em chào các anh chị, em có thể xin lời khuyên của các anh chị đc ko ạh.
Anh S người yêu em cũng 2,3 năm nay rồi ko yêu ai và toàn bộ time của anh ấy trước giờ đều dành cho bạn bè, chiến hữu và những cv khác. Anh ấy có 1 anh bạn khá thân,rất quý anh s nhà em, đi đâu ăn gì chơi gì hay nghĩ tới ng yêu em. Trước giờ thì luôn thế, các anh ấy nhậu nhẹt, lẩu liếc, sang nhà nhau ngủ thường xuyên. Em cũng thấy vui thôi vì người yêu mình có bạn bè tốt. Tính ng yêu em cả nể, nhiệt tình và mắc bệnh ít từ chối, ko quyết đoán lắm.
Anh ấy luôn cố gắng dành time cho cả em và bạn anh ấy, đi làm về anh ấy sang chỗ em chơi, đi ăn, đi dạo, tối về bạn anh ấy gọi thì anh ấy qua chơi, muộn quá thì ngủ lại đấy luôn.
Gần đây nhất anh bạn thân và ng yêu của anh đó rủ đôi bọn em đi chùa hương. Thực sự em ko hợp gu với bé ng yêu anh kia,cách đi chơi cua em và đôi đó ko hợp nhau, còn ng yêu em thì trung lập và có thiên hướng ủng hộ bạn anh ấy hơn ủng hộ em. Em giang người yêu anh T ( bạn thân ng yêu em đó mà) em ý ko tôn trọng ng khác lắm ,em ý cứ thích làm theo ý của em ý còn ko chung ý thì tách luôn, nhiều cái em ko thích chút nào. Em cảm thấy việc 2 đôi đi chơi chung mà ko hợp nhau rất gượng gạo khó chịu nhưng em cũng nói đi để ng yêu em vui.
Đoạn này là đoạn quan trọng nhất mới hôm qua, nhưng đọc đoạn trên để hiểu kĩ hơn ạh
Em buồn và giận nhất là đêm qua, đêm qua em đi với chị gái em, và anh ấy sang nhà anh bạn thân ăn lẩu , lúc tối em đi về thì chị em ko đưa em về đc vì có cháu nhỏ, em tìm xe ôm đi về nhà thì muộn ko tìm đc xe ôm nữa, em đi bộ về thì muộn giờ nhà bác chủ đóng cổng ko cho vào nhà nữa. Em gọi cho ng yêu em nói là anh ấy có qua đón em đi nhà nghỉ đc ko, bh em ko vào nhà đc và sáng mai thì bọn em cũng có hẹn anh ấy qua đón em, nên nếu đc thì anh ấy qua đón em luôn. Anh ấy nói qua được, em nói rằng em đi bộ về phía đường anh ấy đi để 2 ng gặp nhau cho gần ,nhưng em thấy nó vắng và tối quá nên em đi bộ ra chỗ khác ngồi đợi, đợi 1 lúc em ke giờ nghĩ anh ấy sắp qua rồi thì em gọi cho anh ấy nói địa điểm e ngồi nhưng anh ấy ko bắt máy, gọi xong thì điện thoại em sập nguồn. Lúc đó em đã lo rồi vì chưa hẹn đc địa điểm, đường thì tối hoang vắng, toàn đàn ông đi qua đi lại.Em chờ mãi lâu quá thì đi tìm hỏi mượn điện thoại để gọi, em gọi đt đổ chuông mà ko nghe, gọi vài cuộc rồi em nhắn tin địa chỉ. Em lại ngồi đợi 1 lúc lâu nữa. Đợi mãi em lại chạy ra chỗ chú bảo vệ đó hỏi mượn điện thoại, chú đó gọi cho em mà mãi ko đc, chuông đổ mà ko nghe, mà đáng nhẽ giờ đó anh ấy phải đến lâu lắm rồi. Em nghĩ có khi anh ấy đi vội quên điện thoại rồi. Nên em ko gọi nữa đi bộ ra phía đoạn đường anh ấy dễ tìm thấy, đường vắng 1 mình em vừa đi vừa sợ. Lại 1 lúc lâu nữa em ko chịu nổi em ko hỏi mượn đt nữa mà em mượn đt lắp sim của em xem có tin nhắn gì ko, ko có, em gọi cho bạn thân anh ấy hỏi là anh sâu đi lâu chưa , bạn anh ấy nói đi lâu rồi ,em hỏi anh ấy có để quên đt lại ko để em biết đường ko gọi nữa anh ấy nói ko quên.
Lúc đó em thấy sa sẩm mặt mày, lo lắng kinh khủng , run rẩy vì em nghĩ giờ này quá muộn rồi, anh ấy đi đón em lâu rồi thì phải đến từ lâu lắm rồi, ko quên đt mà gọi ko đc, nhắn tin ko trả lời, lúc đó em lo là anh ấy có chuyện ko tốt thôi.
Em cứ gọi bao nhiêu cuộc nhắn tin vô vọng, em lại trả điện thoại đi tìm anh ấy xem trên đoạn đường anh ấy đi có thấy gì ko.
Lúc đó em lo cho bản thân em 1 thì lo cho anh ấy 10, vừa đi vừa khóc , đêm hôm khuya mà trong ng có hơn 100k thôi.
Mãi rồi cũng gặp anh ấy, em mừng kinh khủng , em khóc vì xúc động nhưng rồi em mới biết hoá ra là 1 ông bạn khác của anh ấy giữ anh ấy lại uống rượu ko cho đi nên mãi anh ấy mới đi đón em được, ông đó giật điện thoại ko cho gọi điện.
Em cảm thấy ức nghẹn vì họ nghĩ sao khi ko phải là em mà là người yêu họ đang lang thang ngoài đường như thế.
Em chưa kịp nói gì chỉ kịp hỏi vài câu anh làm gì mà đến muộn, bạn anh ấy gọi tới tấp trách mắng anh ấy, trách mắng em thì đúng hơn. Anh ấy bật loa cho em nghe để em hiểu : anh bạn thân của anh ấy nói : mày với P yêu kiểu ***** gì lằng nhà lằng nhằng, mẹ nó cứ như tao tù giảm lỏng mày ấy, mang tiếng tao ra , ***** ra gì...., mẹ lâu mới gặp nhau mà cứ làm phiền léo nhéo ....., ông khác lại gọi trách mắng tiếp.
Em biết mấy ông ấy có tí rượu vào em ko thèm chấp, nhưng riêng anh bạn thân, anh ấy ko uống rượu mấy , lúc nãy gọi điện cho anh ấy tìm anh s em nói với anh ấy giọng run run sắp khóc, em hỏi anh s có uống rượu ko vì em sợ anh ấy rượu vào đi dudowng nguy hiểm nhưng anh ấy lại nghĩ sang cái gì em ko biết, có thể nghĩ rằng em sợ các anh ấy rủ rê nhậu nhẹt làm hư anh s nên sĩ diện nổi lên nên mwói trách anh s nói anh ấy nhắc lại em, nhưng quả thật lúc đó em chỉ có tâm trí lo cho sự an toàn của ng yêu em thôi, ngay cả sự nguy hiểm của em con gái lang thang đêm hôm em cũng ko màng huống gì em nghĩ tới việc trách ai.
em biết 1 phần anh bạn ấy vẫn còn ko hài lòng với em vụ chùa hương , trc giờ anh ấy kêu là anh s qua , bh anh s còn bị ảnh hưởng vì em nữa, nhiều lúc rủ anh s ko đc vì lỡ đi với em mất rồi nên anh ấy cũng ko thích, nhưng hẹn sớm thì ra 1 lẽ, em với anh s đang đi chơi, cứ 9-10h mới gọi, nói sang luôn, mà ko sang thì léo nhéo khi nào sang thì thôi, biết đi cùng em thì bảo kéo cả em sang nhưng giờ đó muộn em phải về nhà. Có lần em với anh s đang đi xem ca nhạc , 8h-8 rưỡi mới đến , 1 lát thì anh kia gọi léo nhéo nên anh s lại bắt em 9h về để anh ấy sang nhà anh kia.
Ngày hôm qua em ko giận ng yêu em nhưng em cảm thấy rất thất vọng và tổn thương mặc dù em biết anh ấy cũng khó xử.
Nhưng em nghĩ rằng nếu anh ấy đến muộn hơn 1 chút nữa , em bị bọn nào đó lôi vào đâu mất chỉ vì anh ấy cả nể bạn bè thì sẽ ra sao.......
em cảm thấy sự lo lắng của em mà anh ấy và bạn anh ấy ko hiểu, lại cho rằng em tức vì nghĩ các anh ấy bù khú.
cho dù lúc sau đó anh ấy thấy em khóc nên ôm em xin lỗi , em cũng ko biết rằng lỗi của anh ấy chính xác là cái gì, lỗi của em của anh ấy hay của bạn anh ấy hay là do em nhưng thực sự trong lòng em cảm thấy rất tổn thương, em chỉ biết là em thấy tổn thương thôi, thật khó diễn tả
hôm qua lúc anh s bật loa lên em nghe anh bạn anh ấy nói em này nọ em thất vọng về bạn anh ấy, em định giật máy nói lại nhưng rốt cục thì làm như vậy ng yêu e lại khó xử ra giữa bạn thân và người yêu mà thôi nên em im lặng.
Em cũng đã định nhún bước nhắn tin vài lời xin lỗi vụ huỷ đi chơi chùa hương với anh bạn thân và cám ơn anh ấy liên lạc giúp em tối hôm qua và cũng muốn nhắn tin nói với anh ấy về việc hôm qua em chẳng có ý nói các anh ấy rủ rê ng yêu em, em chỉ lo ng yêu em uống rượu đi đường nguy hiểm,mà hôm qua bất khả kháng em ko vào nhà đc chứ ko phải các anh ấy đang nhậu mà em phá.
Em cũng chỉ mong muốn người yêu em có mối quan hệ tôt đẹp với cả 2 , nhưng em cũng mong ng yêu em và bạn anh ấy hiẻu đc cảm xúc của em nữa.

