Tôi muốn kể cho các bạn nghe một giấc mơ hoanh đường của tôi, một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại khiến tôi tin nó đã thật sự xảy ra.


Năm ấy tôi 20 tuổi là một Đồng cô ở Ái Châu (Thanh Hóa bây giờ). Đêm đó, tôi đang thắp hương khấn vái thì nghe thấy tiếng ồn ào ngoài cổng. Tiếng chân nha dịch chạy rầm rập, huyên náo, lửa thắp sáng rực cả vùng quê hẻo lánh. Tiếng chân xa dần, ánh lửa cũng xa dần... tôi thấy một người đàn ông từ phía sau cánh cửa đổ ập xuống trước mặt. Máuvtừ bụng anh ta tuôn ra xối xả.


Tôi vội chạy tới, đỡ snh ta dậy. Tóc anh ta dài, rối bù. Mặt anh ta trắng bệnh, đôi mắt anh ta đỏ ngầu cố mở ra nhìn tôi, khóe miệng rỉ máu, mấp máy cầu xin: " Đừng giao nộp...cứu tôi...". Anhbta nói được nửa chừng thì ngất đi. Tôi vội đưa anh ta vào trong, băng bó vết thương ở bụng. Nhưng máu vẫn rỉ racthấm ướt cả chiếu. Anh ta nằm mê man suốt một đêm. Gần sáng, tôi gục đầu xuống ngủ thiếp đi cho đến thấy một bàn tay đặt lên vai tôi lay nhẹ: "Này cô, tỉnh dậy đi". Tôi mở choàng mắt, thấy sắc mặ anh ta cũng đỡ nhợt nhạt đi phần nào, máu đã khô lại không còn chảy nhiều nữa. Tôi liền hỏi anh ta: " Vì sao anh bị nha dịch đuổi bắt?". "Tôi cướp của giết người". Anh ta nói xong bật lên một tiếng ho. "Tôi chỉ cướp của bọn wuan lại...". Tôi lại nói:"Cũng là cướp cả thôi, lại còn giết người nữa, anh không sợ báo ứng hay sao?".


Trong chốc lát anh ta không trả lời tôi, lại thiếp đi mê man. Tôi nhìn ngắm gương mặt anh ta thấy mày ngài, miệng rộng đẹp đẽ lạ thường. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc kì lạ. Tôi cứ nhìn anh ta, trong một khoảng thời gian ngừng lặng như quên mất ngoài trời vẫn mưa không dứt.


"Cô tên gì?". Anh ta vẫn chưa mở mắt nhưng miệng đã hỏi. "Tôi tên Đồng thị". " Tôi họ Kiều, tên Ân. Tôi biết sẽ k sống được bao lâu nữa, chỉ mong đến cuối cuộc đời, có người sẽ nhớ tên tôi". "Tôi sẽ nhớ tên anh". Tôi nói khẽ, bỗng tìm bàn tay anh ta nắm chặt. Những ngón tay của anh ta cũng đan chặt lấy tay tôi.


Mấy ngày trôi qua, anh ta chỉ ăn được cháo, lúc tỉnh lúc mê. Có lần anh ta nói với tôi: "Đồng thị, ta như giọt nước rơi, còn cô là chiếc lá. Giọt nước rơi vào chiếc lá làm chiếc lá nặng chĩu, nhưng cũng không muốn bỏ rơ giọt nước. Nhưng cô cũng biết đấy, nước cũng từ trên trời mà xuống, cũng sẽ rời bỏ bầu trời mà đi. Cuối cùng ta cũng rời bỏ cô về vớ đất. Nhưng trongvtrái tim tôi thật không muốn rời xa cô...". Những điều anh ta nói khiến cho trái tim tôi như bị ai bóp chặt, nhói lên từng hồi. "Kiều Ân, hãy nhớ lời em. Khi đầu thai chuyển kiếp, chớ uống canh lãng quên". "Cô nói gì thế?". "Rồi anh sẽ hiểu, nếu anh muốn ta gặp lại ở kiếp sau, hãy làm như em nói". "Ừ hẹn gặp cô ở kiếp sau" không hiểu vì sao tôi lại thốt lên lời ước hẹn với mộ người mà tôi biết anh ta chẳng còn sống được bao lâ, nhưng từng giờ từng phút ở bên anh ta, tôi vẫn muốn thổ lộ lòng mình.


Hôm sau tôi ra ngoài mua thêm ít vải bông đệ thay vết thương cho Kiều Ân. Khi trở về, anh ta đã nằm gục dưới sàn nhà, máu thấm ướt áo. Trên tay anh ta là viên than củi. Anh ta đã chết. Tôi lấy xác anh ta, bất ngờ thấy giọt lệ ấm nóng rơi xuống. Trên bức tường là hình vẽ chiếc lá và giọt nước đang rơi. Kiều Ân đã dành chọn sức lực còn lại để vẽ bức tranh đó bằng than nhưng lại vô cùng sinh động, nó như một bức tranh miêu tả một mối tình định mệnh nhưng sớm bị chia cắt.


Rồi một ngày tôi cũng chết đi. Đến sông Vong Xuyên, tìm Kiều Ân nhưng chẳng thấy. Năm này qua năm khác tôi đi hết Hoàng Tuyền Lộ, trải qua hết Thập Điện để đầu thai kiếp khác. Tôi lên Vọng Hương Đài nhìn qua sông, bỗng thấy một người rất giống Kiều Ân, tôi chạy tới. Kiều Ân nhận ra tôi, ôm xiết lấy mà khóc: " Tôi tưởng không chờ được cô hoặc cô không nhớ được tôi". "Em vẫn ở đây chờ anh và tin rằng ta sẽ gặp được nhau". "Tôi phải ở đây canh gác bên bờ sông Vong Xuyên này mấy trăm năm hay cả ngàn năm nữa mổi được đầu thai, làm sao em chờ được. Hay em cứ đi đi, kiếp sau anh sẽ vẫn chờ em". " Không chúng ta sẽ cùng đi".


Tôi nói thế rồi quay lại Vọng Hương Đài. Hàng ngày tôi lên vọng Hương Đài nhìn sang bên kia cầu, thấy lòng ấm áp khi Kiều Ân vẫn ở đó, ngày ngày Đi tuần trên cầu Lại Hà.


Cứ thế thấm thoắt đã hơn nghìn năm trôi qua. Tôi chỉ nhìn anh, hơn một nghìn năm, nhìn anh và yêu anh. Đá trên cầu cũng đã mọc rêu xanh, nước trên cầu ngàn năm đã thay đổi sắc, tình tôi với Kiều Ân không hề đổi thay.


Một ngày chúng tôi được dẫn đi trên đường Hoàng Xuân, đến Vong Đài9để ppoppplppuống canh Lãng quên, bắt đầu một kiếp người vô ưu. Tôi tìm cách không nuốt canh lãng quên, cứ thế chuyển kiếp đầu thai làm người.


Tôi được đầu thai vào một gia đình giàu có, tôi trở thành thiên kim tiểu thư nhà họ Trịnh, sống ở Hải Dương. Khi ấy ở làng ven thị thành có một cậu trạc tuổ tôi hay đi bán kem dạo tên là Hoài, thỉnh thoảng rao bán qua nhà. Cậu ta thường nhìn tôi rất lâu rồi lại đi. Cho đến khi tôi 20, tôi lên Hà Nội học đại học và ở nhờ nhà một người họ hàng giàu có trong một ngôi biệt thự ngay trên đường Thụy Khuê. Có lần Hoài đã tìm đến và nói cho tôi biết cậu ta cũng đang ở Hà Nội, làm phu hồ thuê cho một chủ Xây dựng. Tôi không có cảm tình đặc bịệt với Hoài, nhưng nhìn ánh mắt cậu ta, tôi thấy rất ấm áp.


Năm thứ 3 đại họ