mấy hôm này nàng bị què giò vì xòe xe, nàng ngồi nhà ! và nghĩ


nàng là một người con gái hết sức bình thường, trí tuệ bình thường, nhan sắc bình thường . cuộc sống bình thường và ước mơ bình thường !


nàng cho rằng con gái chẳng cần học nhiều làm ji ! ờ, vì trí tuệ nàng vốn dĩ bình thường mà !


hết cấp 3, " bình thường " đế đứng thứ 6/15 của 1 trường Chuyên phố huyện đã là đủ ! và đủ bình thường để đỗ vào khoa cao điểm nhất của FTU đã là may mắn rồi ! ồ, ko phải nàng khoe đâu, chỉ vì, cái lí lẽ của nàng thời đó là " thiên hạ làm đc ji thì nàng cũng làm đc " , và được thay bằng " xin đời cho ngu si hưởng thái bình vậy thôi " khi nàng đang ôn thi cao học . chả thik học mà phải học


nàng đã ra trường đc 1 năm, và vẫn thất nghiệp !đi học cao học vì mẹ bảo phải có bằng cấp, phải có việc ổn định mới lấy được chồng ! bố mẹ muốn nàng có 1 công việc ổn định ở NN, để giành nhiều thời gian cho GD! ước mơ của nàng cũng chỉ đến thế


nàng ko buồn vì cái sự ăn bám bố mẹ hiện h, chỉ thấy ......trào nước mắt


đành rằng nghề nghiệp đến với mình cũng là cái duyên ! nàng đâu phải ko có năng lực ! lần đầu tiên đi làm ở 1 công ty, nàng làm KD, nàng đã hoàn thành gấp đôi chỉ tiêu doanh số trong 2 tuần ! chỉ tại các công ty nàng đã làm nó chẳng trả lương cho nàng thôi !


nàng vừa thương bố thương mẹ, nàng biết người buồn vì cái sự " ko xin đc việc cho con" nhưng thật tình nếu có xin đc việc thì nàng cũng chẳng muốn dựa như thế chút nào ! nàng vốn nghĩ, cái ji là của nàng, nàng phá thế nào cũng đc, nhờ quen biết của bố mẹ nàng , nàng k làm đc việc thì lại ảnh hưởng đến danh dự của bố mẹ nàng ! nàng chẳng thik


nhớ, hồi cấp 3, mang tiếng học chuyên A , mẹ dạy A, nàng luôn ở vị trí 13/15 mà mẹ nàng ko hề biết , may giời thi DH còn thừa 2 điểm ( hị hị ) . nàng vẫn thoát đấy thôi


tất cả điều nàng cần là cho nàng chút thời gian, mọi việc sẽ khá lên , phải ko nào, sự lo lắng làm nàng thấy áp lực và tồi tệ !!!


dạo trc nàng trượt toyota, nói thật nàng cũng buồn, vì nàng kì vọng cái đó nhiều ! bây h thì ngồi nhà, nàng nghĩ, nộp đơn vào chỗ nào tử tế to to 1 chút, thà " ko mặc ji nằm chờ chết đói " chứ ko đi làm mấy công ty vớ vẩn, mệt cả người


nghĩ ~~~ vẩn vơ !