Tôi phải làm sao với hoàn cảnh tréo ngoe như bây giờ?
Tôi quen anh trong một lần a đi hát cùng bạn bè cơ quan, và tôi lm việc trong quán hát đó. Chúng tôi gặp nhau, a xin sdt và xin làm quen tôi. Thực tình tôi ko mấy quan tâm tới a vì công việc tôi vốn đã rất phức tạp. Rót rượu và hát mua vui cho họ... Rồi nhận tiền bo,xong thì ai đi đường nấy ko quen biết... Dù lần đầu gặp a có vẻ là ng khá lịch sự hào phóng. Nhưng tôi luôn tâm niệm ko nên mong chờ một tình yêu hay bạn trai trong cái môi trường này... Vì tôi ko tin vào đàn ông nữa...
Tôi 21 tuổi. Cái tuổi còn khá trẻ. Tôi cũng là ng con gái có nhan sắc. Tuy ko quá nổi bật nhưng nói chung ở chỗ lm tôi cũng dk xếp vào dạng khá xinh xắn,mọi ng nhận xét vẻ ngoài tôi rất nhẹ nhàng thư sinh,... nhiều khách gặp tôi thường nhận xét. Trông tôi không hợp với môi trường này. Tôi khác với tất cả những ng con gái cùng lm ở đây.
Và cả a cũng vậy... Lần đầu gặp a cũng nói rằng nhìn tôi a thấy tiếc... Đáng lẽ tôi không nên làm trong môi trường này. A có ấn tượng với tôi cũng có lẽ bởi vì nét thư sinh có phần ngây ngốc của tôi lúc đó.
Tôi cũng có trải qua vài mối tình trước đó. Cũng yêu nhiều rồi thất vọng đau khổ nhiều, cũng bị lừa dối. Nên tôi ko muốn yêu ko muốn tin vào đàn ông nữa.
Nhưng đời có ai ngờ... Tôi một lần nữa vướng phải lưới tình. Mà lần này còn cay đắng tréo ngoe gấp bội. .
Nhiều lần a đến chỗ tôi hát. A đều gọi tôi, tôi dần cảm thấy quý a. Rồi sau đó tôi mới trl tin nhắn của a thường xuyên hơn. tôi và a bắt đầu hẹn gặp nhau ở ngoài. "... 25-12 ... Đúng là cái ngày định mệnh. Hôm đó là sinh nhật a ấy. A ấy dắt tôi đi cùng. giới thiệu bbe tôi là b gái. Thực lòng tôi cũng bất ngờ. A ấy bảo có bgai nhưng tcam đã rạn nứt ko còn như xưa nữa. A ấy nói rằng a ấy thích tôi. Tôi cũng cảm mến a. Nhưng lý trí tôi cũng ko cho phép m suy ngĩ hay hi vọng j. Tôi vẫn giữ chừng mực với a.
Hôm đó tôi uống say. A đưa tôi về. Trên xe a hôn tôi.bất giác men rượu cộng sự nồng nhiệt của a. Tôi ko chống cự lại dk. Vậy là hôm đó chúng tôi đã xảy ra quan hệ...
Có lẽ đó là sai lầm lớn nhất của tôi...
Từ lần đó chúng tôi bắt đầu quen và bên nhau. A quan tâm tôi nhiều hơn. Chu đáo với tôi từng chút một. Lúc ốm đau mưa gió a vẫn ko ngại đến bên tôi.chăm lo cho tôi rất chân thành. Tôi đã tưởng chừng như hạnh phúc đã đến với tôi rồi. Vì ngoài bố mẹ ra, chưa có ai quan tâm tôi nhiều thế. A ấy nói rằng a ấy yêu tôi. Đã lâu a ấy chưa có cảm giác yêu thương với ng con gái nào. Còn chuyện ng bgai kia hãy cho a ấy thời gian để giải quyết.
Tôi tin a. Và cũng tin vào tình cảm của a.
Tôi ốm mất gần hai tuần. Sau trận ốm đó tôi thấy cơ thể m khang khác.
Nhìn que thử hai vạch tôi như đứng tim vì lo lắng. Tôi chưa có thai bao giờ. Tôi cũng ko muốn phá thai. Tôi rất sợ. A thì nói nếu tôi muốn để đẻ thì sẽ lo cho tôi sinh con.
Sau đó chúng tôi như bị chững lại. A lúc nào cũng có vẻ mệt mỏi .tôi biết a dg rối bời vì tôi có thai vào lúc này. Tôi hỏi thẳng a... A muốn như thế nào? A bảo rằng a còn sự ngiệp, tôi và a mới quen nhau ko thể có con lúc này dk. Tình cảm và thời gian chưa đủ. A ko thể quyết định cuộc đời mình chỉ mới hai tháng thôi đâu.
Tôi đã thất vọng, lúc đi khám thai đã dk 6 tuần. A muốn tôi bỏ con. Tôi thì kiên quyết giữ lại. tôi ngĩ phải có trách nhiệm với việc m đã lm. Chúng tôi cãi nhau nhiều lần và chia tay. Rồi lại níu kéo, a năn nỉ tôi bỏ thai để hai đứa lm lại từ đầu. A muốn tôi ngỉ cviec ở quán hát, tìm cho tôi cviec khác để lm. A ấy bảo cần dk yêu bình thường đã. Ko thể vì trách nhiệm trc tình yêu đk. Hai tháng ko đủ để a ấy quyết định cuộc đời m.
Tôi áp lực. Và phân vân. Bỏ con thì tôi có tội với con, nhưnh giữ con lại thì tôi biết ăn nói sao với bố mẹ.tôi cũng ko có khả năng nuôi con. Ba ngày tết tôi về nhà mà ngày nào tôi cũng khóc. Tôi giận bản thân. Giận m ngu dại. Thương bố mẹ .
Cuối cùng tôi quyết định giữ con lại. A bảo quá thất vọng vì tôi. A ấy cho tôi cơ hội để lm lại nhưng tôi ko lm. Tôi ko đủ can đảm giết con m, tôi ko thể ích kỷ nv. Tôi quyết định rời xa a ấy tự thân tôi sẽ sinh con.
Chúng tôi cứ dây dưa làm tổn thuơng nhau, rồi a quyết định bỏ ra sg công tác. Tôi đau đớn vật vã vì ko thể giữ a lại. Dk một tuần a quay về hn, a hẹn gặp tôi. Nói ko thể quên dk tôi. Và chấp nhận quay lại lo cho tôi sinh con. A ấy nói sẽ cố gắng cùng tôi sinh con xong a sẽ nói cho bố mẹ biết lúc đó ba mẹ ko muốn cũng phải đồng ý. Và bảo tôi cho a ấy 3 năm lo sự ngiệp. Rồi mới cưới nhau. Tôi đồng ý .
Sau đó a đưa tôi về gặp bố. A ấy bảo tôi phải nói dối là mình đang học ngân hàng. Bố a ấy là ng trong quân đội nên rất khó tính. Tôi thì lại ko có học hành bằng cấp. Tôi thấy rất khó xử. Rồi mọi chuyện cũng êm xuôi.
Ấy vậy mà dk một tgian a ấy lại quyết định buông bỏ chỉ bởi vì a ấy áp lực ko thể cố gắng dk nữa. Bạn bè và anh em a ay biết cviec tôi dg làm nên phản đối. Tôi lại một lần nữa đau đớn vì a. A bắt tôi phải bỏ con. Và chọn lựa giữa a ấy và con, con đã dk 14 tuần tôi ko thể bỏ con. Và cũng sẽ ko bao giờ bỏ.
Chúng tôi lại chia tay nhau. Dk vài hôm a ấy nt hỏi tôi thực sự muốn quyết định giữ con lại? A ấy sẽ nói hết tất cả...
A ấy nói rằng đã có 2 người vợ. Và 2 đứa con. A ấy bảo a ấy bắt tôi bỏ vì muốn tốt cho tôi. Muốn tôi đi tìm hạnh phúc khác.
Nhưng tôi quyết tâm giữ con lại nên a ấy phải có trách nhiệm với con và phải nói ra sự thật, và cũg vì a ấy yêu tôi:
Tôi uất ức vì sao a ấy nói dối tôi, lừa gạt tôi. Lúc đầu quen nhau a ấy nói rằng m ko có vợ, chỉ có ng b gái cũ.
Bgio a ấy nói có những hai ng vợ. Tôi lm sao chịu nổi.
Tôi hỏi vì sao a ấy lại gạt tôi, a bảo rằng vì a ấy yêu tôi a ấy sẽ ko bao giờ bỏ rơi tôi. A ấy sống một mình. Còn hai ng kia là a ay vì trách nhiệm với hai đứa con.
Bỗng nhiên tôi thấy hận gê gớm. Tôi yeu anh , có con với a. Nhưng ko ngờ là với ng đã có vợ. Mà còn là hai người vợ. Hai ng con gái đó a ấy đã lm lễ cưới ở quê. Nhưng ko có đăng kí kết hôn.
A ấy nói rằng vì yêu tôi nên a ấy mới muốn xác định với tôi. A bảo sẽ cưới tôi sau khi tôi sinh con xong. Tôi là ng phụ nữ cuối cùng của cuộc đời a ấy. A ấy sẽ ko bao giờ bỏ mặc tôi và con.
A ấy nói hôm đưa tôi về gặp bố là để ngầm thông báo cho bố a ấy biết.
Tôi hỏi a định sẽ thế nào với tôi?a đã lừa dối tôi, Tôi không muốn lm ng tình hờ bên a. Cũng ko muốn giống như bọn họ, chung một chồng lm sao tôi có thể chấp nhận?
A bảo rằng a lừa dối tôi nhưng là vì a yêu tôi. A bảo tôi sẽ ko giống ai cả; a yêu tôi và con. A ko bỏ mặc họ vì a ấy có trách nhiệm với các con.chứ ko phải là vì yêu. bảo tôi phải tin tưởng a.. Nhưng tôi đâu thể chấp nhận chung ng mình yêu thương với ng khác. Làm vợ ba của a sao? Chia sẻ a với ng khác sao? Tôi lm sao lm nổi.
Bây giờ tôi phải lm gì đây? Tôi bỗng nhiên trở thành kẻ thứ 3... Nực cười thật!