Nếu mình là người thứ 3 ???? Mong đc các a và chi tư vấn .
Lời đầu tiên e xin chúc các a , chị và gia đình một năm mới tràn ngập sức khoẻ và hạnh phúc .
Chuyện của e thế này :
6 tháng trước e vẫn là sinh viên năm thứ 3 khoa Bảo đảm Hàng Hải trường ĐH Hàng Hải ( định hướng của gia đình cốt lấy cái bằng ) nhưng vì một số lý do khách quan cũng như chủ quan ( e ko muốn nhắc ở đây ) lên e đã quyết định nghỉ học ( h nghĩ lại e cũng thấy mình ngu ) và dự định năm tới sẽ học về Quản lý hay kinh doanh , tài chính ngân hàng gì đó . Tính e là thế cá tính và luôn sống theo sở thích của mình ( ko phải là đứa ngỗ nghịch hay bất hiếu gì cả ) Nếu như đã thích và quyết tâm thì e sẽ phải cố gắng làm bằng đc .Chính vì có time rảnh rỗi lên e đã xuống quán karaoke của nhà để phụ giúp bác ruột e quản lý . Và cũng chính ở đó e đã gặp e một cô gái tự lập và khá xinh xắn hiện đang học ĐH dân lập Hải Phòng và kém e 1 tuổi mói vào làm đc 2 tháng ( hic lần cuối e xuống quán chơi thì e ý chưa vào làm) . Vì e thích hoà đồng với mọi người lên ko muốn có sự xa cách hay đối xử khác nhau giữa các nhân viên ( hầu hết nhân viên là các bạn cùng lứa hiện cũng là sinh viên các trường CĐ ĐH ) lên e đã dặn bác e rằng cứ chỉ nói elà người quen thôi . Nếu nói rằng là con chủ quán thì chắc sẽ mất sự tự nhiên đi và dễ gây ra khoảng cách .
Sau khi gặp gỡ và nói chuyện e cảm thấy cô ấy có những quan điểm sống khá giống mình và trò chuyện tâm đầu ý hợp .Sau khi tiếp xúc khoảng đc 1 tuần e thấy cô ấy khá cá tính tự lập ngoan ngoãn và năng động .Đã biết e là "đồn có địch" ( e nó mới nhận lời thằng kia đc 2 tháng ) E là mẫu đàn ông con trai chín chắn ,hiểu và biết quan tâm đến mọi người ko chỉ có mình cô ấy ( tất nhiên cô ấy thì sẽ đặc biệt hơi chút nhưng ko thái quá ) ,khá romantic ,lịch sự , hiểu biết kha khá chắc chuyên sâu về lĩnh vực CNTT (đam mê mà ) chính vì thế e cũng có thể tiếp chuyện đc hầu hết với tất cả các khách hàng đủ loại người và khá hài hước . ( va chạm xã hội cũng nhiều ) . Hôm 24 noel vừa rồi e đã nặc danh nhờ 1 thằng bạn mang gấu bông và 1 bánh ga tô tặng cô ấy ngay tại quán (Z=250k gì đó ). Tất nhiên lúc đầu cô ấy bất ngờ và sau khi đọc thiếp thì mới biết là e .( thiếp e viêt hơi hoa chương và tán gái 1 tí ) Cô ấy nói rất bất ngờ và nhắn tin cảm ơn nhưng cô ý bảo điểu đó làm " e khó xử và nếu có lần sau thì chắc e ko dám chắc sẽ ... " nguyên văn cả dấu 3 chấm luôn .Đúng 24 h đêm e lại gọi điện chúc mừng giáng sinh . Sau hôm ấy e ý tỏ vẻ lạnh nhạt và tránh tiếp xúc với e . đc 2 hôm e cũng coi như ko để ý đến hôm thứ 3 thì e chủ động nói chuyện với cô ấy rằng món quà giáng sinh chỉ là lời cảm ơn cô ấy đã nói chuyện và tâm sự với e trong thời gian qua và tặng trên tư cách của người bạn (phét thế ). Sau hôm đó dần dần mọi thứ trở lại bình thường .
Mới đây e và cô ấy hiểu nhầm nhau .Cô ấy gọi điện xin phép e là mệt xin đến muôn chẳng hiểu sao e nghe nhầm rằng mệt lên xin nghỉ .Lúc đầu nhắn tin hỏi han và nhớ uống thuốc đầy đủ giữ ấm . Mẹ sự việc chẳng có gì nêu ko có thằng bạn cấp 3 ( đang tán 1 e trong phòng e ý- gián điệp của e ) đang học cùng với e ý đến quán vay tiền e và nói đi chơi với cả phòng trọ của e ý . Mình tưởng nó nói thật mẹ đéo ai ngờ nó nói phét thì mình cũng tưởng e ý vờ ốm xin nghỉ đi đi chơi . ý định nhắn tin với thằng cấp 3 rằng " Nó kêu tao nghỉ ốm hoá ra đi chơi à ! Thôi ko sao coi như việc đó chỉ có tao với mày biết và nhớ đừng nói quán là của nhà tao " hic trời xui quỷ khiến thế nào e nhắn nhầm cho e ý . ( chắc đang lo cho nó nhiều quá lên lẫn ) . Ngay sau đó e đã biết nhầm nhưng ko kip stop thôi xong biết quả này đi .. rồi . Nhắn tin này nọ để xin lỗi rằng hiểu nhầm . ( chắc lúc đó nó ko tin đâu ) . Một lúc sau nó lên quán với cái mặt xị ra >>> thôi " trăng vỡ " rồi sao . May mà ngay sau đây e có nói qua với bác e và mấy thằng ở quán biết sự hiểu nhầm này . Chắc thằng bạn cấp 3 của e giải thích là sự hiểu nhầm thôi >>> suy ra e ý cũng biết và hiểu chuyện nhưng vẫn lạnh tanh kiểu ko thèm nói chuyện và nhìn mặt . Tức mình e cũng y chang như vậy đc 2 hôm ( âm mưu cả rồi ). Đến hôm thứ 3 e quyết định tạo sự bất ngờ là tặng quà : 1 thanh socola +1 bông hoa hồng +1 thiếp viết câu " anh xin lỗi " đủ các kích cỡ và màu sắc khác nhau . Phải nói là e ngồi mặt đối mặt nói chuyện thẳng căng luôn nhưng vẫn tỏ vẻ hối lỗi vì ko tin e ý . lần này thì romatic vãi lúa e ý chẳng cất lên lời nào mà toàn mỉm cười cả buổi phán một câu xanh rờn " lần sau a đừng làm thế nữa trong " tâm trạng ấp úc đỏ mặt" . Hôm sau nói với bác e rằng : " anh Hoàng dẻo mồm quá " . Đâu biết bác cũng là gián điệp của e .
Sau 2 vụ đây thì e và cô ấy tâm sự với nhau nhiều hơn có nhiều chuyện cô ấy chỉ nói với e mà chưa chắc đa tâm sự với gián điệp già của e (thì ko có chuyện nói với 2 cậu Thanh hoá kia đc ) trong cung cách nói chuyện thì ko thấy để lộ ra tình cảm nhưng có 2 chữ e thấy thể hiện rõ nhất là " nể " và " tin tưởng " . thỉnh thoảng có quan tâm chút ít kiểu xã giao thôi :" anh ăn cơm chưa " , "a về à , nhớ đi xe cẩn thận nhé ".. . Mấy thằng kia để ý ko thấy có có thể vì nó ko có xe và nhà trọ gần .
Nhắn tin với nhau thì toàn mình nhắn lý do vu vơ 1 tí rồi chúc ngủ ngon . Nếu ko nhắn lại thì cũng chúc ngủ ngon đi ngủ .trời lạnh thì nhắn tin theo kiểu " trời lạnh lắm cố gắng mà giữ ấm kiểu ốm ra đó thì ai lo ". Hôm sáng thi thì chúc thi tốt nhắn tin gọi dậy đi thi với những lời nhắn khá hài hước (chúc ngủ ngon cũng như vậy ) kiểu " cô gì ơi ? A dọn đg rồi đó ko sợ tắc đg đâu . Chúc e làm bài thi tốt " . Tất nhiên thi xong thì có nhắn lại cho mình biết kết quả và thanks >> phép lịch sự tối thiểu . Nói chung có vẻ như cô ý ko thích nhắn tin lắm . Chưa bao h chủ động nhắn tin cho mình . Chấp nhận đánh đồn có địch phải đau thương . Căn bản gặp nhau từ 16h đến 23 h thì nói mẹ đủ chuyện rồi còn gì để nói đâu . Nhiều khi kể hết chuyện cười đố vui rồi 2 đứa ngồi yên xem Walt Disney .
Tiếp theo gần tết thằng người yêu e ý về quê tít Lào Cai ( mẹ mình dân chính gộc Hải Phòng thì sợ đếch gì ) Tận dụng 1 tuần để có mọi cơ hội . lợi thế có xe gạ gẫm lai e ý về nhà ( ký túc xá 23 tết đóng cửa lên e ý buộc phải về nhà chị họ) Lúc đầu lại còn nói để e tự lo ko muốn làm phiền người khác . Mình thì " ukm cũng đc thôi tuỳ e ,a giúp e trên phương diện tình bạn và a quan niệm Cho đi ko có nghĩa là nhận lại " . Đc hôm đầu thì chị lai đi đến 11h đêm thì nhờ ông bảo vệ quán lai về . Đen cho e ý là ông ấy cũng thuộc phe mình ( đã bị mua chuộc ) lên toàn cáo bận là trông quán bảo mình lai về >>e ý đành chấp nhận ( làm giá hay ko thì ko biết ) . Tối lai về mình đá thêm 1 câu " thế nếu chiều mai chị e đi làm sớm ko trở giúp e đi thì cứ alo cho a , a ko hứa đưa e đến đúng h nhưng a hứa sẽ lai e đến nơi cần đến " .Nàng thì thôi ko cần đâu a . mình kệ . Thế mà chiều hôm sau lại " xin lỗi lại làm phiền a , chiều chị e bận a qua đón e nhé " . Tiếp đến tối hôm thứ 2 chiều mình lai đi ko nói làm gì . Hôm ý đông khách mãi đến 11h10 mới đỡ đi 1 tí . E chào mình về xong ra nói với chú bẩy vợ rằng " A or chú trông xe để a/chú lại cháu về " . Mẹ thế khác đéo gì e bảo " a ơi a lai e về nhé " . Làm giá quá .Thế là cứ thế trôi quá . Ky niệm lần này là mình biết thừa khu nhà chị e ý rồi nhưng đưa lòng vòng quay bờ đê khoảng 25p mới đưa về nhà . Không biết có giả nai nữa ko nhưng kêu e mới lên 1 lần lên ko rõ đg >>> thế là có nhiều chuyện cười vỡ bụng xảy ra khá hài hước >>>kỷ niêmj vui nhé
Hết 1 tuần , chiều 27 mình đến nhà chị họ e ý giúp dọn đồ trở lên quán để tối phụ thân nàng lên đón về quê . E khá tâm lý khi chuẩn bị đồng 2 USD cho vào bao lì xì và tự tay làm thiếp ( đơn giản thôi ) viết lời chúc tốt đẹp đến e ý rồi nhét vào túi e ý ko để nó biết ( tạo sự bất ngờ >>cái gì bất ngờ thì luôn sâu đậm nhất ) . Mẹ mãi chiều sau nó mới nhắn tin cảm ơn e " Cảm ơn a vì tất cả . Chúc a năm mới vui vẻ nhé " Tưởng ko nhắn lại e thề e ghét nó 3 ngày tết . hiện tại hôm nay rạng sáng mùng 2 tết e vẫn chưa gọi điện hay nhắn bất kỳ tin nào định chiều mùng 2 về quê e ý . Cách có 12km ngại gì .
Mình khá biết cách sống và để lại ấn tượng tốt trong mắt e ý ví dụ như đang lai e ý về thấy 1 thằng va quệt xe ngã mình dừng xe lại dựng xe hộ nó và hỏi thăm . E ý bị mấy thằng bên quán cạnh trêu mình luôn luôn ra ngồi cùng và hôm trước đã ra nói chuyện và bảo bọn với chúng nó thôi đi ( căn bản bon này là đệ bạn e lên e mới thế ) . Có những chuyện này xảy ra trước mắt e ý chắc nó ko nói với mình nhưng có lẽ cũng để lại cái gì đó trong e ý còn những chuyện ko có mặt e nó mình cũng ko kể nữa .
À còn điều này nữa ko biết lên nói với a chị ko . Có lần e tâm sự với nó rằng về mối tình đâu tiên với đứa bạn gái cũng kém 1 tuổi học cùng với nhau từ mẫu giáo . Đến năm thứ 1 ĐH mới chính thức yêu nhau . Luôn kể tốt đẹp về bồ cũ cho e ý và nhận tất cả sai lầm về mình . Rằng với một thằng đàn ông hiện tại đã nghỉ học >>sự nghiệp tương lại ko thấy đâu thì tốt nhất hãy để người đó rời xa mình và tạm thời chia tay để tìm hiểu người khác .Có khóc có luyến tiếc thì đành chấp nhận . Nhưng lỡ mồm ở chỗ e nói rằng bà già e vẫn liên lạc với ng cũ của e hay gọi vào nhà nói chuyện tâm sự ( vì nhà e và người cũ cách nhau có 1 km ) . H thì e chấm dút hết rồi .Thời điểm chia tay cũng là thời điểm e nghỉ học .Cũng đc 4 tháng rồi .
Giờ thì e xin đánh giá lại tương quan lực lượng giữa e và địch ở Móng cái kia
-Về em : -tính cách đã nói bên trên , gia đình có tý gọi là cơ bản và gia giáo . Bố Công an , mẹ ngân hàng . Nhà ngoại thì có tí gọi là quan chức đằng nội thì toàn theo ngành vũ trang
- dân Hải phòng chính gốc e kìa người Thuỷ NGuyên cũng Hải Phòng luôn cách nhà e có 12km
bất lợi : -là người đến sau
- chấp nhận đau thương khi nói rằng e ko đẹp trai và cao ráo = địch . Nói thế ko có nghĩa e tự ti về chính mình . Nhìn lên ko bằng ai nhưng nhìn xuống khối thằng ko bằng mình ( e cao có 1m66 nặng 54 cân -->cân đối chẳng phải bé lắm ra giêng đi tập tạ chắc khác )
- hiện tại vô học nhưng năm tới có thể ko vì quyết tâm thi lại
- Về địch : - đẹp trai và cao ráo hơn e (tầm 1m73 )
-đã biết về thân phận thực sự của e là ai !!( e ko lo lắm về khoản bị lợi dụng )
-theo tin tình báo thì e ý là người sống kiểu thị trường -- tin này chưa xác nhận chỉ nghe 1 thằng cùng quán trước tán e ý nhưng ko đc nói lại . H thấy e này và thằng này hay trêu đùa nhau nhưng e ý đã xác nhận chỉ là bạn bè quen biết lâu năm. Mẹ nhiều khi mình muốn đùa lắm nhưng phải giữ cái vẻ chín chắn thì mới mong đánh văng thằng kia ra đc .Thỉnh thoảng mới đố vui và kể chuyện hài hước cho e ý . Còn đâu toàn tâm sự đủ chuyện . tất nhiên mình nói ít hơn nó . khi nó nói thì minh chỉ bình phẩm câu hóm hỉnh thôi .
Vậy mong các a chị và các bô lão cho ý kiến đánh hay ko đánh . Và nếu đánh thì các bước tiếp theo lên xử lý thế nào ?? Tâm lý của con đồn ra sao khi biết có người tấn công mình ???
P/s mùng 4 này về nhà e ý chơi chưa biết ủ mưu ra sao và nhưng tình huống gặp phải sẽ xử lý thế nào ?? Mong đc a chị giúp đỡ và chia sẽ kinh nghiệm