Em xin kể trước
Ngày đầu tiên đến nhìn sơ phòng nó thấy máy tính vẫn đang nhảy au chưa tắt, cấy đàn trên ghế. Éo có cảm tình gì. Dậy nó, vừa viết vừa nói thế mà nó ko thèm nhìn sách cứ nhìn mình chằm chằm rồi cười " chả nhẽ nhét dép vào miệng, chị m làm gì mà m cười". Thế là hết tự tin các thím ag. Ko giảng dc nữa. Rồi thằng bé chỉ vào má nói: Chị ơi có con kiến. Quệt má cái, con kiến lăn ra chết. Nó cười : Nó chết rồi chị ag. Rồi cứ thế nó cười chắc thấy mình dã man quá.

