Tôi 28 tuổi, đã ly hôn được hơn 2 năm, có một bé gái 5 tuổi. Khoảng thời gian sau khi chia tay, tôi khủng hoảng tinh thần và nghĩ rằng mình cứ sống thế này nuôi con thôi. Cho đến khi tôi gặp người đó…
Người đó kém tôi một tuổi nhưng lại học cùng khóa. Chúng tôi quen nhau qua đám cưới một người bạn vào cuối năm ngoái. Sẽ chẳng có gì nếu như không đi cùng nhau trên chuyến tàu đó. Vốn dĩ tôi cũng chẳng quan tâm xem mồm ngang mũi dọc người đó thế nào, béo gầy ra sao. Chỉ vì những hành động rất nhỏ nhặt mà tôi bắt đầu để ý. Sau đó, tôi mày mò và kết bạn trên facebook. Tôi có một thói quen là tìm hiểu rất kỹ facebook, đó tuy là mạng ảo nhưng cũng có những điều rất thật. Tôi đọc rất kỹ các status, bình luận, thậm chí tìm hiểu cả những người bạn thân của người đó. Rồi những ngày sau, chúng tôi hay chat qua facebook, hoặc có khi nói chuyện điện thoại đến 2 hoặc 3 giờ sáng, cá biệt có đêm còn nói chuyện thâu đêm.
Tôi đã tưởng trái tim mình hóa đá, không thể yêu thương và tin tưởng đàn ông. Vậy mà khi quen người đó, mọi thứ đã thay đổi. Cảm giác nhớ đến da diết, cảm giác xót xa khi thấy người đó vất vả, cảm giác ghen tuông… Ở bên cạnh người đó, tôi thấy vui vẻ, ngọt ngào và đặc biệt là cảm thấy tin tưởng. Nhưng tôi cũng chỉ dám đứng từ xa quan sát cuộc sống của người đó vì họ đâu có tình cảm với mình. Tôi thực sự muốn quên, muốn có cuộc sống tinh thần như trước, chỉ lo kiếm tiền nuôi con chứ không muốn bị cuốn vào chuyện tình cảm. Một người mạnh mẽ như tôi nhưng trong chuyện tình cảm lại không kiểm soát được mình. Và buồn thay, đó là người đầu tiên mà tôi yêu bằng cả lý trí và trái tim.
Tôi phải làm sao đây để quên đi hình ảnh đó? Lý thuyết thì nhiều mà sao thực hành khó quá. Tôi rất thích câu “Cách nhanh nhất để vượt qua khó khăn là đi xuyên qua nó”. Càng muốn quên thì lại càng nhớ. Thế nên, tôi chọn cách đi xuyên qua khó khăn bằng cách đặt hình nền desktop là ảnh người đó, trước khi đi ngủ đọc lại tin nhắn, nhớ là gọi điện… Nhưng sao cả mấy tháng trời chỉ số nhớ nhung ngày càng tăng lên. Hiện tại, tôi cố gắng kiềm chế không làm phiền họ. Một người như tôi, đã một đời chồng và có con rồi làm sao có thể?....
Xã hội mình vẫn quá khắt khe với những người như tôi. Với tôi, ly hôn là bắt đầu một cuộc sống mới, là đứng lên sau cú vấp ngã chứ đó không phải là sự kết thúc. Mọi người đánh giá tôi cao ráo, xinh gái, biết nấu nướng và thu vén gia đình. Họ khuyên tôi nên đi bước nữa. Nhưng thực sự, khi đã dành tình cảm cho một người, tôi rất khó thay đổi. Tôi định nuôi con trưởng thành, dạy cháu biết cách sống đạo đức và tự lập, tôi sẽ xuất gia đi tu.
Nếu có thể, chỉ cần 1% hy vọng, tôi sẽ vẫn chờ người đó nhưng thực tế chả có cơ hội nào cho tôi. Ai đã từng yêu đơn phương chắc hiểu lòng tôi đang ngổn ngang thế nào. Mong được mọi người chia sẻ.