Em đang rất chán cái cảnh "ăn nhờ ở đậu" này lắm rồi mà k biết nói cùng ai. Gia đình em ở nông thôn không đến mức khó khăn nếu như bố em có bệnh hạn chế sức lao động trong khi em và anh em đều học đại học! Anh em học Neu còn em học 1 trường y! Học phí của 2 ae đều cao nên em quyết định nghe theo bố mẹ lên ở nhà cô! (Ban đầu bố mẹ cũng hỏi theo ý em muốn nhưng em thấy hoàn cảnh gđ nên chấp nhận ở nhà cô). Em cảm giác cả nhà họ k ưa e trừ cô e ra vậy. Thứ nhất là về chú. Em xuống nấu cơm thì bảo cắm lại nát bét ra, biết nấu cái gì! Mặt chú lúc nào cũng nhăn nhó khiến e k dám nói chuyện cùng (e tự an ủi là do chú bị bệnh). Thằng con thì bịa đặt nó mách vs cô em là e bảo nó là thằng nhãi ranh (k biết nó nghe nhầm e nói câu gì thành ra câu ấy), bảo em là lúc nào cũng phải mời ms xuống ăn cơm, lười trong khi em là ng giặt phơi quần áo cho nó, rửa bát quét nhà, cọ toilet cho nó ngồi ị! Còn cô e thì dễ tính thẳng thật em có cái gì nói luôn! Nhưng lúc nào cũng kêu tình cảm này kia mà lấy của nhà e 1 triệu rưỡi tiền ăn! Điêu k chịu được trong khi con bạn em cả trọ cả ăn còn k đến vậy (Vì là tỉnh lẻ). Em chỉ dám than vs mẹ em 1 lần mà ở nhà cứ nghĩ ở đây điều kiện đầy đủ hơn so vs ở trọ là sướng! Có lẽ hết kỳ này em cũng sẽ chuyển đi và kiếm việc lam thêm cho thoải mái! Nhưng nói thế nào để ra ngoài ở đk đây vì em cũng kém trong việc ăn nói mà k biết có ảnh hưởng tình cảm 2 nhà k nữa!!!