nói thêm được nữa. Tôi ôm lấy bà nhìn bà buồn mà tôi cũng thấy buồn. Sau đó 1 tuần thì mẹ tôi mất. Người ta cứ nghĩ mẹ tôi mất bất ngờ. Nhưng đâu có ai hiểu được mẹ tôi bị chính con của mình hại chết. Vì từ ngày chăm con gái ở cữ về, bị con gái đối xử còn tệ hơn cả người ngoài như thế nên mẹ tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Bà ốm bệnh, bà nghĩ nhiều quá nên mới ra đi.
Trước khi mất bà vẫn dặn tôi rằng hãy lên tìm chị để chị chăm sóc tôi. Nhưng tôi thật sự không còn đủ niềm tin vào tình thân đó nữa. Liệu tôi nên làm gì đây? Mẹ tôi đã mất rồi, giờ tôi nên làm gì khi tôi mới 18 tuổi. Cái tuổi đời 1 mình bơ vơ này thật sự khiến tôi cảm thấy lo lắng. Tôi nhớ mẹ và cảm thấy hận chị gái vô cùng. Xin hãy cho tôi 1 lời khuyên.