Đôi khi nơi bình yên nhất lại là nơi ngột ngạt nhất
Mình không biết phải suy nghĩ theo cách nào nữa , mình cảm thấy vô cảm và stress quá .
M công nhận mẹ mình là 1 ng yêu chồng thương con , lo lắng chu đáo cho gd , nhiều ng cũng ganh tị vs mình vì có ng mẹ như vậy . Nhưng nỗi khổ của M lat đôi lúc mình ko hiểu nổi cách nào để chiều ý mẹ . Năm ngoái mình có quen bn trai , M cũng dẫn về nhà cho ba mẹ biết mặt , nhưng mẹ lại làm thái độ với M . Có mặt cả nhà M và bn trai , mẹ như ko thấy mình vậy , mẹ hỏi han chị M muốn ăn j , r gọi là con gái cưng v.v..tuyệt nhiên ko nc với M 1 câu đến nỗi bn trai M quay qua nói s mẹ e cưng c2 mà s ko nói j đến e hết vậy . M sượng lắm ko b nói j . Tiếp theo đó là chuỗi ngày mẹ kiếm đủ chuyện để nói bóng gió chuyện M có bn trai vì mẹ ko thích điều đó . M cố gắng rất nhiều nhưng cũng ko thay đổi đc thái độ của mẹ . Quen đc 1 năm thì bn trai mình lăn tăn với ng cũ , M đau l' nhưng M quá mệt mỏi r , lúc a bùn M cố gắng ở bên cạnh còn lúc M bùn thì a nghĩ đến chuyện quay lưng . M quyết định để a đi , a vừa đc hp mà mẹ cũng chẳng trách M nữa , thà mình chịu thiệt 1mình còn hơn .
Ct đc 1 năm thì bjo mẹ lại bóng gió , mẹ nói lúc trc thì có bn trai bjo chả thằng nào theo . M bùn l' , đôi khi mẹ mắng tục tĩu với M, kêu M là qu*ca* ,đ* là chuyện thường ở nhà , ba có nói mẹ đừng nz nhưng M thấy mẹ vẫn kêu M là z :( . Mẹ ơi con biết mẹ ko là 1 ng tâm lý nhưng cũng đừng làm như vậy với con . Phận làm con đâu dám trách gì ba mẹ nhưng con không muốn mẹ như thế đâu .:(