Xin chào mọi người, thật sự mình cũng không biết tâm sự với ai cả, nên đành nhờ những người ko quen biết ở 1 nơi nào đó cho mình 1 chút động lực để vực dậy. ngay lúc này đây mình cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mình không biết nên làm như thế nào, mình không còn 1 chút sức sống hay tinh thần gì nữa.


Cha mẹ mình chia tay nhau từ lúc mình mới 8 tuổi, nhà mình rất đông anh em, cố gắng mãi thì mẹ cũng nuôi mấy anh chị e học đến vài năm trước, giờ mẹ mình đau yếu hoài, nhưng lại bị mê bài bạc, các anh chị lập gia đình hết rồi, nhưng lại khó khăn, mình học đại học xong đi làm nếu chỉ có mình mình thì chắc cũng ổn thôi, nhưng mình phải lo cho 2 đứa e đang đi học đại học nữa, nhà mình 3 đứa em đều đang học đại học nhưng mình chỉ lo được cho 2 đứa, cuối tuần chạy về nhà nhìn ngoại và bé út không có gì để ăn mình đau như từng khúc ruột, biết là không thể cố gắng hơn được nữa nhưng mình cứ vay mượn để lo thêm cho ở nhà, đi làm 3 năm mà trông mình già hẳn đi (so với mình lúc trước thôi nhé). Có vài tháng mình bị giảm lương, lại không buôn bán thêm được gì, nghĩ đến mấy đứa em học xa nhà, không biết lấy tiền đâu gửi cho nó, lên chỗ làm mà mình cứ khóc hoài, nước mắt có thể rơi bất cứ lúc nào. Mình làm chị mà cứ như làm mẹ vậy, hết thứ này lại đến thứ khác. Mình mới 25tuổi mà trông cứ như bà già, cao hơn 1m50 mà lúc nào cũng có 39kg, híc. Mình cố gắng thật nhiều, làm thật nhiều, nhưng chẳng nói với ai được, nhiều lúc mệt mỏi cũng không biết nói làm sao mà nói với ai, chẳng lẽ cứ ra đường thì mình lại than, có than thì cũng chăng ai cho mình xin được 2000đồng đúng không? vậy thì mình nói làm gì cho người ta khinh mình nghèo, cứ phải cố gắng và cố gắng thôi, đợi em út ra trường có việc làm rồi mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn, mình luôn nghĩ vậy đó.


Đó là tóm tắt hoàn cảnh của mình, để mọi người nhìn nhận và cho mình lời khuyên sau. Mình cũng là con người mà, cũng biết yêu thương, nhưng có lẽ mình yêu thương không đúng người mọi người ạ, họ nhìn bề ngoài nên theo đuổi mình rất nhiều ( công việc ổn định, thu nhập khá....) nhưng khi biết hoàn cảnh gia đình của mình thì né dần ra, chắc tại mình có 1 chút suy nghĩ tính toán nên toàn yêu con trai 1, gia đình khá giả, mà có lẽ vì yêu con trai một nên họ không bết thông cảm hay thấu hiểu hay yêu thương được! Người đầu tiên mình quen được hơn 2 năm, từ lúc học cấp 3, nhưng lúc đó trẻ con, chia tay chằng vì lý do gì....sau đó lâu lâu(khoảng 2 năm), mình quen 1 người bằng tuổi mình luôn ý, nhưng chỉ được 2 tháng, chạy mất tiêu, vì bị mẹ mình mượn tiền, hix, mình đã khóc hết bao nhiêu nước mắt chứ, không phải vì thất tình mà vì thất vọng mọi thứ. Nhưng có lẽ ông trời cho mình 1 tính xấu để sống sót, đó là mình có tính bất cần. Mình nghĩ đã không yêu thương mình thì dại gì mà hy sinh cho họ chứ, nên nửa năm sau mình quen 1 người khác, cũng ngang ngang tuổi nhau thôi. Từ khi còn nhỏ đến khi đi học đi làm mình rất ít bạn, mình cũng chẳng có thói quen ngồi buôn dưa lê, cũng không thích đem ai ra bàn nọ bàn kia nên mình chẳng bao giờ bết thế thái nhân tình nó diễn ra thế nào, chỉ biết được vài thứ khi lượn facebook thôi. Ở ngoài ai cũng nghĩ mình là 1 người mạnh mẽ, nhưng thật sự mình không phải như vậy, mình mệt mỏi lắm, và luôn bị stress.


Còn nữa.......