Em bắt đầu bị trầm cảm từ cuối năm 4 ĐH. Lúc đó, trường em có quy định muốn ra trường phải có bằng Toeic trên 500. Em học rất tệ tiếng anh vì thế mà đã không thể ra trường đúng hạn cùng bạn bè được. Em ra vào đợt 2 với 4 lần thi lại toeic và với một số điểm TB cũng tệ không kém. 4 tháng em ôn thi lại Toeic là khoảng thời gian em bị stress nhiều nhất. Đầu tiên chỉ là mệt mỏi, không tập trung. Rồi sau đó em bắt đầu mất ngủ, hay suy nghĩ linh tinh, thậm chí là nghĩ rất rất nhiều, đến mức em cảm giác đầu muốnn nổ tung vậy. Rồi em bắt đầu chuyển sang cáu giận vô cớ, thấy gì cũng ngứa mắt. Em bắt đầu nhốt mình trong phòng, không ra ngoài tiếp xúc ai cả, chỉ nói chuyện với 2 bạn cùng phòng thôi (và em cũng không nói hai bạn ấy chuyện này). Đỉnh điểm có một lần em đang ngồi học thì thấy người lạnh toát, rồi em nghĩ đến cái chết. Em bỗng nghĩ không biết nếu cắt mạch máu ở tay thì sẽ thế nào nhỉ? chắc lúc đó em bị điên rồi. Em giật mình và sợ hãi, em sợ em sẽ không kiềm chế được mà làm thật vì trước đó em đã nghĩ rất nhiều lần về chuyện đó nhưng lần này nó mang theo một cảm giác rất thật. Em sợ quá liền lao vào nhà tắm và khóc, em gọi cho con bạn thân để nhờ nó kéo em ra khỏi cảm giác kinh khủng ấy. Em không biết tại sao suy nghĩ ấy lại khiến em sợ đến vậy nữa? Nói thật, trước giờ, tâm lý em rất yếu, dễ bị xúc động và làm theo cảm xúc tức thời. Vì vậy mà em thấy sợ, em tự tìm hiểu trên mạng và nghĩ rằng mình bị stress nặng nên mới bị như thế, em kể cho vài người quen em thì họ đều cười, không tin vì trước giờ trước mặt mọi người em khá lạc quan và vui vẻ.