Em vào sg học dc 1 năm thì gia đình e mua một căn chung cư. Sau đó thì bạn e chuyển vào ở (bạn hàng xóm của e ngoài quê. Bạn e ở một tháng trả cho e 400k, điện nước tính chung, ở 1 nhà 60m2 3 đứa con gái. Tính e thẳng thắn, e muốn có gì thì nói thẳng ra nhưng bạn e thì ko vậy, nó thích âm thầm giận hờn, và rất hay giận. Hồi mới vào ở, nó nấu ăn xong xả rác ra bếp cho em và đứa còn lại dọn, tụi e góp ý, thế là nó giận hờn mấy ngày. Kiểu giận mặt mày âm u ko thèm nói chuyện, hỏi ko thèm trả lời ấy. Nó dc cái rất thích giận mấy chuyện nhỏ nhặt kiểu như vậy. Tụi e ở với nhau 6 năm cãi nhau ko biết bao nhiêu trận, nhiều lúc ko thèm nhìn mặt nhau mấy tháng trời, nhưng vì nghĩ tình cảm bạn bè bao lâu, nhà e với nhà nó ngoài quê lại ở gần nên e chẳng bảo nó dọn đi, mà nó cũng ko có ý định dọn đi. Mà nhỏ này phũ với e vậy thôi chứ nó chiều bạn khác của nó lắm, nó có 1 con bạn học, nó thần tượng con bạn học này lắm, suốt ngày ngồi khen con kia. Thỉnh thoảng lại có những kiểu như: mượn tiền e để cho nhỏ kia mượn :| Đem tiền cho nhỏ kia mượn rồi ko có tiền ăn rồi đi mượn e. Cứ như vậy hoài. Dạo sau này e chán, e ko cho nó mượn như trước nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn cho mượn ít ít vì bất đắc dĩ. Và bạn e vẫn như trước, vẫn hay giận dỗi vì lí do ko đâu. Mấy hôm trước, nó hết tiền nhưng chưa đòi dc nhỏ bạn học nó (khổ, thik tỏ vẻ cơ, có 5tr sống 2 tháng cho bạn mượn 4tr =.=). E ko cho nó mượn, e bảo e hết tiền rồi. Xong nó lại cái trương trình âm u, mặt mày sưng sỉa. Em bực mình quá, mà cũng chán nản với cảnh như vậy, ban nãy e nhắn tin nó bảo là nó thôi chương trình giận dỗi này đi, e chán lắm rồi. e bảo nó đi làm rồi thì trả nợ hết cho e đi (đợt trc nó thiếu e chưa trả), bảo nó lớn rồi bỏ tính trẻ con này đi vì ko phải ai cũng có nghĩa vụ chiều nó. Xong nó nhắn lại là nó nợ nhiêu e cứ nhắn nó trả, và "t khuyên m là nên làm gì ích lợi cho tương lai của m một chút chứ giờ m cũng chẳng nhỏ nhoi gì đâu". =.=||


Tiện đây giới thiệu luôn là e thì còn sv do nợ môn chưa tn dc, và cũng chưa đi làm. Nó thì ra trường 2 năm xong vẫn mãi ko xin dc việc làm, hiện đang làm part time.


Xong em rep lại là: cảm ơn m về lời khuyên, và t muốn hỏi m là m hay giận vậy là do tính m vậy hay do m ghét t.


Đến đây thì nó nhắn là nó ghét thái độ dửng dưng của e, sao e có thể bình thản ăn ngủ đọc truyện như ko có chuyện gì hết, bộ e ko có suy nghĩ gì cho tương lai sao, nó cũng chán e lắm rồi !!!


Thiệt nó còn hơn má e, e nói thật chứ dù e có buồn có nghĩ cho tương lai thì e phải đau khổ vật vã cả ngày rồi âm u như nó cho đúng bài sao??? Mà hơn nữa chuyện đó liên quan gì đến việc nó hay giận hờn này nọ vì nó đã vậy từ khi xưa rồi?????


E bực và buồn lắm, e bảo nó chơi bạn bè ko công bằng, nó từng tự ý mở tủ e lấy tiền của e đi trả nợ cho bạn nó trong khi bạn nó lương tháng 10tr, còn e và nó lúc ấy đã thất nghiệp thì chớ lại còn cuối tháng hết tiền. Nó chỉ vui cười khi nhờ vả vay mượn e thôi. E nhắn vậy ah.


Xong nó bảo giờ e mới nhận ra ah, nó chỉ lợi dụng e thôi. Mà thực chất bạn bè chỉ để lợi dụng lẫn nhau, con bạn học thì nó lợi dụng kiến thức và kinh nghiệm sống (nó và bạn nó nhỏ hơn e 1 tuổi, cũng ko biết là kinh nghiệm sống gì).Còn e thì nó chỉ lợi dụng dc tiền thôi, yên tâm, nó nợ nó sẽ trả. Sau đó tụi e có cãi qua lại 1 vài câu, e bảo e thất vọng về nó, chúc nó thành công trong sự nghiệp lợi dụng, nó bảo chúc e may mắn trong sự nghiệp lười biếng trường kì của e, ăn không ngồi rồi như bà thầy bói bảo. khổ, năm xưa có 1 bà thầy bói coi theo kiểu tâm linh hay chơi ngải gì ấy, bả ngồi coi cho 1 đứa bạn khác của e xong rồi nhìn e và phán số e sướng, có người dâng tận miệng, ko cần làm gì cũng sống thảnh thơi, e nghe thích tai vậy thôi chứ có dám tin đâu vì tin thì có mà đi ăn mày, vậy mà giờ nó cũng đem ra nói e.


Còn làm biếng thì e công nhận có thật, e hay dồn đống áo quần lại mới giặt 1 lần, mà đó là áo quần e, chứ ở trong nhà chùi bếp, chùi w.c e làm hết, có bao giờ nó mó tay vào đâu :(


E thấy buồn và mệt mỏi quá, e nhắn bảo bạn em là tháng sau chuyển chỗ ở đi, e ko muốn sống cùng nó nữa. Và nó ok rồi.


Thật sự ban đầu e nhắn hỏi nó giận hờn gì và bỏ tính đó đi một phần cũng góp ý cho nó thôi, e mà ko xem nó là bạn thì e chả muốn nói chi cho mệt. Đòi nợ là vì tức quá, nó ko có tiền, cứ vay lẻ tẻ e 100k, 30k...mà ko chịu đi đòi tiền nhỏ kia.


E chỉ ko ngờ càng nhắn càng vậy. Bạn e từ khi vừa vào sg đã ở nhà e, ở hẳn 1 phòng riêng trong nhà, chưa bao giờ trọ ngoài hay tìm nhà trọ, tính lại trẻ con nên tụi e hay cãi nhau chứ thực ra nó là người tốt. Chuyện lợi dụng mà nó nói e nghĩ do nó nóng giận quá nên vậy thôi chứ bạn e mà khéo léo dc vậy thì đã xin dc việc từ lâu rồi (nó tốt nghiệp ngoại thương). E buồn và chán nản lắm, lúc ấy e chỉ muốn bảo nó đi ngay và luôn đi, e không muốn nhìn mặt nó nữa, nhưng e lại kiềm chế. Và thực sự thì e muốn góp ý do tính cách của nó cứ như vậy nên xin việc cũng ...., ko ngờ nó lại đáp trả nói e lười biếng sống ko ý chí, thiệt sự thì e trễ tn, e có lỗi với gia đình, chứ về mặt bạn bè e thấy mình ko làm gì có lỗi với ai, nó có chuyện gì e đều giúp. Vậy mà nó nói e là e sống không ý thức nên nó ko muốn làm bạn bè =.= chẳng lẽ nó hay hờn giận là tại e ko ý thức về cuộc đời e và chẳng lẽ e đã ko ý thức từ hồi năm 2 đại học???????????


Nói luôn là con nhỏ bạn học mà nó tôn làm idol năm xưa cũng từng đến nhà e sống 1 thời gian, dc 2 tuần thì 2 đứa này cãi nhau và nhỏ bạn học kia ra đi. Sau này ko sống chung nữa thì tụi nó lại hòa hợp.


Thời còn ở nhà e và nhỏ bạn này khá thân, với lại do ko sống chung nên chả có xích mích gì, ở chung mới lòi ra đủ thứ.


E cảm thấy sống chung làm rạn nứt tình bạn quá, hay do ở trong nhà của e nên nó có tư tưởng thua kém e rồi đâm ra khúc mắc trong lòng???