Mưa, :( lúc trước em rất sợ mưa nhưng giờ thì thích có mưa lắm, vì có những cơn mưa là kỉ niệm của hai đứa mình, có người k sợ ướt mưa, che hết cho e, mặc cho ng run cầm cập, em bảo hai đứa mình che cùng nha, a nói, phải che cho em, áo khoát e k ướt, người e khô, thì về nhà mới k bị bệnh, :) , em nhớ lắm, nhớ rất nhiều khoảnh khắc ấy. Nhưng bây giờ, đêm khuya vắng lại mưa, nước mắt em chảy dài, em trốn sâu vào góc tối, e k dám nấc lên thành tiếng, có lẽ giờ đây có mưa mà k có a bên cạnh,hay có lẽ những lời nói của anh là bão tố, là mưa giông trong lòng em, giờ đây trong e chỉ còn là khoảng trống, một khoảng trống đủ để lắp đầy nước mắt, nỗi nhớ a và gì nữa e cũng k rỏ, chỉ biết nó thuộc về a mà thôi.chắc có lẽ em là người nhạy cảm, chỉ một câu nói, một cử chỉ của ai đó, đã làm cho em suy nghĩ rồi, e yếu đuối lắm phải k a :) . Đã biết bao lần rồi, em cũng k nhớ nữa, nước mắt e rơi, chỉ vì những lời nói, cử chỉ vô tình đó, em chỉ biết im lặng, e k biết sao mình lại ngốc đến thế nữa, bỡi lẽ im lặng đâu dc gì, lúc nào cũng thế, a cũng chỉ nói ra những thứ khiến e đau lòng, sao a k đặt a trong hoàn cảnh e, hoặc ít ra hãy hiểu tâm trạng của e đôi chút. a nói " chat , nt với e a thấy hơi mệt, khi nào có gì thì a gọi " , để rồi mổi buổi tối, a sẽ gọi cho e nói dc vài câu vỏn vẹn, mà quên luôn mất chúc em ngủ ngon, có những lúc muốn nói với a nhiều chuyện lắm nhưng thôi, đã nhiều lần, em k biết đó chỉ là câu nói vô tình, hay chính thật trong lòng anh k còn yêu em nữa, điều đó đúng phải k? vì trong e lun có những hoài nghi và bất an lắm:(