Em năm nay 30t hiện có công việc làm và cuộc sống tương đối ổn định. Em có vẻ bề ngoài cũng tương đối dễ nhìn, nhưng em là người có khiếm khuyết trên cơ thể. Em rất mặc cảm về chuyện này và trước giờ sống rất khép kín, ít giao tiếp với ai. Tuy nhiên trước đây cũng có vài con trai tốt chấp nhận em, em có vài mối tình nhưng cũng đều gặp trở ngại nên không đi tới đâu cả.
Cách đây 2 năm em tình cờ quen 1 người đàn ông là việt kiều (hơn em 7 tuoi). Lúc đầu chỉ là tình cờ biết nhau qua công việc chứ không có ý gì khác. Em và anh ấy có chat với nhau vài lần nhưng chưa gặp mặt lần nào. Có 1 lần, em chat với anh ấy 1 lát thì thấy anh ấy nói chuyện rất lạ: nói là nếu em qua nhà anh ấy ở 1 đêm thì em muốn gì cũng được, là trước giờ anh ấy quen rất nhiều cô gái chỉ có dạng con gái như em la chưa từng quen, là ở nước ngoài anh ấy có thể qua đêm với bất kì cô gái nào gõ cửa...Em rất bất ngờ tại sao anh ấy lại nói những chuyện đó với em. Sau đó em xoá nick và không liên lạc nữa. Khoảng 1 tháng sau thì em nhận được email của anh ấy. Email nói là người chat với em hôm đó không phải là anh ấy, mà là vợ cũ của anh, sau đó anh xin lỗi và mong em bỏ qua. Em chấp nhận lời xin lỗi và nói là em không quan tâm lắm.
Sau đó suốt 1 năm, em và anh ấy có thỉnh thoảng gặp nhau và chat trên mạng. Lúc chat thi em nhận thấy tâm trạng anh ấy dường như đang buồn phiền và chán nản. Em cũng nhận thấy anh ấy bị ảnh hưởng cách sống phương Tây thích tự do. Dần dần em và anh có trao đổi hình và hẹn hò gặp nhau. Anh ấy nói là bị vợ bỏ, nhưng không nói gì về gia đình và quê quán gì cả. em có hỏi chỉ trả lời cho qua chuyện. Cách đây 2 tháng anh ấy nói là về Việt Nam. Trước lúc anh ấy về, thì em cũng đã nói với anh ấy về chuyện em bị khiếm khuyết trên cơ thể, nhưng anh ấy bảo không sao cả, và vẫn muốn gặp em.
Anh ấy đến nhà em cùng 1 người thân. Bề ngoài anh ấy trông rất chững chạc và lớn tuổi hơn em. Có lẽ do anh ấy từng trải còn em trước giờ chỉ đi học. Lúc đó em mới biết là nhà anh ấy chỉ cách nhà em 1 con đường, và trước đây anh ấy nói đã từng nhìn thấy em rồi. Lúc đầu em cảm thấy không được tự nhiên và thấy hơi xa lạ. Anh ấy thì có vẻ không cảm thấy vậy, đối với em rất tự nhiên và gần gũi. Em trai anh ấy cũng rất thân thiện và quý mến em. Vài lần đi chung gặp bạn bè thì anh cũng giới thiệu em là bạn gái anh ấy. Có lần anh ấy cũng gọi điện nói rủ em đi ăn, nói là chị anh ấy muốn gặp em, nhưng lần đó em thấy ngại và hơi sợ vì mặc cảm nên từ chối.
Nói chung trong thời gian anh ấy ở Việc nam thì đối xử với em rất tốt. Anh ấy thường qua nhà em chơi và đi ăn uống chung với gia đình em. Tuy nhiên, anh ấy thường xuyên đòi hỏi khi 2 người ở gần nhau. Anh ấy nói là muốn em ở bên anh 24/24. Anh cũng nói là rất muốn có baby với em, vì anh sợ thời gian gần nhau rất ít, nếu anh ấy về lại nước ngoài thì it nhất 1 năm nữa mới về lại Việt nam. Anh sợ tuổi tác cả em và anh ấy đều lớn thì sẽ khó có baby. Em có đề nghị đám cưới nhưng anh nói là nếu em thương anh ấy thật thì không cần nghĩ cách trói buộc như vậy. Em cảm thấy anh ấy bị ám ảnh bới cuộc hôn nhân trước nên không muốn đám cưới. Nhưng nói chung, anh ấy chỉ năn nỉ và giận hờn, sau đó vẫn đối xử tốt với em.
Trong suốt thời gian anh ở Việt nam em vẫn giữ mình, còn anh ấy thì nói rằng anh ấy về Việt Nam là vì em nhưng em lại lạnh lùng làm anh rất buồn. Tuy nhiên anh ấy cũng hứa hẹn 1 năm sau về cưới em. Nhưng anh ấy nói, thực lòng anh chỉ muốn em làm người tình của anh đến khi nào có baby thì mới đám cưới. Vì lúc cưới rùi, anh không biết chuyện gì sẽ xảy ra, sợ sẽ gãy đổ nữa. Còn em thì 1 phần bị ám ảnh vì những gì vợ anh lúc chat đã nói với em (anh là người đào hoa, và anh cũng có lần kể cho em nghe như vậy về quá khứ của mình), 1 phần thì em lo cho gia đình em phải khổ sở vì em nếu mọi chuyện không như ý muốn.
Từ lúc anh ấy đi rùi, tụi em vẫn liên lạc qua mail và điện thoại (thường thì em gọi vì em có thể gọi miễn phí qua đó). Gần đây tụi em lại giận hờn tranh cãi nhau vì chuyện đó. Anh ấy bảo em nên lấy chồng trẻ hơn anh ấy, dừng chờ đợi anh ấy nữa. Anh ấy còn nói xa xôi quá, kiếm tiền về còn chưa xong nên không muốn em chờ đợi. Anh ấy cũng bảo mất lòng tin vào phụ nữ, nên nếu em thương anh ấy thật thì đã theo anh mà không cần đòi hỏi, trói buộc gì. Trong khi em thì cảm thấy mình đang già đi từng ngày. Bên cạnh em bây giờ cũng đang có 1 người muốn tiên tới với em, nhưng em lại không có cảm giác gì.
Chẳng lẽ em lại chờ đợi khi người ta đã có ý dứt khoát bảo đừng đợi. Mà chờ đợi biết có kết quả gì, rồi cha mẹ em lại mang tiếng khi có đứa con gái lớn tuổi trong nhà. Nếu em nhắm mắt lấy đại người bên cạnh thì rồi em không tưởng thượng nổi cảnh phải sống với 1 người không cảm giác gì cả đời. Còn cách chiều theo ý anh ấy đến với nhau mà không trói buộc gì thì em thấy không an toàn chút nào. Em không biết phải làm gì đây? Xin hãy giúp em tìm câu trả lời. (tangngoclan123@gmail.com)