Tôi năm nay 35 tuổi, 2 vk ck cưới nhau được 9 năm có 2 con 1 trai, 1 gái. 2 vk chồng hiện đang có công việc ổn đinh, có nhà riêng. Chồng tôi là 1 người làm nhà nước, vè ngoài đẹp trai, khuôn mặt hiền lành, phúc hậu, tuy người hay nhỏ con, nhưng hay chơi thể thao nên cơ thể rất chắc và khỏe. Tôi được cái ngoại hình dễ nhìn, tính tình vui vẻ, dễ giao tiếp. Tôi thuộc tiếp người phụ nữ thông minh đảm đang, nên trong việc thì cũng gọi là hoàn thành tốt nhiệm vụ. Về gia đình thì tôi vẫn được bà con bên chông yêu quý vì chịu khó và đảm đang.


2 chúng tôi đến với nhau vì tình yêu, nhưng khi bắt đầu xây dựng cuộc sống thì cũng rất nhiều khó khăn nên cũng vượt qua, cách đây khoản chừng 3 năm trở lại đây, cả 2 vk ck bị khủng hoản tài chính dần đến nợ nần vì đầu tư không đúng chỗ. Với tôi, đã rất tin tưởng chồng mình nên đã giao tất cả tiền bạc cho chồng tôi chủ động torng việc đầu tư, Tôi làm điều đó vì lý do, lúc đó con tôi còn nhỏ, tôi thì đi làm không còn nhiều thời gian để suy nghĩ nhiều đến vấn đề đầu tư, hơn nữa tôi với ck tôi cũng nhiều lần cãi nhau về tiền bạc có thể theo suy nghĩ của tôi, ck tôi tự tin về bản thân và ko tin tưởng vào sự tính toán của tôi. Nên tôi cảm thấy không muốn để vấn đề tiền bạc làm ảnh hưởng đến tình cảm vk ck.


Và sau này điều đó chính là suy nghĩ sai lầm của tôi.


Khi 2 vk ck nợ nần, tâm lý chồng tôi cũng thay đổi, nhất là chuyện chăn gối.


Nhiều khi tôi không hiểu ck tôi không còn thương tôi ? hay là giới tính của ck tôi thay đổi.


Chồng tôi vốn là người rất ít nói, nên sau khủng hoảng tinh thần về tiền bạc ck tôi càng trở nên ít nói nên 2 vk ck vốn không gần gủi nhau về chăn gối nay còn không gần gũi nhau về giao tiếp.


Chính vì thế mà vk ck thường xuyên cãi nhau, dẫn đến tình cảm sứt mẽ.


Nói về chuyện chăn gối thì: sau khi sinh bé nhỏ nay được 4 tuổi, 2 vk ck không ngủ chung giường với nhau.


Lúc nào cũng 3 mẹ con ngủ 1 giường, ck tôi ngủ riêng 1 cái nệm dưới đất. 2 vk chồng có khi 3,4 tháng mới gần nhau, nhưng những lần gần nhau cảm giác chỉ như hoàn thành cho xong nhiệm vụ rồi ai về chỗ ngủ của người ấy.


Điều tôi ghét nhất ở chồng tôi là, mỗi lần giận nhau thì ck tôi thường ôm gối mềnh đi phòng khác ngủ.


Thời gian đầu tôi cũng rất yêu thương chồng tôi nên cũng cố gắng và tính tôi không chịu được sự im lặng trong nhà nên lúc nào cũng làm lành trước và nói chuyện trước cho không khí trong nhà vui vẻ. Còn với chồng tôi thì môi khi vk ck giận nhau chồng tôi có thể không nói chuyện với vk con 1/2 tháng. Tôi thì không thê sống chung với nhau, ở chung nhà mà không nói chuyện, không giao tiếp.


2 vk chồng cũng đã nhiều lần ngồi nói chuyện với nhau, đa số là do tôi chủ động. Nhưng đều không giải quyết được, rồi cũng đâu vào đấy.


vk ck cũng đã nhiều lần chộn phương án ly thân hoặc li dị, Ck tôi thì muốn li thân nhưng vẫn ở chung nhà và không ai động chậm hay nói chuyện với ai, vì con nên làm như vậy để con gần gũi được cha với mẹ. Còn tôi, tôi không đồng ý vì tôi không sống dc như vậy thà là li dị luôn. Tôi có thể ra ngoài ở và con cái chia ngày ra có thể từ thứ 2 đến thứ 5 ở với mẹ, thứ 6,7,Cn ở với ba, tôi không muốn tách rời con cái ra.


Cả 2 cũng đồng ý. Nhưng thực ra, khi đang sống cảnh như vậy thì tôi cảm thấy không chịu nổi muốn dứt khoát, nhưng nghĩ đến cảnh hậu li hôn thì thực sự là sợ mình không vượt qua, nên lại cố, cố gắng vối hi vọng mọi thứ sẽ thay đổi, cả tôi và ck đều thay đổi. Nhưng tôi cảm nhận chẳng có sự thay đổi nào, chẳng qua chỉ là chịu đựng nhau mà sống, cả 2 đều ko cảm nhận được gd và bản thân mình đang hạnh phúc.


Giữa lúc rối bời trên thì xuất hiện người thứ 3, thật sự tôi đã cảm nhận dc tình cảm của người này dành cho mình, người thứ 3 đến với tôi giữa cái lúc mình tìm thấy những điều thiếu sống của người ck và hình ảnh của 1 người đàn ông của tôi đang cần và các con mình chưa có. Tôi bắt đầu có cảm tình với người này, các con tôi cũng vài lần gặp và rất quý người thứ 3. Nhìn chúng tôi như 1 gia đình hạnh phúc thật sự, cảm nhận từ bản thân. Nói về người đàn ông thư 3 thì anh là 1 người đã có 1 đời vk và cũng có 1 con trai và 1 con gái bằng độ tuổi con tôi. VK anh đã li dị anh và dành quyền nuôi con, tôi không bàn sau về cuộc hôn nhân của anh nhưng tôi và tât cả những người biết anh đều chắc chắn ràng anh là 1 người chồng, người cha tốt, anh đã chịu thiệt thòi và sự bao dung đúng nghĩa của 1 người đàn ông mà có lẽ sẽ khó tìm được 1 người đàn ông như vậy lần thứ 2.


Khi người đàn ông thứ 3 xuất hiện thì lúc tình cảm trong tôi dành cho ck tôi bị nhạt nhòa, từ một người phụ nữ thương chồng, lúc nào cũng quan tâm, lo lắm, hay cằn nhằng, trách móc,khó tính nay tôi trở thành một người [phụ nữ vô tâm, vô tư, dễ tính, ít nói, thậm chí là ko nói với ck mình.


Nhiều khi tôi thấy mình là người phụ nữ tội lỗi với ck con, vì để cho người thứ 3 xuất hiện trong suy nghĩ. Nên tôi đã nói với người thứ 3 là đừng làm phiền tôi để tôi toàn tâm toàn tình cảm mà vun vén lại gd mình. Nhưng thực sự khi về gd, tôi lại ko cảm nhận dc hạnh phúc, tình cảm không còn đủ lớn để vượt qua những cãi vã, những chịu đựng với cs hôn nhân hiện tại.


Tôi phải và nân làm sao?