Chuyện của người thì tỉnh táo, chuyện của mình thì mù quáng..... Giúp em với!
Chào cả nhà. Em là thành viên mới của wtt. Những ngày vừa rồi có những chuyện nghĩ hoài không ra, lang thang mạng, vào box tâm sự này, đọc những gì mọi người viết và chia sẻ thấy lòng nhẹ nhõm.... Và cũng phân vân về việc viết tâm sự của mình, để mong tìm lại sự bình yên. Em đã viết, rồi lại xóa, và giờ thì lại viết ra. Vì chuyện của em lằng nhằng, nên em chẳng biết bắt đầu từ đâu cả.
Em sẽ cố gắng nói thật ngắn gọn và xúc tích thôi. Và rất mong được nghe lời khuyên và sự chia sẻ của mọi người. Em xin chân thành cảm ơn.
Em năm nay 24 tuổi. Em học ở HN và giờ đang làm ở SG. Ở tuổi này ko còn trẻ để "yêu đương vớ vẩn" nữa, nhưng mãi mà em không thoát nổi chuyện tình cảm ....mà chắc ko thể có kết cục gì với một người. Mọi thứ cứ rối tung beng lên - mà cái chính là em ko có cách nào thoát ra khỏi nó được. Mọi chuyện cũng gần 2 năm rồi.
Em quen N ở xóm trọ hè năm 2009, có thể nói là em bị sét đánh. Nhìn thấy người đó một cái như búa đập vào đầu - vì người đó có cái gì đó rất cô đơn. N thua em 1 tuổi, ở cùng 2 chị gái, chỉ học trung cấp và đang đi làm thêm cho 1 cửa hàng - là đi chở đồ. Gia đình thì cực kì phức tạp - cũng ko phải là có điều kiện, có thể nói là nghèo. Hiện tại, N ở ngoài bắc, ko đi làm nữa mà ở nhà giải quyết việc gia đình, đợi để thi liên thông ĐH. Còn em, đang đi làm cho 1 công ti nước ngoài, lương có thể nói là khá cao so với bạn bè cùng trang lứa - và ở trong SG.
Tháng 10 năm 2009, em còn ở HN, và 1 cô bạn tên M ra bắc để sinh sống, đã đến ở nhờ em 1 thời gian. Lúc này, bạn thân của N là B đã gặp và thích M. M rất xinh, tính vui vẻ, dễ thương, nói chung con trai ai mà gặp bạn ấy đều có khả năng thích bạn ấy liền. B công khai cưa M - nhưng ko được. Vì B rất bình thường về cả ngoại hình, tính cách, lẫn trình độ.
Em quên mất không nói N là tuýp người dễ gây ấn tượng vs người khác. N cao, dáng nam tính, có phần lạnh lùng (con gái thực ra cũng yêu bằng mắt mọi người ạ), lại nhiều tài lẻ. hát hay, vẽ đẹp, đàn guitar, và nói chuyện rất thông minh, thú vị, nhưng cũng hay tỏ ra bất cần.
Tình cảm của em, em luôn để trong lòng. Em luôn dặn mình rằng chuyện tình cảm, mình là con gái - ko đc thể hiện, càng ko thể theo đuổi một ai đó, và nếu người ta có tình cảm với mình, người ta sẽ tới. Em tin vào cái câu "Cái gì là của mình thì sẽ là của mình" (nhưng mà có lẽ em thích người ta quá rồi, nên giờ, dù nghĩ thế, sao em vẫn cứ hi vọng??)
Khi đó, em đã luôn có cảm giác N thích M. Em sợ tình cảm của mình, và quyết định về SG sớm hơn dự định, hi vọng chạy trốn tình cảm của mình.
Ngày em về trong này, em đã nhắn cho bạn ấy 1 tin rằng bạn ấy là người rất đặc biệt. Bạn ấy đã tặng em 2 bức tranh - 1 chân dung của em, và 1 tranh phong cảnh, mà bạn ấy bảo là thiên đường tình yêu. Về tin nhắn của em, bạn ấy bảo rằng KO HIỂU. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, em bảo "Là chị thích em. Nhưng chị nói thế thôi, em dừng nghĩ gì. Chị nói ra cho thoải mái. Chị sẽ không thích em nữa". Bạn ấy im lặng. Em lại hỏi bạn ấy là "Em thích M à? Nhưng vì ngại B nên ko dám nói hả?". Bạn ấy ban đầu thì chối, rồi cuối cùng bảo "ừ, thích đấy thì sao"... rồi bảo đúng là ngại B nên ko nói. Em đã rất đau khổ, nhưng ko nói cho bạn ấy biết, mà còn bày đặt giở trò làm mai mối.......Đây là cái dở của em, mà giờ em vô cùng tiếc..... Tóm lại, bạn ấy bảo ừ, nhờ em nói với M là bạn ấy thích M đấy.....
Túm lại em đã nói, và M im lặng, chỉ bảo ko tin. N thì chưa bao giờ nói nghiêm túc vs M gì cả. Biểu hiện cũng ko biểu hiện gì, chỉ nói vs em là thích M thế nào - em vừa tỏ ra vô tư, vừa vô cùng đau khổ. Tình trạng ấy kéo dài gần 2 năm. Em cũng nói luôn là hiện tại, M và N ở 2 tỉnh khác nhau ở ngoài bắc. Em trong SG - và từ năm ngoái đến giờ, em đã bay ra đó 2 lần....Lí do thì đưa ra là vì công việc, nhưng mà thực tế, có 60% là vì bạn ấy. và đó cũng là những lần 4 đứa bọn em gặp nhau.... B vẫn theo đuổi M trong vô vọng. M thì ra đó rất nhiều người theo đuổi nhưng vẫn chưa nhận lời ai. Mà em cảm nhận M cũng có tình cảm với N.....
N với em - 2 đứa hầu như ngày nào cũng nói chuyện qua chat, hoặc nhắn tin. Với em, người đó rất đặc biệt. là một người đàn ông mạnh mẽ, và thông minh, có tài....nhưng vì hoàn cảnh, nên giờ trong tay không có gì cả. Em muốn mình là người bạn để người ấy chia sẻ với em thật nhiều, để người đó có thể tự tin....... Em tự thấy mình vô cùng nhạy cảm, nên hiểu đc đằng sau dáng vẻ bất cần ấy là một con người tình cảm, và sâu sắc. N chia sẻ với em khá nhiều về cuộc sống gia đình và những thứ khác. Đôi khi là cả chuyện với M. Nhưng càng nói chuyện với N em càng rối tung lên. N lúc đùa, lúc thật....em ko thể hiểu đc. Lúc thì bảo đang chuẩn bị tỏ tình với M, chuẩn bị nhiều thứ lắm (đó là lần M lên HN có việc), nào hoa, nào nến......rồi còn mở wc cho em coi. Mở ra, hắn đang ngồi gặm bắp luộc....hux... Rồi có lần thì bảo là đừng chọc N nữa, vì N thấy bạn ấy và M chẳng có hi vọng gì......nói chung rất nhiều kiểu. Với em thì N cũng rất quan tâm...... Ngày nào cũng chat, nói chuyện, rồi vẽ tranh tặng em, còn đánh đàn guitar cho em nữa. Có lần còn nhắn tin trách em là "Đãng lẽ ra H ko nên xuất hiện. Đến rồi đi để cho t cảm thấy trống trải vô cùng". Em đã rất sợ những điều đó.
Mặt khác, N vẫn nhắn tin với M - cái này M kể em nghe. Nói chung cũng chỉ là nhắn tin bình thường, toàn nói về B thôi. B si tình vô cùng, còn nói là cuộc sống B chỉ thực sự có ý nghĩa khi gặp M......
Em thắc mắc rất nhiều, vì càng lúc càng ko rõ rốt cuộc N nghĩ gì. Chị gái của N thì gọi điện chọc em, bảo em ra HN lại đi.... Cả 2 chị của N đều nghĩ bọn em yêu nhau, và chọc em suốt. Em thực sự rất buồn vì điều đó, nhưng ko có cách nào giải thích.....
Rồi em quyết định ko can thiệp vào chuyện của N và M nữa. Em có tâm sự chuyện này với vài người bạn, và bạn em đều bảo là có lẽ N thử em thôi. Mà cũng có lần, N bảo với em chuyện N có tình cảm với M là do em ép N nhận - nhưng chỉ nói thế - ko bảo là sai.....
Lần vừa rồi khi em ra HN (trước tết), N tặng quà cho em, và còn bảo là ko có ý gì, chỉ là muốn tặng, vì để ý thấy em rất trân trọng những món quà được tặng. Rồi lần đó M cũng lên HN, 4 người lại gặp nhau. B vẫn thế. N thì là người rất khó để hiểu nghĩ gì. Nói chung không có biểu hiện gì cả.... Khi em về rồi, mọi người có bảo là sao thích em mà ko nói gì. N bảo bây giờ chưa có gì, nên ko nghĩ tới.. Rồi còn nhờ người mua son môi và sách tặng em (khi đó N phải về nhà, chị gái N là người đi gửi quà, giờ em vẫn chưa nhận đc).
Trước đó, khi bị chọc nhiều quá, em cũng đã nói vs chị của N rằng N ko thích em, mà thích M. Chị đừng chọc nữa, em ko thấy thoải mái. Thế là chị N đi hỏi, N khẳng định ko có.. Còn khi chị ấy hỏi có thích em ko, thì N trả lời như ở trên....
Nói chugn, em cũng hoang mang lắm. Vì trong suốt 1 năm qua, N làm rất nhiều điều em ko thể hiểu. bọn em có blog bên plus. blog của N do em lập ra, em hay vào đó nhắn tin trêu đùa....sau 1 thời gian, ko hiểu vì sao N xóa hết tin nhắn của em trên đó. Còn tin nhắn của mọi người thì để lại. Rồi xóa luôn cả số đt của em, ko lưu...... Và nếu 1 thời gian ko liên lạc, N hay nhá máy, rồi lại bảo nhầm số (dùng số lạ)..... Nhưng việc nhá máy, thì N cũng làm y chang với M.. Là M kể em biết. Rồi sinh nhật M thì N nhắn tin chúc mừng, sau đó còn nhắn thêm rằng "thực sự là M rất xinh". Dù đã xác định, nhưng nghe những điều đó em vẫn thấy hụt hẫng vô cùng.....
Nói chugn đợt gần đây, N tỏ ra quan tâm đến em nhiều hơn, và cũng nếu ko vì em nhắc dến M, N ko bao giờ nhắc tới. Có nói cũng bảo đừng có chọc......
Mọi chuyện như thế cho đến Valentine.
Khi chat vs nhau, em có hỏi N rằng Valentine có định làm gì cho M ko. Đây là cơ hội rất tốt, vì hiện tại mấy anh theo đuổi M đều "chạy" rồi. N bảo em vớ vẩn, và kêu ko đc nói linh tinh, cứ vun vào....
Valentine, em bảo đi chơi vs bạn, N ko nói gì, chỉ bảo đi rồi về kể cho nghe. Em cuối cùng ko đi mà ở nhà. Hôm đó, cả tối N ko ol nữa.
Tối 15, hai đứa chat với nhau, hỏi em đi chơi có gì, rồi có hoa không.....em chỉ bảo ko có gì, và bao ko muốn nói chuyện đó, tám chuyện khác.
11h đêm 15, ko còn chat với nhau nữa, em nhận đc điện thoại của M, bảo rằng có điện hoa từ HN. Em nghe mà tim rụng rời, biết ngay của N. M nhờ em hỏi coi ai. Thực ra, em tin M biết của N, nhưng vì chưa chắc nên muốn hỏi.
Em nhắn tin hỏi N "có phải ko coi chị là bạn ko" - hắn ol ngay và hỏi sao nói thế. Em nói "chị hỏi chuyện M, sao em chối, giờ M nhắn tin cho chị, kêu nhận đc hoa....." hắn chối, bảo ai mà biết đc. Cuối cùng thì hắn nhận, và bảo nhờ bạn gửi giùm nên mới ko nhận..... nói 1 hồi thì bảo "tặng vì chỉ muốn biết cảm giác tặng quà thôi, ko có ý gì" Em càng thát vọng, bảo luôn "nói thế thì càng thấy thất vọng về em, chị ko muốn là bạn vs em nữa" hắn bảo "mọi chuyện bị thổi phồng lên rồi, có đến mức phải thế ko? có công bằng vs t k, tại sao k tin t?" - Em lúc ấy quá đau khổ, nên nói thẳng "Thế công bằng với chị lắm à? yêu một người, phải cố gắng để là bạn với người ấy, để chia sẻ, rồi nghe những chuyện này, chị thực sự không cố được nữa" hắn bảo "Hiểu rồi, đi nghỉ đi. Có thể bây giờ t không thể giải thích đc, nhưng mọi chuyện ko như b tưởng đâu". Em như con điên cứ lải nhải, đại loại bảo là em thực sự ko muốn, và ko thể là bạn, hắn hãy xóa nick em đi, sẽ ko nói chuyện nữa...... Rồi em cũng bảo với hắn rằng "Có 1 điều, em hãy tới với M đi, đừng vì ngại chị mà thấy ko thoải mái, hay đừng thấy bị cản trở bởi chị". hắn bảo rằng hắn vẫn thế, ko thay đổi, ko xóa nick làm gì. Còn chuyện là bạn, thì tùy em....
Ngày 16, hắn thấy em ol, nhảy vào chat như bình thường. Em ko trả lời. Rùi invi, hắn on off cả chục lần.
Tối, M gọi điẹn hỏi "Mày nói gì với N thế" - "sao mày hỏi vậy, nó nói gì à?" - Ừ nó nhắn tin là "Hoa anh tặng đấy"......rùi M kể hắn nhắn tin với M, bảo rằng thích M đấy, nhưng trước giờ ko làm đc gì cho M cả. Giờ tặng hoa cũng chỉ là việc làm cho chính hắn thôi. Tặng hoa xong thì thấy thoải mái. Và hỏi M có thích hắn ko. M nhắn tin vòng vo đại ý là có thích, nhưng ko phải kiểu N thích hắn. Hắn bảo "Dài dòng. Tóm lại là có cơ hội ko". M đã im lặng
Em đã phải cố gắng để tỏ ra vô tư khi nghe những điều đó. Em bảo M rằng, ừ thấy N được đấy, đồng ý đi. M im lặng. Em bảo là em bận, ko nghe máy đc. Xong em nhắn tin cho M là mấy chuyện tình cảm của M, tự giải quyết. Vì N, rồi B nữa, thân nhau mà, em cũng chơi vs họ, em thấy rắc rối quá, ko muốn liên can.... Em cũng sợ M phát hiện ra. M cũng là con gái, cũng nhạy cảm. Có vẻ nghi nghi vài lần rồi, nhưng em che giấu giỏi quá, nên ko biết.... Giờ thì em ko cố đc. Có nghi, em cũng kệ thôi. Em phải thương mình trước.
Sau đó 1, 2 ngày, N vẫn vào nick em, chào hỏi......như ko có gì xảy ra. Em im lặng. Được 6 ngày, em quyết định nói chuyện lại. Em đưa lí do là, em phải cố gắng để bìh thường. Nhỡ sau này, M và N có gì thì sao? Em như thế họ lại ngại.
Thế là nói chuyện bình thường, ko đả động gì đến chuyện của N nữa. Hắn còn bảo vs em là thấy em sao cứ tâm trạng, hay là để hắn làm sọt rác cho em..... Em thực sự ko hiểu, hắn bị sao nữa... Những gì em nói, rốt cuộc hắn có hiểu ko?? Hay là cách để em đỡ ngại, là một cách từ chối ngầm??? Nhưng đã thế, thì sao còn ép em là bạn của hắn, sao ko nghĩ cho em, mà tránh xa em ra? Để cho em đau khổ. Em đã nói là em rất mệt mỏi khi phải cố để làm bạn với hắn kia mà?
Nói chung, sau lần nói chuyện lại, em lại trốn hắn. Mỗi ngày, em vẫn tháy hắn ol, hết on rui off, em sốt ruột lắm.. Nhưng mà, em phải cố gắng.
Vấn đề của em là giờ, em ko kiểm soát đc suy nghĩ và tình cảm của mình. Em dặn lòng rằng trước giờ em ngộ nhận. Hắn chỉ quý em thôi - chấp nhận đi. nhưng em lại đau khổ..... Rồi em lại nghĩ đến những gì hắn nói, hắn làm, em hận hắn. Em muốn làm cho hắn ân hận.... Nhưng hắn mà đã ko yêu em, thì em có cố cũng không được....
Nói chung, em cứ bị ám ảnh bởi những suy nghĩ đấy. Rồi đặt vô số câu hỏi vì sao, nghĩ lại những gì hắn đã làm.....Lúc thì thấy rõ đó là do quý, lúc thì lại phân vân....
Bạn em bảo hán không ra gì, muốn bắt cá hai tay. Nhưng em chưa bao giờ nghĩ thế, cũng sẽ không nghĩ thế. Căn bản hắn đã từng thích một cô bé từ lớp 6 đến lớp 12, rất nghiêm túc, cũng đau khổ lắm, nhưng chưa bao giờ nói ra, chỉ âm thầm chịu đựng thôi.....cũng ko phải là trẻ con, bởi lí do hắn ko nói ra, vì hắn đã xác định rằng 2 người ko hợp, hoàn cảnh khác nhau, blah blah..... Nên em càng không hiểu đc...
Mà bảo là nói rõ, không phải là em ko nói.
Thực sự, giờ trong em khó chịu lắm. Cứ dằn vặt mình đã tự lừa dối mình bấy lâu, giờ vẫn cứ lừa dối mình làm gì nữa.......Mọi thứ quá rõ ràng. Đừng nghĩ những chuyện khác, đừng hỏi tại sao. Đơn giản là người ta ko có tình cảm với mình thế thôi.... Nhưng sao sâu thẳm đâu đó, em vẫn đợi chờ, hhi vọng, và cứ lảng vảng bên tai cái câu "bây giờ không thể giải thích nhưng ko như b nghĩ"
Mà em cũng hiểu rất rõ rằng như thế là tốt cho em.....Em với người ấy căn bản đã quá khác nhau về mọi thứ, em lại hơn người đó rất nhiều. Xét ra như thế càng dễ cho em hơn..... Em cũng biết cái gì rồi sẽ qua. Nhưng những chuyện đã qua, em không biết thực sự nên tin vào cái gì nữa. Không thể tin vào lời nói, cũng ko thể tin vào hành động (à, đã có lần người ấy gọi điện, đánh đàn cho em nghe - bằng số lạ, em hỏi lại thì bảo ko có mục đích gì..... có lần thì bảo với em rằng học đánh đàn vì có người muốn nghe - em là đứa luôn hét lên rằng sẽ đổ 1 anh đánh đàn guitar - người ấy đã mua đàn và học sau khi em vào trong này)
......
Em ko rõ giờ em phải làm sao để thoát khỏi tình trạng này nữa. Cả nhà có cho em xin lời khuyên đi... cứ nghĩ hoài, đầu em nổ tung mất.
Em biết rằng em viết rất dài dòng, nhưng thực sự em đã bỏ qua rất nhiều chi tiết rồi.......