Chẳng biết là ai đúng ai sai. kết thúc do lỗi cả 2 mà bắt đầu thì cũng thế phải k. chẳng biết nữa. thật là đau đớn khi ty đầu đời tan vỡ.


Ng nói vs nó là sẽ k bao h buông tay và thay đổi tc của mình. Ng nói muốn in dấu lên cuộc đời nó, muốn ty của ng ấy là duy nhất trong cuộc đời nó.


Nó đã ngồi làm thiệp và quà cho ng ấy, nó đã ốm ntn, nó mệt nhưng nghĩ đến nụ cười của ng ấy nó lại hp.


Tuyệt nhiên 13,14/2 k có 1 tn nào, nó đi học muộn vào 14/2 ng ấy mới nt hỏi k đi học à. Ng ấy k nói j cả 14/2 ấy.


Tan học nó xuống nhà xe đợi để đưa quà cho ng ấy, ng ấy bảo có viết thiệp cho nó. Nó tủi thân vì nghĩ tại sao k liên lạc j 2 ngày trời, nếu k đưa quà thì liệu có đưa thiệp cho nó k...nghĩ là nó đi thằng ra chỗ lấy xe.


Nó nghĩ ng ấy sẽ chạy theo đưa tấm thiệp cơ....


Thực sự nó đâu cần, nó chỉ cần ty và 1 cái ôm của ng ấy thôi. N k cần quà. Thế mà ng ấy đi thẳng.


Về nhà nó k bình tĩnh được đã gọi đt và to tiếng vs ng ấy. Nó k giận như vậy nếu ng ấy k bỏ mặc nó 2 ngày trời, lại là 14/2. Ng ấy nói đó k phải 14/2 của 2 đứa. Là vì thấy nó căng thẳng nên nghĩ 14/2 die rồi nên k chuẩn bị quà, cũng k đi chơi. Ng ấy mệt mỏi vs vấn đề của 2 đứa, ng ấy bảo nó suy diễn, toàn những thứ k có. Nó chỉ nói là nó tủi thân khi mà cùng vào canteen, nó ăn 1 hộp sữa chua thôi mà cũng ai ng ấy trả tiền. Nó tủi thân vì k được chiều 1 chút thôi. Nó vẫn hoàn toàn đồng ý share mỗi lần đi chơi mà. Nó nghĩ đến những lần ng ấy mua bánh hay cái j đó nó vẫn chủ động hỏi bao nhiêu tiền để đưa tiền trước rồi mới ăn. Lúc nó buồn và giận thì nó nghĩ là như là mua bán, trả tiền xong mới được ăn. Nó k nghĩ ng ấy tính toán j mà lại nói ng ấy tính từng ly từng tý. Chảng hiểu sao nữa. Nó cũng k hề tính toán j cho nó cả. Thật sự mà. Chỉ cần ty của ng ấy là đủ. Nó chỉ nói những j nó từng nghĩ. Nt là xúc phạm ng ấy phải k. Nó k ý thức được.Ng ấy nói shock, nói là nó ích kỷ, có tính toán mới nghĩ ra chuyện nt. Nó chỉ mong tất cả cho qua và làm lại, 1 cơ hội thôi.


Tối 14/2 ấy ng ấy vẫn nói là mai nc, là dù có quyết định ntn thì mong nó hãy bình tĩnh và sáng suốt.


Hsau, nó lặn lội mười mấy cây số đến nhà ng ấy thì nhận được câu nói mình nên làm bạn sau rất lâu nc. Nó chỉ muốn đến và hy vọng bỏ qua tất cả. Ng ấy nói rằng quá mệt mỏi và k muốn nghĩ j nữa.


Có phải tối 14/2 nó mất bình tĩnh to tiếng nên đã làm hỏng tất cả. Nó xin lại tấm thiệp ng ấy đã viết, nó được viết vào rạng sáng 14/2. trong đó ng ấy có nói là muốn 2đứa bỏ qua và làm lại mà. trong có 1 ngày mà thay đổi hoàn toàn nt ư. Mới 12/2 ng ấy còn bảo k có ý chia tay nó.


Tất cả kết thúc rồi phải k. Tại sao ng bắt đầu lại là ng kết thúc nt. Ng ấy bảo muốn mang hp đến cho nó, xua tan nỗi buồn GĐ nó phải chịu đựng cơ mà.


H nó làm sao để quên được và bình tâm đây, khi mà hàng đêm nó luôn gặp ác mộng, luôn là những giấc mơ ng ấy nói chia tay lặp lại trong những không gian và địa điểm khác nhau, nó khóc tức tưởi hàng đêm, hàng sáng, cứ rời việc học ra, rời mọi ng là nó lại khóc.


Những kỷ niệm cứ ùa về, những hàng cây, cả con đường dài tít tắp nó và ng ấy đi bộ rất nhiều lần sau h tan học, mặc lũ bạn kêu hâm. Tất cả như mới hôm qua....Nó biết mình k nên ntn, phải hướng về TL. Và để quá khứ trôi về quá khứ....Nhưng khó quá......


H nó k khóc tức tưởi nữa. nhưng nó làm sai đối diện vs ng ấy trên lớp, lại ngồi cùng bàn.Thực sự là k thể đổi chỗ. Nếu có thể đổi thì nó đã đổi rồi. Nó phải làm sao đây. 1 đứa rất độc lập, vô tâm, lạnh lùng mà có ngày lại ntn. Ai giúp nó vs !!!