Thấy thương mình ghê gớm bởi vì biết mình vẫn còn ngốc quá, ngốc quá khi vẫn nghĩ đến, nhớ đến và mong chờ. Thật quá đau lòng !


Các chị cho em lời khuyên vớiiiiiiii


Em và A yêu nhau được 1 năm ở VN, tình yêu đẹp lắm, hạnh phúc vô cùng, chia sẻ với nhau mọi chuyện buồn vui, khó khăn, công việc , học tập. Đi đâu cũng có nhau như hình với bóng. Và cả 2 đều đặt sự chung thủy lên hàng đầu và tin tưởng nhau tuyệt đối. 2 đứa sang nhà nhau nấu nướng, ăn uống cùng cả gia đình gần gũi, than thiết lắm, bố mẹ 2 bên đều quý mến. Rồi A đi du học 18 tháng, suốt quãng thời gian chuẩn bị đi rồi đi đc 5, 6 tháng em cũng ko buồn nhiều mấy vì trong thâm tâm em luôn tin tưởng A và anh ấy cũng luôn khẳng định tình yêu của mình với em, em vẫn thấy hạnh phúc vô cùng. Nhưng rồi múi giờ lệch nhau , đi làm bận rộn và bài vở nhiều, 2 đứa ít liên lạc, em trách thì A nói bận lắm và đã yêu thì phải tin nhau. Ko điện thoại, ko tin nhắn, mỗi tuần chỉ chat 1, 2 lần chớp nhoáng. Em cảm giác cuộc sống 2 đứa đi lệch theo 2 hướng hoàn toàn khác và em ko còn có mặt trong cs của A nữa. Em buồn nhiều lắm nhưng vẫn thông cảm vì em biết tính A cũng khá vô tâm, đến gia đình bố mẹ A còn chẳng lien lạc về nữa cơ. Nên em cứ thế tự an ủi mình,Chờ ngày đoàn tụ.2 đứa còn lên kế hoạch tương lai thế nào, ngày A về thế nào, đám cưới ra sao… Nhưng rồi ngày em tốt nghiệp, A ko hỏi han đc 1 câu, bẵng đi cả 2 tuần ấy 2 đứa ko có bất cứ liên lạc j, em vào fb thì thấy ảnh A đi dự lễ tốt nghiệp của 1 bạn gái khác. Em nt trách thì A kêu bận nhiều việc đi học rồi còn làm thêm. Em vừa giận vừa ghen nên đã nói chia tay, dù em còn yêu nhiều lắm. A ko trả lời lại. Mấy hôm sau cũng ko lien lạc j,còn đi chơi bời bạn bè, karaok đủ kiểu, em càng điên hơn nt hỏi thì a nói tình yêu làm A mệt mỏi và đồng ý chia tay. Em thấy mình bị tổn thương vô cùng, gọi đt A ko trả lời, hẹn chat skype a từ chối mà viết mail cho em là vì A sợ nói chuyện trực tiếp A ko dứt khoát đc. Đọc cái mail ấy xong….em ko biết diễn tả tậm trạng mình lúc đó thế nào nữa, chỉ biết sau đó 1 thời gian em ko ăn, ko ngủ, người mệt mỏi ko còn chút sức lực, ko muốn làm j, cả ngày chỉ ngồi nhớ về những ký ức đẹp đẽ hạnh phúc đã qua. Vì lòng tự trọng nên em cũng ko năn nỉ A j hết,chỉ là hôm sinh nhật A em có nt chúc mừng như 1 người bạn nhưng A trả lời cụt lủn và nói đại ý đừng tốn thời gian cho anh làm j.Vậy là suốt quãng thời gian đó đến nay bọn em hoàn toàn ko có chút liên lạc j với nhau. Em biết mình còn tình cảm với a nên chỉ cần nhìn thấy nick A sáng hay j đó trên fb là em đau lòng lắm nên em chặn cả yahoo, cả fb, đồ vật, tranh ảnh kỷ niệm em cất vào 1 cái tủ nhỏ khóa lại mà ko nỡ vứt đi. Còn về phía A, E ko hiểu chẳng lẽ A ko thể coi em như 1 người bạn? vì A đâu còn tình cảm với em nữa và bọn em đâu có j khuất tất để ko thể coi nhau là bạn ? Hay là A ghét em? Thực sự em muốn biết A đnag nghĩ j về em , em muốn viết mail hỏi vô cùng nhưng lòng tự trọng của em ko cho phép.


Các chị ơi, chẳng lẽ tình yêu tan vỡ như vậy sao, tuần trước còn lên kế hoạch cho tương lai tuần sau đã chia tay thậm chí dứt là dứt hết ko còn vương vấn liên quan 1 tý tẹo j? Còn j mong manh hơn thế ? Nhiều khi em vẫn có cảm giác ko tin tất cả là sự thật.


Sau 1 thời gian nguôi ngoai, thì hiện tại bây giờ, Lý trí em thì nghĩ rằng ko đc phép nghĩ về A nữa, ko còn liên quan j nữa, coi như ko tồn tại trên đời. Còn trái tim thì vẫn chờ mong ngày a về các chị ạ, vẫn nghĩ tới, vẫn nhớ tới. Biết bao nhiêu ảnh đẹp cả 2 đứa,kỷ niệm ngọt ngào… em đau lòng quá ! Em ngốc phải ko, người ta ko còn yêu em nữa phải ko ? hãy cho em lời khuyên từ kinh nghiệm cuộc sống của các chị vớiiiii